Cú Săn Đêm

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 1 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 75
Chương 75

❊ ❊ ❊

Mia không thể nói được linh cảm của cô đến từ đâu, nhưng có gì đó rất lạ về ngôi nhà trắng ở giữa nơi khỉ ho cò gáy này. Kể từ lần trước đến đây, cô đã cảm thấy nó dường như đang mời gọi cô. Nhà của Jim Fuglesang. Trơ trọi, chẳng có gì bao quanh. Cây cối đóng băng. Im lặng. Không phải kiểu im lặng làm cô thấy bình an, giống như sự yên bình tại Hitra. Ở cạnh biển. Tiếng mòng biển kêu. Cái này khác. Một kiểu im lặng khác làm cho các giác quan của cô trở nên nhạy bén. Cô cảnh giác nhìn xung quanh khi đi từ xe về phía ngôi nhà màu trắng. Lần này cô mang vũ khí, và nó làm cô thấy tự tin hơn. Lần trước cô đã có cảm giác lõa lồ, hơi sợ hãi, và đó không phải là cô. Khi quay trở lại, cô không thể đoán được điều gì đã khơi dậy phản xạ đó, và nó khiến cô bị hấp dẫn; cô biết cô phải quay lại, nhưng với mọi chuyện đang diễn ra, giờ cô mới có thời gian cho nó. Có lẽ nó vẫn không phải việc được ưu tiên, nhưng vài tiếng sẽ không gây tổn hại gì, và cô muốn làm cho xong khi vẫn còn ánh sáng mặt trời.

Mia đi về phía ngôi nhà nhưng rồi dừng lại và đổi ý; thay vào đó, cô chọn một con đường nhỏ dẫn xuống cánh rừng. Cô đã ở trong ngôi nhà. Nó không ở đó. Cho dù thứ cô đang tìm kiếm có là gì đi nữa.

Mười bốn phút trong một ngày đẹp trời.

Jim Fuglesang đã chụp hai bức ảnh từ nhiều năm trước. Dán chúng vào trong một cuốn album. Một con mèo. Và một con chó. Được xếp trong một hình ngôi sao năm cánh bằng nến, trên thảm lông vũ.

Và đúng, Mia không giống hầu hết những người khác; cô không thể diễn tả được sự thích thú kỳ lạ của mình với nơi xa xôi này, nhưng nó đã ở đó, và nó làm mọi thứ đơn giản hơn. Cô có thể gạt bỏ cảm xúc của mình. Liệu cô có thể giải thích về nó hay không lại là chuyện khác. Vì Jim Fuglesang đã chụp ảnh các hiện trường vụ án liên quan đến hai con vật, và nó có liên quan trực tiếp đến vụ giết Camilla Green. Và hai bức ảnh đó đã được chụp ở đâu đó gần đây.

Mười sáu phút quay trở lại.

Trong lần thăm đầu tiên, cô đã hình dung trong đầu về địa hình nơi này. Chỉ có một con đường dẫn lên ngôi nhà, và một đường mòn dẫn xuống khu rừng. Tất nhiên y đã có thể chụp ảnh ở chỗ khác. Thật ra là có thể ở bất kỳ chỗ nào; nhưng khó có khả năng đó. Mười bốn phút trong một ngày đẹp trời, mười sáu phút quay trở lại. Mia tin rằng miêu tả đó phù hợp với một nơi quen thuộc với người đàn ông đội mũ bảo hiểm xe đạp trắng. Trong một ngày đẹp trời. Y quen con đường. Quay lại. Quay lại nghĩa là về nhà, phải không? Mười bốn phút một chiều. Thêm hai phút cho chiều ngược lại. Vậy là xuống đồi đến đó. Lên đồi về nhà. Mia kéo mũ len xuống qua tai, tin rằng lối đi bộ này là con đường đã được Fuglesang nhắc tới.

Một lối đi dẫn xuống hồ.

Khỉ thật, sao cô sợ thế nhỉ?

Bình thường cô chẳng sợ gì hết.

Bốn tảng đá trắng.

Mia gần như nhảy dựng lên khi tới một khu đất trống giữa rừng và nhìn thấy chúng bên mép hồ tối đen. Bốn tảng đá trắng, được đặt gọn gàng trước một cái gì đó hẳn từng có thời là cầu tàu, và tim cô càng đập nhanh hơn khi cô nhìn thấy chiếc thuyền từng có thời mới toanh giờ đang nằm đó mục rửa, một phần chìm dưới mặt nước ở mép hồ.

Một chiếc thuyền đỏ bằng gỗ có sơn chữ trắng phía trên mép tàu mục nát.

Maria Theresa.

Mia Krüger nhìn lên và thấy một ngôi nhà nhỏ cách vài trăm mét. Bên kia hồ. Một ngôi nhà nhỏ. Màu xám, như thể bức tường đã bị tẩy sạch màu, của sổ bít ván kín mít, không người ở, bị bỏ hoang, dù vậy…

Mia lóng ngóng lấy điện thoại ra khỏi túi áo khoác da.

Khói đang thoát ra từ ống khói.

Mười bốn phút trong một ngày đẹp trời.

Mười sáu phút trở lại.

Bốn tảng đá trắng.

Maria Theresa.

Tìm ra rồi.

Những ngón tay run rẩy của Mia lần tìm được số của Munch trong điện thoại, nhưng cái thiết bị nhỏ không chịu nghe lời cô.

Không có tín hiệu.

Mẹ kiếp.

Cô thử lại, vung vẩy điện thoại lên trời, đi đi lại lại, ra xa khỏi hồ, rồi lại xuống gần cầu tàu cũ. Vẫn không có tín hiệu. Mia thầm chửi thề, trả điện thoại vào túi áo, dừng lại đánh giá địa hình, rồi quyết định chọn con đường mòn bên trái vòng qua cái hồ tối.

Ngôi nhà bỏ hoang có tường gỗ, màu xám.

Khói dâng lên từ ống khói.

Cây cối không cho cô đi qua.

Lối đi kết thúc.

Địa hình không bằng phẳng.

Cô lại lấy điện thoại ra.

Vẫn không có tín hiệu.

Cành cây quệt vào mặt cô.

Mẹ kiếp mẹ kiếp mẹ kiếp.

Tim Mia đập mạnh dưới lớp áo khoác khi cô đến chỗ ngôi nhà bỏ hoang phía bên kia hồ.

Cửa sổ bị bịt kín.

Đóng chặt.

Một chiếc Volvo cũ, màu xanh lá cây.

Mia rón rén đi qua sân nhỏ và cẩn thận nhòm qua cửa sổ xe. Một hình Thermos. Mấy lon nước ngọt. Một cái túi đen. Mia cẩn thận mở cửa xe, trèo qua ghế lái phụ. Một cái túi xách đựng giấy ăn, son môi, ví có bằng lái xe.

Mia suýt lên cơn đau tim khi nhìn thấy khuôn mặt đang nhìn lại cô từ chiếc bằng lái xe.

Miriam?

Cô nàng làm cái quái gì ở đây vậy?

y trên một thảm lông cú. Rồi ai đó đã đánh cấp nguyên cả bộ sưu tầm cú Na Uy.” “Ta sẽ phải xem xét chuyện đó. Ngay lập tức.” Munch lại gật đầu, vẻ nghiêm trọng. “Làm tốt lắm, Ludvig. Mia, cô đến đó được không?” Mia Krüger dường như vừa bị c
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Samuel Bjork

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.