Isabella Jung đứng trước gương trong phòng, lo lắng tột độ. Cô chưa bao giờ có cảm giác này. Nó thật sự kỳ quái. Khi bác sĩ tâm lý tiến cử nơi này mấy tháng trước, cô đã phản ứng như bình thường - sao cũng được, tôi không quan tâm - nhưng giờ, mọi chuyện đã khác.
Từ khi còn bé, cô luôn không ngừng ra ra vào vào các gia đình nhận nuôi. Cô muốn được ở Fredrikstad với bố, nhưng sức khỏe ông không tốt, nên khả năng đó nằm ngoài danh sách lựa chọn. Theo ý các trung tâm xã hội. Cô không thấy có gì phiền hà vì ông hay uống rượu và thường xuyên vắng nhà. Tất nhiên cô có thể tự nấu nướng? Tất nhiên cô có thể tự chuẩn bị sách vở và đến trạm xe buýt? Nhưng không, cô phải lên phía Bắc để sống cùng mẹ.
Mẹ cô.
Isabella rùng mình trước ý nghĩ đó.
Cô thầm chửi thề. Mụ phù thủy đó không phải một người mẹ tử tế. Họ không thấy điều đó sao? Mẹ đáng lẽ phải quan tâm tới con cái. Nói lời hay ý đẹp. Khen ngợi chúng. Không phải suốt ngày phàn nàn. Chỉ trích cô. Nói rằng cô xấu xí. Rằng cô vô dụng. Rằng cô sẽ chẳng làm được gì. Bất kể cô ngoan ngoãn thế nào ở trường, được thầy cô đánh giá tốt ra sao, dọn dẹp phòng sạch sẽ nhường nào. Đầu tiên là một nhà, rồi nhà khác, cho đến khi cô chạy trốn khỏi nhà thứ mười ba. Bắt xe dọc đường. Lặn lội quay về. Cô không ngại vì bố cô lái xe khi đang say và cuối cùng phải vào tù. Cô có thể tự chăm sóc bản thân. Nhưng không. Trung tâm xã hội lại mang cô đi một lần nữa, và lần này cuối cùng cô phải ở một trung tâm rối loạn ăn uống tại Oslo, vì cô đã ngừng ăn.
Sau lần đó, cô đã quyết định mặc xác tất cả bọn họ.
Sao cũng được.
Tôi không quan tâm.
Nhưng cô đã nghe thấy nhiều lời đồn từ những cô gái khác trong trung tâm. Rằng ngoài đó rất tốt. Tại Trại Hurumlandet. Rằng nó không giống những nơi khác. Vậy nên khi bác sĩ tâm lý gợi ý nó, cô đồng ý, một cách miễn cưõng, còn bây giờ cô đang đứng trước gương, không khỏi ngạc nhiên vì cô rất muốn buổi gặp mặt diễn ra tốt đẹp để cô có thể ở lại.
Isabella Jung băn khoăn không biết có phải cô nên thoa lớp trang điểm khác, mặc quần áo đẹp hơn, áo cánh hay gì đó; có lẽ cô không nên mặc áo trùm đầu và quần jean rách, mặc dù cô biết Helene sẽ chẳng đời nào bận tâm đến những thứ kiểu đó.
Lúc mới tới đây cô không được lạc quan cho lắm. Họ có luật lệ. Học hành là chuyện bắt buộc. Có một khu nhà tập thể lớn cho đám con gái, một khu nhỏ hơn cho con trai, ba vườn kính lớn và mấy nhà phụ, vài kho dụng cụ, một gara ô tô. Ngày đầu tiên Isabella đến, Helene đưa cô đi một vòng trại, cho cô xem một bản đồ đánh dấu các đường ranh giới. Phải, đúng vậy, làm như ai cũng có thể cấm đoán hay cho phép cô đi chỗ này chỗ khác. Mọi người phải dậy lúc bảy giờ, ăn sáng vào tám giờ, sau đó hoặc làm việc tại nhà kính hoặc học cho tới bữa trưa, tùy xem là ngày nào trong tuần, rồi tiếp tục làm việc vặt cho đến bữa tối, lúc sáu giờ, rồi nghỉ ngơi cho đến mười một giờ đèn tắt. Không ai được phép rời khỏi khu vực, trừ phi có công việc như giao hoa cho khách hàng. Cả ngày không có Internet hay ti vi, chỉ có từ tám đến mười giờ tối. Điện thoại bị cấm. Không ai được dùng di động cho đến khi ăn tối xong, và chúng phải được thu lại trước giờ đi ngủ. Vào ngày đầu tiên, cô đã nghĩ, mình sẽ không tồn tại ở đây lâu được, nhưng cô đã phải ngạc nhiên.
Chỉ sau vài ngày, cô đã tìm thấy sự bình yên. Không ai phàn nàn. Không ai chỉ trích. Mọi người ở đây dường như đều ổn. Tất cả là nhờ Helene. Helene không giống những người lớn khác. Tôi biết cái gì là tốt nhất cho em. Helene không hề giống vậy. Mình muốn ở lại đây.
Lần đầu tiên sau một thời gian dài, Isabella cảm thấy, thế nào nhỉ, gần như là hạnh phúc. Trong những ngôi nhà cô từng ở, không ai quan tâm cô làm gì. Cô có thể dậy muộn vào buổi sáng, Thức khuya tùy ý. Dành hàng tiếng đồng hồ trên Internet xem ti vi, nói chuyện phiếm; có dạo cô dành quá nhiều thời gian trước màn hình đến nỗi mắt bắt đầu bị nháy. Cô chưa bao giờ nghĩ rằng mình sẽ thích dậy khi trời vừa rạng - bảy giờ sáng, ai lại làm vậy chứ? - chỉ để làm việc cả ngày. Nhưng cô thích thế.
Isabella quyết định không chải chuốt làm gì; cô mặc quần jean và áo trùm đầu như mọi khi; nhìn lần cuối vào gương rồi rời khỏi phòng. Đến khi đã đóng cánh cửa lại phía sau cô mới nhìn thấy bông hoa trên sàn nhà. Một bông ly trắng. Sao lại có một bông ly trắng trước cửa phòng cô? Cô nhặt bông hoa lên ngắm nhìn một lát, rồi cô nhìn thấy lá thư trên cánh cửa.
Tôi thích bạn.
Isabella Jung liếc lên liếc xuống dọc hành lang, và cô cảm thấy má nóng bừng.
Ai đó đã đứng ngoài này, quá sợ không dám gõ cửa, chỉ để lại bông hoa cùng lá thư và lại lẳng lặng bỏ đi.
Tôi thích bạn.
Có hình vẽ gì đó bên dưới. Kiểu như chữ ký. Cho dù ai đã để bông hoa lại thì hẳn người đó cũng quá xấu hổ đến nỗi không dám viết tên mình mà bù lại chỉ vẻ gì đó. Ban đầu cô không nhìn ra nó là gì. Một con chim? Một con chim mắt to - một con cú, có lẽ vậy? Isabella ngửi bông hoa, rồi lại vội liếc nhìn nhanh, ý thức được tim mình đang đập hơi nhanh hơn bình thường.
Ai đó thích mình?
Một người ái mộ bí ẩn?
Isabella quay lại phòng, cẩn thận đặt bông hoa cùng tờ nhắn xuống dưới gối rồi mới quay trở ra ngoài, tung tăng bước đi.
Còn chưa kịp rời khu nhà thì cô đã nhận ra có chuyện không ổn.
Cô thấy Cecilie, một trong những đứa con gái cô có cảm tình nhất; Cecilie đang giàn giụa nước mắt và vòng tay ôm một cô gái khác mà Isabella không biết rõ lắm.
“Có chuyện gì à?”
“Cậu chưa nghe gì à?” Cecilie gần như không nói nên lời.
"Chưa, chuyện gì vậy? Kể tớ nghe đi."
"Họ đã tìm thấy Camilla.”
“Camilla Green?”
Cecilie gật đầu.
“Cô ấy chết rồi. Ai đó đã giết cô ấy. Họ tìm thấy cô ấy trong rừng.”
“Ôi lạy Chúa,” Isabella lắp bắp.
“Helene muốn chúng ta đến lớp ngay. ” Cecilie nức nở.
“Nhưng...? Làm thế nào…?”
Họ bị cắt ngang bởi Paulus, đang gọi từ bên kia sân.
“Heiene đang đợi mấy cô đấy. Các cô có đến không?”
Khi nhìn thấy chàng trai tóc xoăn đen với đôi mắt xanh sáng khác thường, tim Isabella đập nhanh hơn. Giọng anh ta có vẻ rất buồn.