Helene Eriksen tắt động cơ, ra khỏi xe và châm một điếu chuốc. Cô kéo khóa áo khoác lên đến cổ. Gặp gỡ tại một con đường bỏ hoang, dưới sự che phủ của bóng tối, giữa đêm hôm khuya khoắt này? Cô không nên làm thế này. Cô rít một hơi thuốc dài, nhìn đầu thuốc đỏ rực chiếu sáng các ngón tay và nhận ra mình đang run. Do lạnh, chắc Vậy tháng Mười đã đến, mang theo bóng tối thường đi cùng tháng Mười một hay tháng Mười hai nhưng đó không phải lý do duy nhất. Cô kéo tay áo xuống và tiếp tục nhìn xuống con đường vắng để tìm kiếm ánh đèn xe mà cô biết rõ sẽ sớm xuất hiện.
“Cho dì xem nào.”
Lè lưỡi ra.
“Ngoan lắm. Người tiếp theo.”
Đã hơn ba mươi năm, nhưng cô vẫn chưa thoát khỏi quyền năng của nó. Có vẫn không ngừng tỉnh giấc lúc nửa đêm, ga giường ướt đẫm mồ hôi do cơn ác mộng đã buộc cô lại phải ngủ trên sofa, sợ hãi nơi anh trai cô đã tới, sợ hãi những hệ quả của nó. Nỗi khiếp sợ bị những ngưòi phụ nữ đó trừng phạt, nếu cô nói gì sai trái. Nghĩ gì sai trái. Hồi đó cô bảy tuổi, giờ cô đã hơn bốn mươi, vậy mà nó vẫn chưa tùng từ bỏ cô.
“Không phải lỗi của em.”
Đó là những lời đầu tiên anh ta nói với cô, vị bác sĩ tâm lý. Hồi đó cô mười một tuổi, có lẽ mười hai, không rõ nữa, cô chỉ nhớ rằng phòng anh ta có mùi lạ, và cô phải gắng lắm mới có thể nói được.
“Không phải lỗi của em, Helene. Tôi muốn em bắt đầu bằng điều đó. Đây là điều em cần phải nói với bản thân: đây không phải lỗi của mình. Em có thể làm điều đó cho tôi được không? Em có thể bắt đầu như vậy được không?”
Helene Eriksen trèo lên nắp ca pô, co chân ngồi trong bóng tối, nhìn khung cảnh xung quanh. Những bóng cây đen sì bắt đầu có những hình khối kỳ lạ. Cô vứt điếu thuốc hút dở và quay trở về sau vô lăng. Ở bên trong thì an toàn hơn. Cô tra chìa khóa vào ổ và xoay một góc chín mươi độ để mở máy sưởi và radio.
“Cho dì xem nào.”
Lè lưỡi ra.
“Ngoan lắm. Người tiếp theo.”
Cô bẩm vài nút và tìm được kênh radio ưa thích, âm nhạc giúp tâm trí xao nhãng. Cô vặn to tiếng và gõ ngón tay lên vô lăng, nhìn ra ngoài qua kính chắn gió để tìm cái ánh sáng sẽ sớm xuất hiện.
“Em nghĩ em có làm được không, Helene?”
Tóc họ bị tẩy. Họ đều mặc trang phục giống nhau. Làm tất cả những gì những người phụ nữ bảo. Lúc nào cũng như vậy, ngày qua ngày. Trường học, yoga, việc vặt trong nhà, bài tập, thuốc, trường học, yoga, việc vặt trong nhà, bài tập, thuốc. Ba mươi năm trước. Nó còn duy trì ảnh hưởng đối với cô thêm bao lâu nữa?
“Tôi biết là rất khó, nhưng tôi ở đây để giúp em.”
Helene Eriksen lấy gói thuốc từ trong túi áo và châm thêm điếu nữa, dù cô không thực sự muốn hút, kéo cửa kính xuống để khói có thể thoát đi, nhưng lại vội đóng lại ngay; ngoài trời quá lạnh.
“Em đang nghĩ gì, Helene?”
Mười hai tuổi trên một cái ghế ở Oslo trước một người đàn ông lạ có ria mép.
“Không phải lỗi của em, em có hiểu không, Helene?”
Cô rít thêm một hơi và lại vặn to tiếng radio; cô thích cách âm nhạc lấp đầy xe.
Đấu giá do vỡ nợ. Bán vườn.
Hồi đó cô hai mươi hai tuổi và đã làm xong điều họ muốn. Học hành tử tế. Làm gì đó cho bản thân.
Địa điểm: Hurumlandet. 28 héc ta đất. Ba nhà kính. Tình trạng tốt, nhưng cần tu bổ.
Cô bắt xe buýt tới đó. Và sau đó cô đã cảm thấy chắc chắn; đây là điều cô thực sự muốn làm cho cuộc đời mình.
Giúp đỡ người khác.
Helene tắt radio, kiểm tra đồng hồ và lại ra khỏi xe. Cô định châm thêm một điếu thuốc nữa nhưng quyết định rằng làm vậy chẳng ích gì, nên cô đứng đó nhét tay vào túi áo khoác, nhìn chằm chằm vào bóng đêm.
“Giờ em đang nghĩ gì, Helene?”
Nhưng cô phải làm gì đó. Cô châm một điếu thuốc nữa.
Hơn ba mươi năm về trước? Chắc chắn cô phải vượt qua được chuyện đó rồi chứ?
Helene Eriksen rít một hơi thuốc nữa đúng lúc cái ánh sáng cô đang đợi bỗng nhiên xuất hiện và chiếc xe tải trắng đỗ lại ngay bên cạnh có.
“Chào, sao rồi?” người đàn ông sau vô lăng hỏi.
”Đừng nói là anh vẫn chưa nghe gì nhé?” Helene trả lời.
“Nghe cái gì?”
“Anh đang đùa đấy à,” Helene nói, và đến cạnh anh.
Cô có thể thấy anh đang nghĩ ngợi, sau đó mới nói.
“Có, nhưng chẳng liên quan gì đến anh."
Helene thật lòng rất muốn tin anh. Cô sẵn sàng đánh đổi bất cứ thứ gì để có thể tin anh, nhưng cô không thể thuyết phục được bản thân.
Anh trai cô.
Anh không mặc quần áo.
Anh hoàn toàn trần truồng, nhưng cả cơ thể được bao phủ bởi… lông vũ?
“Họ đang tra hỏi,” cô nói, kéo áo khoác sát vào người hơn.
“Về cái gì?”
“Về mọi người, mọi thứ.”
”Lạy Chúa, Helene. Em nghĩ anh làm thật đấy à?"
“Anh đã ở dưới đó, đúng không? Trong nhà nghỉ của anh? Suốt mùa hè? Anh không có nhà, phải không? Em phải… hỏi anh. Em yêu anh nhiều lắm.” Cô mỉm cười yếu ớt.
Anh trai cô mỉm cười thò tay ra ngoài khung cửa sổ để mở.
“Anh cũng yêu em, Helene, nhưng nghiêm túc đấy à? Sao ta lại phải gặp nhau ở nơi khỉ ho cò gáy, giữa lúc đêm khuya thế này? Đâu cần phải làm vậy chứ.”
Cô cảm thấy mình như một con ngốc. Cô kéo chặt áo khoác trong khi anh trai cô mỉm cười nắm tay cô qua cửa sổ xe để mở.
“Không, em biết, chỉ là... Anh biết đấy, lông vũ và mọi thứ.”
“Anh đã xong chuyện với nó từ lâu rồi. Giờ thì về nhà ngủ đi, được không?"
Helene Eriksen cảm thấy bàn tay ấm áp của anh trai rời khỏi tay cô rồi anh kéo cửa sổ lên.
Và anh lại đi mất, cũng nhanh chóng y như khi xuất hiện.