Cú Săn Đêm

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 1 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 27
Chương 27

❊ ❊ ❊

Đáng lẽ chuyện này chẳng có gì bất ngờ, ấy vậy nhưng lại có đấy: ánh sáng trên trời nhất định không chịu xuất hiện, mặc dù đang là đầu giờ chiều. Holger Munch châm một điếu thuốc và nhìn những ngón tay lạnh giá của mình dưới ánh sáng màu cam lập lòe trên đầu điếu thuốc và, lại một lần nữa, ý nghĩ đó quay trở lại với ông, cái ý nghĩ dạo này vẫn trở đi trở lại rất nhiều lần trong tâm trí ông: rằng người ta không nên sống ở đây. Phương Bắc xa xôi này. Một sai lầm thiên cổ. Một sự dị thường. Dòng giống Na Uy là hậu duệ của những người ắt hẳn đã rẽ nhằm hướng ở đâu đó trong quá khứ; nếu không thì tại sao họ lại chọn cái lạnh này, bóng tối này, trong khi hành tinh thì đầy ánh nắng và bãi biển, những mảnh đất màu mỡ, những vườn địa đàng? Chẳng có mấy bằng chứng của chúng ở nơi này, ông rút ra kết luận khi đứng đó, mũ áo khoác che đầu, cố gắng phân biệt một mẫu hình trong những thông tin ông thu thập được sau hàng tiếng thẩm vấn các cô gái. Tính cho đến thời điểm này, vẫn chưa ai cung cấp được bất kỳ thông tin nào giúp ích cho cuộc điều tra. Họ dường như đều sợ hãi, và không ai có hứng thú nói chuyện vói cảnh sát.

Munch kéo chặt áo khoác và vừa rít thêm một hơi thì cửa nhà chính mở ra và Helene Eriksen bước xuống thềm tiến về phía ông.

“Nếu muốn ông có thể hút thuốc trong nhà,” cô ta nói, gắng gượng mỉm cười, mặc dù rõ ràng không có tâm trạng gì.

Lần đầu gặp ông, cô ta dường như rất suy sụp, và mấy ngày vừa rồi không giúp được gì. Chút sinh khí le lói ông từng nhìn thấy trong mắt cô ta giờ đã hoàn toàn biến mất, và Munch không khỏi thấy thương thay cho cô ta.

“Và chúng tôi mang cho ông chút cà phê nhé,” cô ta rụt rè môi. “Hôm nay là một ngày dài đối với ông, cũng như với chúng tôi vậy.”

“Dạo này tôi không uống cà phê,” Munch lịch sự nói, ”nhưng một tách trà thì ổn đấy.”

“Tôi có trà,” Helene mỉm cười, và dẫn đường vào bên trong, chỉ cho ông vào một phòng khách nhỏ ở tầng trệt.

“Hang ổ của tôi," người quản lý nói khi Munch đã ngồi xuống. “Đôi khi thật tốt nếu có chỗ nào đó ta có thể được một mình.”

Munch đặt áo khoác lên tay ghế. Ông đã bắt đầu thấy thích người phụ nữ này. Cô ta giúp đỡ người khác. Cô ta điều hành một ngôi nhà dành cho thanh thiếu niên có vấn đề. Một người tử tế mang trái tim lớn lao.

“Tôi không có nhiều loại để lựa chọn,” cô ta nói, đặt một cái bát đựng các túi trà nhúng lên cái bàn trước mặt ông.

“Thế này là được rồi,” Munch nói. “Gì cũng được miễn là giúp tôi xua được cái lạnh thấu xương này đi.”

“Tôi hoàn toàn nhất trí.”

Helene ngồi xuống cái ghế đối diện trong khi Munch nhặt hú họa một túi trà và rót nước từ cái ấm vào tách.

“Tôi xin một điếu được không?” cô ta hỏi, ra dấu về phía mấy điếu thuốc ông để trên bàn.

“Tất nhiên rồi.”

“Tôi không hút thuốc, không hẳn,” Helene biện bạch, cắm điếu thuốc lên môi. “Tôi cai lâu rồi, đó là một thói quen xấu, tôi biết, nhưng, ờ..."

“Tôi hiểu mà.” Munch mỉm cười với tay qua bàn bật lửa châm thuốc cho cô ta.

Helene ngả người ra sau, nhả khói lên trần nhà. Cô ta dường như đang ngẫm nghĩ gì đó, như thể có một điều gì đó trong tâm trí cô ta, một điều gì đó cô ta muốn chia sẻ với ông, nhưng không có gì xảy ra hết.

“Chúng tôi sắp xong rồi,” Munch nói, trấn an cô ta. “Các cô sẽ sớm bình yên thôi, chúng tôi đã xong kha khá rồi, đã nói chuyện với hầu hết những người trong danh sách hôm nay.”

"Ông có tìm hiểu được gì không? Chuyện này có ích không?”

“Tôi không thể nói chi tiết với cô. Hy vọng cô hiểu được điều đó,” Munch nói. "Nhưng có, tôi nghĩ chúng tôi thu được thông tin cần thiết”

“Tốt.” Helene mỉm cười. “Nếu cần gì, ông có thể liên lạc với tôi bất cứ lúc nào. Cứ cho tôi biết là được, nhé?”

“Cảm ơn, Helene. Cô đã giúp rất nhiều. Chúng tôi thật lòng cảm kích vì điều đó.”

“Vậy thì tốt,” cô ta nói, rít mạnh thêm một hơi thuốc, rồi dụi điếu thuốc vào gạt tàn và lại mỉm cười, đoạn quay nhìn Munch.

“Tôi từng hút hai mươi điếu một ngày, nhưng giờ tôi đã có thể xoay xở để vài hơi là thỏa mãn rồi.”

Helene Eriksen ngồi nhìn chằm chằm vào khoảng không, và Munch bỗng nhớ lại lời Mia sau cuộc thẩm vấn đầu tiên của họ ở đây.

Cô ta biết gì đó.

Ông ho khẽ, dập điếu thuốc và đứng dậy rời đi.

”Cảm ơn vì tách trà, nhưng tôi phải quay lại làm việc thôi. Chúng tôi vẫn còn vài cái tên trong danh sách.”

“Vâng, tất nhiên," Helene Eriksen nói, dẫn ông ra khỏi phòng khách.

“Chỉ còn một vấn đề nữa,” Munch nói khi họ đã quay lại hành lang.

"Vâng?”

“Dựa vào danh sách cư dân và nhân viên thì có thể thấy không phải tất cả đều có mặt ở đây hôm nay. Có phải vậy không?”

“Vâng.”

“Chỉ là...” Munch nói.

“Vâng?”

“Có một người tôi không chắc lắm; có lẽ ông ta ở đây, nhưng tôi vẫn chưa thu xếp thẩm vấn ông ta được.”

“À há. Ông đang nghĩ đến ai?"

“Rolf Lycke,” Munch nói, ho khẽ.

”Rolf?” Helene Eriksen nói, cau mày.

“Vâng? Tôi được biết ông ta là giáo viên ở đây?"

Helene lắc đầu. “Không, không. Ông ta nghỉ việc ở đây lâu rồi." “Nhưng ông ta từng dạy ở đây?” “Đúng vậy, nhưng chỉ trong một thời gian ngắn. Ông ta, ờ, tôi có thể nói vậy, là một giáo viên giỏi, tất nhiên, và tôi rất mong ông ta ở lại, nhưng tôi không nghĩ công việc này phù hợp với ông ta. Tôi không muốn nói xấu các cô gái đâu, nhưng, theo ngôn ngữ sư phạm, trình độ không đến nỗi quá cao tôi nói vậy được không? Tôi nghĩ Rolf Lycke có tham vọng lớn. Nếu ông muốn nói chuyện với ông ta, tôi có thể thu xếp. Ý tôi là, tôi vẫn còn lưu số ông ta ở đâu đó, tôi nghĩ vậy. Ông có muốn tôi tìm không?”

“Ồ, không cần đâu,” Munch nói. “Tôi cứ dựa vào danh sách chúng tôi có ở đây vậy.”

“OK.” Helene gật đầu.

Điện thoại của Munch bắt đầu rung. Ông đã tắt chuông trong thời gian thẩm vấn nhưng, như mọi khi, ông quên tắt chế độ rung. Tên của Anette Goli hiện lên trên màn hình.

“Vâng?” Munch nói.

“Tôi nghĩ ta tóm được hắn rồi. Ông nói chuyện với Mia chưa? Cô ấy tìm cách liên lạc với ông mãi đấy? Cô ấy tìm được gì đó trong trường dạy cưỡi ngựa, nhưng giờ chuyện đó không quan trọng nữa...”

“Ai?"

“Chúng ta có lời tự thú rồi."

“Thật à?”

“Vâng," Goh tiếp tục. “Hắn tự nộp mình. Chúng tôi giam hắn lại rồi. Ở Grønland. Hắn đã tự thú về vụ giết người.”

“Tôi tới đây,” Munch nói. Ông ấn cái nút đỏ, xin phép ra về và chạy tới chỗ chiếc Audi đen bên ngoài.

y trên một thảm lông cú. Rồi ai đó đã đánh cấp nguyên cả bộ sưu tầm cú Na Uy.” “Ta sẽ phải xem xét chuyện đó. Ngay lập tức.” Munch lại gật đầu, vẻ nghiêm trọng. “Làm tốt lắm, Ludvig. Mia, cô đến đó được không?” Mia Krüger dường như vừa bị c
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Samuel Bjork

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.