Mia Krüger gọi bồi bàn, yêu cầu một cốc Guinness và một ly Jägermeister rồi đợi anh ta rời đi mới mở tập hồ sơ trước mặt.
Cô đang ở một quán bar cổ bên dưới Hegdehaugsveine, chốn quen thuộc giúp cô tìm kiếm sự an ủi mỗi khi nhà cô, chỉ cách có vài phút di chuyển, quá trống vắng lạnh lẽo.
Cô đã tìm được một cái bàn ưa thích, tít trong góc, nơi cô có thể ẩn trốn, một mình chìm trong suy nghĩ, đồng thời vẫn cảm nhận được cuộc sống tiếp diễn xung quanh. Mia luôn thích nơi này. Thời sinh viên, cô đã dành rất nhiều thời gian ở đây. Có những ô riêng biệt với ghế da đỏ và khăn trải bàn trắng. Bồi bàn mặc sơ mi trắng thắt nơ con bướm. Đủ mọi đối tượng khách hàng, từ các doanh nhân mặc vét đến những nghệ sĩ và nhà văn già nua. Ta có thể trốn ở đây nhưng, quan trọng hơn, đây là một trong số ít quán bar ở Oslo không chơi nhạc. Mia thích sự yên tĩnh, những tiếng nói thầm thì bên trên những cái cốc lanh canh, hơn là sự ồn ào không ngớt từ dàn loa.
Cô uống một ngụm bia lớn và nhìn chăm chú vào tấm ảnh đầu tiên. Một cô gái lõa thể. Được đặt trong một hình ngôi sao năm cánh bằng nến. Trên một chiếc giường bằng lông vũ. Đội tóc giả màu vàng. Với một bông hoa trong miệng. Mia uống cạn cốc, cảm thấy chất cồn bắt đầu phát huy tác dụng, gọi thêm chầu nữa và lấy từ túi xách ra cây bút và một cuốn sổ.
Ba tháng.
Gầy. Những vết cắt và vết sẹo.
Thức ăn động vật trong dạ dày.
Mất tích ba tháng trước khi được tìm thấy.
Những tiếng nói xung quanh cô tắt dần khi cô càng lúc càng tiến sâu vào trong suy ngẫm.
Hẳn là vậy rồi.
Có người đã giam cầm cô ấy.
Ở đây. Tại Na Uy. Trong khi những người bình thường thức dậy vào buổi sáng, tạm biệt người thân, đi làm, trò chuyện trong giờ ăn trưa, đón con từ nhà trẻ, ăn tối, làm việc nhà, xem thời sự, lên giường, tắt đèn đi ngủ với niềm mong chờ một ngày bình thường khác, Camilla Green mười bảy tuổi đã bị nhốt ở đâu đó, suýt chết đói, sợ hãi, cô độc.
Mia Krüger uống một ngụm bia Guinness, mím chặt môi và cố gắng không để mình bị lôi trở lại nơi cô đã ở chưa đầy hai mươi tư giờ trước. Sự xấu xa này. Bóng tối này.
Đến đây, Mia, đến đây.
Không.
Đến đây, Mia.
Không, không phải bây giờ.
Nhưng chúng ta có thể ở bên nhau!
Không, Sigrid, em phải…
”Một chầu nữa nhé?"
Mia Krüger bị lôi trở về hiện thực bởi người bồi bàn đang đứng trước mặt.
“Hả?"
“Một chầu nữa nhé?" Người bồi bàn già đeo nơ con bướm hất hàm về phía cái cốc và ly rỗng không trước mặt cô.
“Vâng,” Mia nói, cố nở nụ cười.
Người hầu bàn lịch sự gật đầu, quay lại với một chầu mới và biến mất vào trong phòng.
Quỷ tha ma bắt.
Mia nhét tập hồ sơ vào trong cập và tay run run nâng cốc uống cạn.
Khốn kiếp.
Có lẽ cô đã mất nó. Tài năng của cô. Khả năng nhìn thấy những thứ người khác không thấy. Lý do khiến Munch chọn cô từ Học viện Cảnh sát, khi cô thậm chí còn chưa kết thúc chương trình tập huấn. Có lẽ bác sĩ tâm lý nói đúng.
Tôi nghĩ công việc đang làm cô phát bệnh.
Cô quan tâm quá nhiều.
Tôi nghĩ việc đó có thể giết chết cô.
Mia đặt bút lên trên cuốn sổ và mặc áo khoác vào. Cô gật đầu với người bảo vệ và bước ra ngoài hít thở chút không khí trong lành. Cô tìm được một cái ghế và quan sát hai doanh nhân đang vừa hút thuốc vừa thảo luận về một thỏa thuận họ đã tiến hành trong ngày.
Hắn mặc đồ cho cô ấy.
Cô đã cố gạt nó đi, nhưng giờ nó đã lén lút quay trở lại.
Hắn mặc đồ cho cô ấy. Một bộ tóc giả màu vàng hoe. Một bông hoa trong miệng. Hắn làm cho cô ấy trông xinh đẹp. Hắn chuẩn bị sẵn sàng cho cô ấy. Camilla. Cô ấy lõa thể. Trinh nữ. Hắn cần cô ấy cho một việc gì đó. Việc gì đó chúng ta không thể thấy.
Mia loạng choạng đi qua người bảo vệ, quay trở lại bàn, và lại đặt bút xuống giấy.
Hắn?
Hay không chỉ có một người?
Điện thoại trên bàn trước mặt cô rung lên, màn hình hiển thị “Holger”, nhưng cô mặc kệ nó rung.
Mia uống một ngụm bia và nghĩ lung hơn. Tóc giả. Tại sao lại là bộ tóc giả này? Camilla không có tóc vàng hoe. Đó có phải lý do? Tóc vàng hoe? Cô ấy phải có tóc vàng hoe, bởi vì…? Mười bảy tuổi. Trẻ trung. Người Scandinavia. Tóc vàng hoe. Gầy? Có phải hắn bỏ đói cô ấy vì muốn cô ấy gầy đi? Có phải đó là lý do cô ấy bị giam cầm? Bởi vì cô ấy phải có dáng vẻ như thế này? Chính xác như thế này? Cây bút lướt trên giấy, căn phòng xung quanh như biến mất. Cô ấy phải có dáng vẻ như thế này. Tóc giả. Tóc vàng hoe và gầy. Cô ấy không phải chính mình. Cô ấy không được là chính mình. Người nằm đó không phải Camilla. Là một người khác. Ai nằm ở đó? Ngươi là ai?
Mia uống hết cốc bia, gần như không ý thức gì, rồi tiếp tục viết nguệch ngoạc trên giấy.
Một món quà.
Nến và lông vũ.
Chúng là giấy bọc.
Bông hoa.
Cô ấy là một món quà cho ai đó.
“Thêm nữa không?”
Mia ngơ ngác ngước mắt khỏi tờ giấy, không rõ mình đang ở đâu. Cô đã tới sát một thứ gì đó, một thứ gì đó sâu thẳm bên trong, nhưng thực tại đã kéo cô về.
“Một chầu nữa nhé?” người bồi bàn hỏi.
“Vâng.” Mia gật đầu, cố gắng quay trở lại điểm vừa rồi, nhưng cảm giác đã biến mất. Giờ chỉ còn mấy người say với những cốc bia ngồi bên bàn riêng, và cô nhận ra mình đã tích quá nhiều chất cồn; cô không sao đọc được màn hình điện thoại.
Holger Munch,
Ông đã gọi cô sáu lần.
Và gửi một tin nhắn.
Cô đang ở đâu? Gọi tôi
Cô tìm được số của ông và cố gắng giữ tỉnh táo khi nghe thấy tiếng chuông đổ xa xăm, rất xa xăm. Mia không thể lý giải được, nhưng có gì đó ở Munch khiến cô thấy áy náy. Vì uống quá nhiều. Vì đã ngã lòng. Vì muốn biến mất. Ông kỳ vọng nhiều ở cô, có lẽ đó là lý do. Cô có thể nhớ rõ mồn một buổi gặp đầu tiên của họ. Ông cố gắng tỏ rõ rằng cô may mắn đến phi thường vì được mời tham gia tổ điều tra mới thành lập do ông lãnh đạo, nhưng trong suốt buổi phỏng vấn, cô càng lúc càng thấy rõ ông muốn có cô bằng bất cứ giá nào, đâm ra cô không hề thấy khó chịu hay căng thẳng gì. Ông giỏi thế đấy. Chính bởi vậy cô rất quý ông. Ông rất ghét nói về cảm xúc của mình, nhưng ông lại tương đối dễ hiểu. Hoặc đối với cô thì ông là như vậy. Đến đây, Mia, đến đây.
Người bồi bàn quay lại cùng một chầu nữa đúng lúc cô nghe thấy giọng trầm của ông sếp ở đầu dây bên kia.
“Ừ?” Munch làu bàu.
“Ừ?”
“Ừ, cái gì?”
“Anh đã gọi cho tôi,” Mia vặc lại, hy vọng giọng mình có vẻ tỉnh táo.
“Phải,” Munch đáp. Ông dường như đang bận gì đó, dường như ông đã quên mất lúc nãy vừa gọi cho cô. “Ta nhận được hai cuộc gọi từ cánh nhà báo, mấy tiếng trước, một từ Dagbladet, một từ VG,” ông nói, giờ đã tập trung. “Lộ hết rồi, nếu tôi có thể nói như thế. Mai họ sẽ đăng ảnh hiện trường vụ án. Có khi chúng đã xuất hiện trên mạng rồi.”
“Hiện trường?" Mia ngạc nhiên. “Sao họ có?”
“Tôi chịu,” Munch càu nhàu. “Nhưng ta không làm được gì, nên phải giải quyết chuyện này thôi. Tôi đã nói chuyện với Anette, và sáng mai cô ấy sẽ nói chuyện với bên Grøland. Ta sẽ tổ chức họp báo lúc chín giờ, và chúng ta chỉ cần bắt đầu từ đấy. Nhưng...” Munch lại im lặng, như đang suy nghĩ xem phải nói gì tiếp theo.
“Nhưng sao?"
“Ta đang nắm quyền kiểm soát, nhưng quan trọng là...” Munch hắng giọng.
“Sao?”
Lại im lặng.
”Cô không được lộ diện,” Munch nói nhanh, như thể đó là điều ông vẫn sợ nói với cô.
”Ý anh là sao?” Mia hỏi.
“Ta phải giữ cô nằm ngoài vụ án.”
“Nằm ngoài, như thế nào?”
“Cô không chính thức quay lại làm việc, vậy nên, ờ, cô biết mấy cái này ra sao đấy; với tai tiếng của cô, nếu cánh báo chí phát hiện ra cô đang theo vụ này, trong lúc vẫn đang bị đình chỉ công tác, thì…”
Mia có thể cảm thấy cơn giận dần dâng lên trong lòng. Cô với cốc bia uống một hơi dài.
“Cô vẫn ở đó chứ?” Munch rụt rè hỏi.
“Vâng, tôi đây,” Mia cộc cằn nói, “Mikkelson có tìm anh không?”
“Ờ, có, nhưng…"
Munch có vẻ không thoải mái với tình hình này, và Mia biết cô làm khó ông cũng chẳng để làm gì. Không phải lỗi của ông. Cô biết nếu Munch nắm quyền, ông sẽ sẵn sàng làm bất cứ điều gì cho cô.
“Thư giãn đi, Holger,” cô nói, và cố gắng bình tĩnh lại. “Tôi có thể thành vô hình, nếu anh cần. Không vấn đề."
“Cảm ơn cô," ông nói, có vẻ nhẹ nhõm.
Dù sao đi nữa, cô nói chuyện với cánh nhà báo làm gì kia chứ? Họ đã buộc tội cô hàng tuần liền hồi cô bắn Markus Skog, bạn trai Sigrid. Cô thậm chí không thể rời khỏi nhà, và cuối cùng, buộc phải trốn trong một khách sạn ở vùng khác của Oslo. Không, chắc chắn không. Cô tuyệt đối không thấy có vấn đề gì với việc tránh lộ diện.
“Không có gì. Đừng lo về chuyện đó, Holger. Vậy, trên mạng tối nay, và trên trang nhất sáng mai?”
“Có vẻ như vậy,” Munch nói, vui vì cô đã đổi chủ đề.
“Nhưng họ sẽ không đăng ảnh cái xác chứ?”
“Không, không. Họ là một lũ khốn thật đấy, nhưng thi thoảng, họ vẫn có một kiểu quy tắc đạo đức, kể cũng lạ.”
“Vậy họ sẽ đăng gì?”
“Chỉ hiện trường thôi.”
“Ảnh chụp nơi phát hiện xác?”
“Tôi không biết chi tiết, nhưng chắc họ có cái hình ngôi sao năm cánh, nến, đám lông vũ chỗ cô ấy nằm. Bọn kền kền khốn kiếp. Ludvig đang cố tìm hiểu xem làm sao họ có được chúng. Và nhân tiện nói về...”
Mia uống một ngụm bia nữa đúng lúc nhìn thấy một khuôn mặt quen thuộc xuất hiện ở cửa. Một người đàn ông đầu trọc to như con chó săn đang cãi nhau với người bảo vệ rõ ràng không muốn cho anh vào.
“Ludvig có thông tin về đảm lông vũ.”
"Cái gì?” Mia hỏi, đứng dậy.
“Lông vũ từ hiện trường,” Munch tiếp tục. “Chúng là lông cú.”
“Con cú? Tất cả chỗ lông vũ đó?”
”Ừ, có vẻ là vậy. Không phải tôi biết phân biệt gì đâu, nhưng...”
“Ta phải làm việc này sáng mai thôi,” Mia ngắt lời ông, "Vừa có chuyện chỗ tôi, nhé?”
“Cái gì? À, được rồi. Họp nhóm lúc mười giờ nhé.”
“Được thôi."
“Tốt, và cảm ơn vì, ờ, cô biết đấy,” Munch lẩm bẩm.
“Không có gì.” Mia ngắt máy, tiến lại gần đám cãi nhau ở cửa.
“Mia,” Curry cười toe, dang hai tay ra khi nhìn thấy cô.
”Anh ta không được vào.”
"Tao có cáu đâu, thằng khốn," Curry líu nhíu, cố thoát khỏi sự kìm kẹp của gã bảo vệ to con.
“Không sao đâu," Mia nói. “Anh ấy sẽ đi với tôi. Để tôi đi lấy đồ đã.”
“Mia, nói với hắn đi!” Curry nói, vấp phải chân mình và ngã xuống sàn.
“Anh ta bị cấm. Chúng tôi không muốn anh ta xuất hiện ở đây nữa,” bảo vệ lạnh lùng nói khi Mia mang theo túi quay trở lại cửa ra vào.
“Sao tao bị cấm được chứ? Tao thậm chí còn chưa vào trong. Và tao không say. Mày nên thấy tao khi tao say..."
“Thôi nào, Curry,” Mia nói, mỉm cười vẻ xin lỗi với người bảo vệ trong lúc đẩy người đồng nghiệp ra khỏi quán.