Mia vào xe ngay khi vừa tỉnh dậy, nhưng ngày vẫn chưa rạng mãi cho đến khi cô tới nghĩa trang. Lẽ ra cô nên có mặt trong buổi họp, nhưng cô đã xin nghỉ, và Munch rất hài lòng. Cô chỉ xin một vài giờ, nhưng Munch đã nói rất rõ rằng cô có thể nghỉ bao lâu cũng được. Cách cư xử của cô ngày hôm qua chỉ cũng cố thêm ý kiến của ông sếp tốt bụng rằng cô không được khỏe. Rằng cô chưa nên quay lại làm việc.
Mia ra khỏi xe, lấy bó hoa từ ghế sau và chậm rãi tiến đến chỗ các ngôi mộ. Cô đến mộ bà ngoại trước. Rồi mộ của bố mẹ. Cô đành bó hoa to nhất cho ngôi mộ cuối cùng, và đứng trước hòn đá màu xám với nỗi đau khổ sâu sắc luôn trỗi dậy khi cô ở nơi này.
Sigrid Krüger
Chị gái, bạn và con gái.
Sinh 11/11/1979. Mất 18/4/2002.
Đã hơn mười năm, nhưng nó vẫn đè nặng đến nỗi cô không muốn sống nữa. Người ta nói nỗi đau thương rồi sẽ qua đi, sẽ nguôi dần. Rằng thời gian chữa lành mọi vết thương. Nhưng với cô thì không. Mia Krüger cảm thấy sự mất mát người chị gái vẫn sâu sắc y như cái ngày thi thể chị cô được tìm thấy trong tầng hầm bẩn thỉu tại Tøyen.
Mia bỏ mấy bông hoa đã bị sương muối làm hỏng hết và đặt bó hoa mới vào trong bình trước bia mộ. Cô quỳ xuống phủi sạch các cành lá, và lớp cỏ lạnh cóng dưới tay cô. Mùa đông đến quá sớm, và nó sẽ ngày càng khắc nghiệt hơn. Và tối hơn. Như những suy nghĩ của cô. Có lẽ họ sẽ tốt hơn nếu không có cô. Cả nhóm. Xét cho cùng, cô đã quyết định, chẳng phải thế sao? Bỏ tất cả lại đằng sau?
Dù sao đi nữa, cô gần như còn không cảm thấy mình là con người, nên tại sao không cứ thế mà đi? Thể xác và trí óc của cô vẫn đang hoạt động nhờ chất kích thích: chất cồn, thuốc; tối qua cô lại mở lọ thuốc và để những người bạn màu trắng bé nhỏ ru cô vào giấc ngủ; cô đã kiệt sức sau buổi thẩm vấn. Cô đã xù lông lên như một con nhím. Anette Goli đã thương hại cô và lắc đầu - Tôi nghĩ chị nên quay lại gặp bác sĩ tâm lý - thậm chí Holger còn lẩm bẩm và để cô đứng một mình trong hành lang.
Phải, chắc chắn rồi. Cô có thể nghỉ ngơi một thời gian, Mia.
Nghỉ bao lâu cũng được.
Nên cô đã suy sụp. Ở nhà trong căn hộ trống hoác. Từ bỏ nỗ lực sống như người bình thường. Lạc quan. Bỏ thuốc. Mẹ kiếp, không. Cô đã muốn kết thúc ngay lúc đó, nhưng cô không đủ thuốc. Cô đã nuốt gần hết số thuốc vào buổi chiều hôm trước khi Holger bất ngờ gõ cửa, và cô chưa kiếm thêm. Cô có đủ thuốc để làm mình bất tỉnh nhân sự, để những cái lông nhím trên khắp cơ thể không còn làm đau cô; cô cuộn mình trong chăn ngoài ban công và để ánh đèn thành phố nhảy múa trước mắt cho đến khi chúng trở nên nhòe nhoẹt đến nỗi cô không biết mình đang mơ hay tỉnh. Cô lảo đảo bước vào trong, nằm co quắp dưới chăn, má đỏ rực, ngoài lạnh trong ấm, và suy nghĩ cuối cùng trước khi cô biến mất là:
Em đến đây, Sigrid.
Nhưng rồi cô lại tỉnh dậy, trong căn phòng tối đen cô độc, và cô không thể chịu đựng được thêm nữa. Không cô đơn nữa. Cô muốn ở cùng họ. Đây là nơi cô thuộc về.
Mia đứng dậy nhìn ngôi mộ trước mặt. Cô muốn nằm cạnh chị gái. Cô cười nhạt; đó là suy nghĩ chưa từng nảy ra trong đầu cô, nhưng nó làm cô dễ chịu. Tất nhiên, bố mẹ cô cũng ở trong cùng một mộ. Cô mới ngốc làm sao. Cô nên nằm cạnh Sigrid. Nên là như vậy.
Sigrid và Mia Krüger
Bạch Tuyết và Công chúa ngủ trong rừng
Sinh ngày 11 tháng Mười một năm 1979.
Bên nhau mãi mãi.
“Hiện tại cô đang dùng thuốc gì?”
Bác sĩ tâm lý của cô. Mattias Wang. Một trong rất nhiều câu hỏi của ông ta mà cô không có hứng thú trả lời.
“Có một loại thuốc mới có lẽ sẽ giúp cô cảm thấy dễ chịu hơn. Nếu cô quyết định chọn hướng đó, ý tôi là vậy?”
Cô không quan tâm tới cảm giác dễ chịu hơn. Họ không hiểu à? Tại sao điều đó lại khó hiểu đến vậy? Cô muốn biến mất, đó là mục đích của cô. Và cô đã quyết định rồi. Bỏ thế giới lại đằng sau. Cô đã tìm thấy một nơi hoàn hảo. Hitra. Một hòn đảo ngoài biển, nơi bầu trời có vẻ như trải dài bất tận. Rồi Munch xuất hiện và kéo cô trở lại. Và cô đã phá được vụ án. Nhưng cô vẫn không được tự do. Cô bị đình chỉ, nhưng cô vẫn bám lấy niềm tin rằng đồng nghiệp là gia đình mới của cô, và rằng, nếu cô có thể quay lại làm việc, mọi chuyện rồi sẽ ổn. Chỉ có điều nó không như vậy.
Giờ đã rõ quá rồi, phải không?
Không chỉ với cô, mà với tất cả những người khác.
Ánh mắt Anette dành cho cô. Ánh mắt Munch khi ông nói cô có thể nghỉ ngơi bao lâu cũng được.
Mia kéo cái mũ len xuống sâu hơn qua tai và đứng trước ngôi mộ với cảm giác bình yên mà rất lâu rồi cô không cảm thấy.
Đến đây, Mia, đến đây.
Nhà. Một kiểu nhà. Giờ nó càng trở nên rõ ràng với cô, khi có đứng đối diện với hòn đá phủ sương muối. Kết thúc chuyện này đi. Cô đã cố, nhưng rõ ràng cô không còn phù hợp với công việc. Cô đã mất cảm giác. Khả năng giúp đỡ người khác. Thâm nhập vào tâm trí những kẻ bệnh hoạn. Cô bị đình chỉ. Chỉ để đêm đêm một mình chịu đựng trong căn hộ lạnh cóng giữa thành phố lạnh lẽo; cô không cần thêm điều đó nữa. Họ có thể xoay xở mà không có cô.
Nghỉ bao lâu cũng được.
Họ có nhớ cô không? Có, chắc vậy, nhưng rồi sao? Điều đó thì có ích gì? Liệu có giúp phá được vụ án này? Rồi sẽ lại có những vụ án mới. Họ gọi cô từ Hitra thanh bình về để giúp họ, và cô đã làm vậy. Chỉ có điều đấy chưa phải là kết thúc, phải không? Có những tội ác mới. Mia Krüger kiếm sống nhờ trí óc, đi vào bóng tối luôn là một phần của cô.
Mia lẩm bẩm chửi thề. Cô căm ghét cảm giác vừa chiếm lấy cô. Sự mềm yếu này. Nó không giống cô. Cô đã phạm sai lầm với anh chàng hacker. Chồn Hôi. Có như một đứa ngốc trước mặt những người khác.
Sigrid và Mia Krüger
Sinh ngày 11 tháng Mười một năm 1979.
Một bia mộ mới. Cô sẽ phải thu xếp chuyện đó. Để đảm bảo câu chữ được viết đúng.
Bên nhau mãi mãi.
Cô đã thu xếp cả ba ngôi mộ. Bốn lễ tang. Toàn bộ gia đình cô, tất cả những người cô yêu thương, cô đã thu xếp cho tất cả bọn họ. Cô biết phải tìm ai để có một bia mộ vừa ý.
Mia lấy điện thoại ra khỏi túi áo bằng những ngón tay lạnh ngắt cứng đờ, ngay khi nó bắt đầu rung lên hiển thị một số điện thoại lạ, và cô trả lời theo thói quen, “Vâng?”
Một giọng nói lạ ở đầu dây bên kia, và Mia phải cố gắng tập trung mới nghe ra người gọi đang nói gì. Đó là một bà lão.
“Tôi là Ruth Lie," giọng người phụ nữ nói. “Tôi đang nói chuyện với Mia Krüger phải không?”
“Vâng?”
“Tôi làm việc tại Bảo tàng Lịch sử Tự nhiên Tøyen,” giọng đó nói. “Tôi được biết cô muốn tôi gọi cô?”
“Ruth gì cơ?” Mia nói, hối hận vì đã trả lời cuộc gọi.
“Lie,” giọng nói tiếp tục. “Bảo tàng Lịch sử Tự nhiên. Olsen, quản lý cấp cao của chúng tôi, đã cho tôi danh thiếp của cô. Tôi tin là cô có vài câu hỏi về chuyến thăm của trường?"
Não cô chậm rãi chuyển động, và cuối cùng, nó cũng đã quay lại: thư ký của Tor Olsen. Trên vườn Bách thảo.
“Vâng, tất nhiên, chào bà,” Mia nói. “Tôi có thể giúp được gì?"
“Chúng tôi có nó,“ Ruth Lie nói, giọng có vẻ tươi tỉnh hơn ông sếp của bà.
“Có cái gì?” Mia hỏi.
“Tôi có nói chuyện với đúng người không vậy?” giọng trong điện thoại hỏi. “Mia Krüger?”
Bà ngừng một lúc, dường như đang kiểm tra tấm danh thiếp Mia đã để lại cho viên quản lý cấp cao.
“Phải, tôi đây.” Mia hắng giọng.
“Cô đang tìm danh sách những trường học đã đến thăm chúng tôi gần đây?”
”Phải, đúng vậy,” Mia nói, lấy lại bình tĩnh.
“Nó đang ở trước mặt tôi đây,” giọng nói tiếp tục. “Cô có đặc biệt quan tâm đến trường hợp nào không?”
“Trại Hurumlandet,” Mia nói, bắt đầu tập trung lại.
“À, ý cô là Helene,” người phụ nữ vui vẻ nói.
“Họ có đến thăm bà không?”
“À, có, năm nào họ cũng đến đây. Họ không giống các trường khác, đúng không, nhưng cô ấy làm rất tốt, và tôi luôn thích những chuyến thăm của họ. Cô biết đấy, những người trẻ ở đó, tất cả mọi thứ họ đã trải qua, và những gì cô ấy đã đạt được. Tôi luôn rất vui mỗi khi cô ấy gọi."
“Vậy là họ đã tới?”
“Ồ, phải, hè nào cũng vậy,” Ruth Lie nói. “Khu vườn của chúng tôi ờ, cô đã tới đây chưa nhỉ?”
“Có, tôi tới rồi. Vậy lần cuối họ tới thăm là khi nào?”
“Mồng 3 tháng Tám," người phụ nữ trong điện thoại nói. “Mỗi năm. Luôn vào tháng Tám. Olsen nói cô đã hỏi về đoạn phim quay từ CCTV? Là về vụ đột nhập, có phải không?”
“Phải," Mia nói, “Mấy con cú bị trộm.”
“Tôi mừng là có người quan tâm,” giọng nói trong điện thoại tiếp tục. “Cô biết cảnh sát thế nào rồi đấy. Đột nhập và ăn trộm, như thể thời nay người ta có thể lấy đi bất cứ thứ gì.”
“Tôi hiểu,” Mia nói, cố gắng theo kịp cuộc đối thoại. “Vậy bà có gì?”
“Băng ghi hình của tất cả những người đến thăm bảo tàng. Không có băng ghi hình vào ban đêm - ngân sách của chúng tôi không đủ cho việc đó nhưng chúng tôi có băng ghi hình của tất cả những người đến thăm trong giờ mở cửa.”
“Kể cả nhóm từ Hurumlandet?"
"Tất nhiên," giọng trong điện thoại nói. “Cô có nghĩ có lẽ là một trong số họ không?”
“Sao cơ?”
Lại một thoáng ngừng, giống như người ở đầu dây bên kia vẫn không tin là mình đang nói chuyện với đúng người.
“Ai đó trong nhóm của Helene? Người lấy trộm mấy con cú?”
"Chúng tôi vẫn chưa biết,” Mia nói, lại cố tập trung tinh thần.
“Tôi thật lòng hy vọng là không phải, nhưng ai mà biết được? Họ không phải là học sinh bình thường, đúng không?”
“Đúng vậy," Mia lẩm bẩm.
“Vậy cô có muốn tôi gửi nó cho cô không?”
Mia Krüger chỉ muốn ngắt máy. Thế giới thực trong tai cô. Quỷ tha ma bắt họ đi. Cô đã quyết định rồi, ấy vậy nhưng họ lại nói cô quay trở lại. Cô đã làm những gì phải làm. Nói chuyện với bác sĩ tâm lý, cố gắng trở nên bình thường không phải vì chính cô, mà để họ có thể lợi dụng cô cho mục đích của họ.
“Này?" giọng trong điện thoại lại nói.
“Bà gửi được thì tốt quá,” Mia nói. “Nhưng đừng gửi cho tôi. Phiền bà email gửi nó cho đồng nghiệp của tôi, Ludvig Grønlie?"
“Tất nhiên,” Ruth Lie nói. “Cô có địa chỉ email của anh ấy không?”
Mia tìm thấy thông tin của Grønlie trong điện thoại và gửi nó cho người phụ nữ ở đầu dây bên kia.
“Tuyệt. Tôi sẽ gửi ngay khi nói chuyện xong với kỹ thuật viên giữ đoạn băng.”
“Tốt," Mia gật đầu. “Cảm ơn bà rất nhiều.”
“Tôi rất sẵn lòng giúp đỡ,” giọng trong điện thoại nói, và biến mất.
Mia nhìn điện thoại và quyết định tắt nó đi. Không cần phải mở nó nữa. Không cần phải giữ liên lạc với thế giới. Cô đã xong rồi. Quá đủ.
Bên nhau mãi mãi.
Cô bấm ngón tay lên nút tắt nguồn điện thoại, định giữ yên ở đó - một cú bấm cuối cùng và nó sẽ chuyển đen - thì nó lại bắt đầu reo.
Cô trừng mắt nhìn màn hình.
Curry.
Mia bấm từ chối, nhưng không được; tên anh lại hiện lên sau vài giây.
“Vâng?” Cô thở dài trả lời điện thoại.
“Cô đang ở đâu?” Curry hỏi. Giọng phấn khích và thở không ra hơi, như vừa chạy marathon.
“Åsgårdstrand,” Mia lơ đãng nói.
“Sao cô không dự họp?”
Mia không nói gì. Curry tiếp tục.
“Tôi vừa nhận được điện thoại từ Sunniva. Cô phải đến đây đi.”
Mia lắc đầu. Curry và Sunniva. Rắc rối tại thiên đường. Mia không còn quan tâm nữa.
“Nghe này…" cô bắt đầu, nhưng anh không chịu im miệng.
“Không, không phải như cô đang nghĩ đâu," Curry nói, như thể đọc được suy nghĩ của cô. “Cô ấy đã gọi cho tôi mấy ngày rồi, chỉ có điều tôi không bắt máy, vì tôi...”
Hai con quạ đang ngồi trên cây. Mia nhìn chúng trong khi giọng Curry vo ve trong tai cô. Chúng có vẻ thật bình yên khi ngồi trên đó. Hai con chim đậu trên cây trong nghĩa trang. Chẳng bao lâu nữa, sẽ có hai cô gái cùng chung một ngôi mộ bên dưới chúng. Cô cười nhạt một mình khi hai con quạ bay đi hướng về phía mặt trời tháng Mười nhợt nhạt.
"Cái gì?” cô thốt lên, khi tin tức của Curry bắt đầu thấm dần.
“Tôi biết," Curry phấn khích nói. “Nghe thật điên rồ, phải không, nhưng tôi tin cô ấy, không có lý do nào để cô ấy nói dối. Tôi biết cô ấy, cô ấy sẽ không bao giờ…”
“Anh nhắc lại xem nào," Mia ngắt lời, cảm thấy dần dần tỉnh táo lại.
“Một cha xứ, một bệnh nhân tại bệnh viện, biết họ từ khi họ còn nhỏ." Curry thở gấp, xa xăm. “Helene Eriksen. Cô ta có một anh trai.”
Anh giờ đang nói luyên thuyên. Anh còn không nói năng đâu ra đấy được.
“Ông ấy muốn thú tội. Ông ấy đang hấp hối, tôi nghĩ vậy. Gì đó về chuyện ông ấy sẽ không thể lên thiên đường trừ phi ông ấy sửa chữa được sai lầm.”
“Helene Eriksen có một người anh sắp chết? "
“Không, không phải anh ta, cha xứ cơ. Nghe này, sao cô không đến đây? Họ đang đợi chúng ta trên lầu, và tôi không muốn gặp cô ấy một mình, cô biết đấy... Có gì đó về một giáo phái tại Úc. Và việc ông ấy đã nhận tiền. Ông ấy muốn bù đắp tội lỗi.”
”Curry,” Mia nói, cố gắng làm người đồng nghiệp bình tỉnh lại, nhưng anh vẫn không dịu đi.
“Lúc về nhà thì bệnh lắm.”
“Vị cha xứ?”
“Không, người anh trai. Bệnh trong đầu.”
“Curry.”
“Họ đang đợi chúng ta, họ đề nghị chúng ta đến…”
“Curry,” Mia nói, giọng trở nên lạnh lùng, và cuối cùng cũng làm anh ngậm miệng lại.
“Ừ?”
“Chẳng phải đến giờ ta đã có quá đủ thứ này rồi sao?”
“Cái gì?" Curry bối rối.
“Một kẻ bất kỳ nào đó thú nhận đã giết cô ấy?”
“Ý cô là sao?”
Mia thở dài. Cô lấy làm tiếc vì đã nhận cuộc gọi. Vì đã không tắt điện thoại.
“Fuglesang đội mũ bảo hiểm xe đạp. Chúa mới biết còn bao nhiêu người khác cũng sẽ gọi. Tôi không biết tại sao, nhưng, trong những trường hợp như thế này, có vài người khao khát nhận tội. Anh biết mà, phải không? Và lần này anh nói là ai nhỉ? Một cha xứ chờ chết trên giường? Ý tôi là, cho tôi…”
“Ông ấy biết chuyện,” Curry tiếp tục, nhưng Mia có thể cảm thấy cô đã lại trôi dạt đi chỗ khác rồi.
Không. Đủ rồi. Không thêm nữa.
“Tôi tin là họ đã được cho tiền,” Curry nói, không chịu bỏ cuộc. “Khi họ về nhà. Một kiểu đền bù nào đó. Helene Eriksen mở trại. Còn anh trai cô ta mua một cửa hàng tạp hóa sau khi anh ta đã hồi phục.”
Mia chỉ nghe một nửa. Mấy con quạ đã biến mất, và nghĩa trang quanh cô chìm trong im ắng.
”Nói chuyện với Munch đi.” Cô thở dài.
“Tâm trạng ông ấy đang tệ lắm. Hai người cãi nhau à?”
“Nghe này, Curry,” Mia bắt đầu, nhưng cô không có sức để tiếp tục.
“Nó có vẻ hợp lý,” Curry nói, không chịu lùi bước. “Sunniva gọi tới nói liền mười phút không nghỉ. Ý tôi là, việc cô ấy thậm chí đã gọi tôi….”
Có gì đó bật ra trong đầu cô trong khi Curry vẫn tiếp tục nói lảm nhảm bên tai cô. “Anh vừa nói gì?” Mia nói, giờ hoàn toàn tập trung.
”Rằng chúng ta phải kiểm tra...”
“Không, không phải chuyện đó. Helene Eriksen. Cô ta có một anh trai?”
“Phải, anh ta có một cửa hàng trong vùng, nhưng tôi…”
Jim Fuglesang.
“Ý tôi là, còn có lý do nào khác để cô ấy gọi tôi chứ, cô biết là cô ấy không muốn nói chuyện với tôi mà, nên…”
Chiếc xe van trắng trong vườn.
“Dù sao, cũng đáng để chúng ta kiểm tra vị cha xứ. Ý tôi là, đâu phải ta có nhiều thứ khác để...”
Mắt anh ta phía trên bộ râu.
Giữa nơi khỉ ho cò gáy.
Đi giao đồ. Bên ngoài ngôi nhà khiến cô sởn gai ốc.
“Tìm Munch đi,” cô nói nhanh, và bắt đầu chạy trên lối đi rải sỏi.
Logo trên thành xe tải.
Siêu thị Hurumlandet.
“Hả?” Curry nói.
“Tìm Holger đi. Bảo ông ấy gặp ta ở đó.”
“Cô nghĩ là có thể có gì đó à?”
Mia lóng ngóng tìm chìa khóa trong túi áo. “Cô ấy làm việc ở đâu?” “Bệnh viện St Helena, nó là một bệnh viện tư tại...”
"Nhắn địa chỉ cho tôi,” Mia nói, vào trong xe.
“Ý cô là sao? Cô có tới không?”
“Tôi đến luôn đây. Gọi cho Much đi. Ngay.” Mia ngắt máy, tra chìa vào ổ khóa và nghe tiếng bánh xe quay trên lối đi khi cô đạp ga và nhìn nghĩa trang biến mất trong gương chiếu hậu.