Cú Săn Đêm

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 1 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 57
Chương 57

❊ ❊ ❊

Gabriel có thể cảm thấy có gì đó không ổn, và nghi ngờ của Ganh đã được khẳng định khi Mia bảo anh đến văn phòng cô ngay sau cuộc họp.

“Có chuyện gì vậy?” Gabriel ngạc nhiên nói, lúc Mia đề nghị anh đóng cánh cửa lại phía sau.

Mia nhìn anh với một biểu cảm mà anh chưa từng thấy trước đây, vừa ngờ vực vừa tò mò, đầu hơi nghiêng, giống như cô đang cố gắng đọc suy nghĩ của anh.

“Có chuyện gì vậy?” Gabriel lại hỏi. Anh kéo ghế ra và ngồi xuống.

“Tôi cần hỏi cậu một chuyện,” Mia nói. “Và cậu phải tuyệt đổi thành thật Với tôi."

“Thành thật với chị?” Gabriel mỉm cười. “Tai sao tôi lại không thành thật chứ?”

Mia tìm thấy một viên kẹo ngậm trong túi và đặt nó lên lưỡi, vẫn không rời mắt khỏi anh.

“Chồn Hôi,” Mia nói.

“Vâng? Cậu ấy thì sao?” Gabriel khẽ nhún vai nói.

“Hai người thân thiết đến mức nào?"

Bụng Gabriel quặn lại. “Ý chị là sao?" anh hỏi.

“Tôi vừa hỏi cậu đấy," Mia nói, vẫn dán mắt vào anh.

Bỗng nhiên cuộc trò chuyện của họ có cảm giác như một cuộc thẩm vấn, và Gabriel không thích thế.

“Chúng tôi từng là bạn thân,” anh nói.

“Thân đến thế nào?”

“Bạn rất thân. Chị đang định dẫn dắt chuyện này đến đâu?"

“Nhưng không còn thế nữa?”

“Không, không còn thế nữa." Gabriel thở dài. “Chuyện gì vậy, Mia, chị đang buộc tôi tội gì hả?"

“Tôi không biết,” Mia nói, lại nghiêng đầu. “Chúng tôi có gì để buộc tội cậu không?”

Chúng tôi?

Gabriel bắt đầu thấy khó chịu. Họ đã nói về anh sau lưng anh, Munch và cô; có lẽ vài người khác nữa.

“Tôi thật sự không biết cậu ấy đang ở đâu?” Gabriel nói, vung cánh tay. “Tôi nói thế này thì có lẽ giống thằng ngốc, nhưng tôi không hiểu tại sao anh chị lại muốn buộc tội tôi về bất cứ điều gì?”

“Vậy là đã lâu cậu chưa gặp anh ta?"

“Vài năm rồi không gặp,” Gabriel nói, lắc đầu. “Cho đến khi cậu ấy đột nhiên liên lạc."

“Vậy là các cậu không còn là bạn nữa?”

"Không.”

“Chuyện gì đã xảy ra?"

Gabriel chịu quá đủ rồi. Anh vốn đã mệt sẵn. Anh ngủ không đủ giấc; dẫu cố gắng thế nào anh cũng không thể gạt những hình ảnh đó ra khỏi tâm trí. Cô gái hốc hác quỳ trên sàn nhà. Dòng chữ trên tường phía sau cô. Bóng đen phủ lông vũ. Chỉ nghĩ đến thôi anh cũng đã run lên.

“Nghe này,” anh nói, giọng gay gắt hơn mong muốn. “Tôi biết tôi là lính mới ở đây, rằng tôi không giỏi bằng mấy người khác, nhưng tôi đã cố hết sức, và nếu tôi biết cậu ấy ở đâu, thì tôi đã nói cho chị. Chị không nghĩ là tôi cũng tìm kiếm cậu ấy à? Chị không nhận ra điều đó à? Chị nghĩ tôi không tìm thật à? Nhưng tôi không có câu trả lời, và chị biết tại sao không? Bởi vì Chồn Hôi không muốn bị tìm thấy. Bởi vì…”

Anh dừng lại. Anh phải lấy lại bình tĩnh, máu anh bắt đầu sôi lên.

"Bởi vì?" Mia nói.

“Ái chà, chị nghĩ sao?" anh hỏi cô.

“Bởi vì anh ta làm những chuyện không thể lộ ra ngoài ánh sáng."

"Chính xác,” Gabriel nói, lại vung hai tay. “Và giờ thì sao? Mọi người đều nghĩ tôi là một phần của những chuyện đó? Có phải không? Mẹ kiếp, Mia, tôi sẽ không chịu đựng chuyện này. Tôi đã làm việc như một thằng điên kể từ khi…"

Mia giơ tay ngắt lời anh trước khi anh kịp nói thêm bất kỳ điều gì khác.

“Xin lỗi, Gabriel,” cô nói, và ánh mắt cô dịu đi. “Nhưng tôi phải biết chắc chắn.”

“Biết chắc chắn cái gì?" Gabriel cáu kỉnh hỏi cô.

“Tôi xin lỗi,” cô nhắc lại.

Mia đứng dậy khỏi ghế và ngồi ghé lên mép bàn trước mặt anh.

“Có phải mọi người đã nghĩ thế? Tất cả các người? Có phải mọi người vẫn đang bàn tán về điều đó? Bằng cách nào Gabriel và Chồn Hôi lại đều dính đến chuyện này? Rằng mấy gã hacker xưa đang làm ăn ngoài lề? Nhốt con gái dưới tầng hầm? Nghiêm túc đấy à, Mia? Chị làm tôi thấy bệnh.”

Gabriel tức giận đến nỗi không kiểm soát nổi cảm xúc của mình. Anh không đoán trước được điều này. Sao họ có thể nghĩ thế về anh? Cô có biết anh tự hào biết bao khi được trở thành một phần của đội?

“Gabriel,” Mia nói.

Cô lại gần anh hơn, đặt tay lên vai anh. Anh không biết có phải cô đang tiến lại gần để ôm anh. Cô có vẻ thật sự hối lỗi.

“Có đôi khi tôi không được nhạy cảm cho lắm,” có nói, không rời tay khỏi vai anh. “Tôi… ờ, tôi đã quên suy nghĩ trước khi nói. Tha lỗi cho tôi nhé. Không phải tôi nghĩ cậu có liên quan, nhưng...”

“Nhưng sao?”

“Đôi khi nếu cậu quý ai đó, cậu sẽ bảo vệ họ, phải không?"

“Và chị nghĩ tôi đang bảo vệ Chồn Hôi?"

“Phải, đại loại vậy.” Mia gật đầu. Cô nghe rất hối lỗi.

“Thứ nhất,” Gabriel nói. “Tôi chắc chắn Chồn Hôi có thể tự xoay xở được. Thứ hai, chúng tôi không còn là bạn. Thứ ba, kể cả nếu chúng tôi còn là bạn, nếu tôi nghĩ cậu ấy có liên quan đến chuyện gì mà chúng ta - phải, tôi nói chúng ta bởi vì tôi là một phần của nhóm này, mặc dù rõ ràng chị không nghĩ như vậy - cái gì đó mà chúng ta đang điều tra, tôi sẽ không bao giờ giấu giếm bất cứ điều gì. Chị nghĩ về tôi như vậy thật đấy à, Mia? Trong khi tôi vẫn tưởng rằng chúng ta…”

“Gabriel," Mia nói, nhìn thật sự hối lỗi. “Tất nhiên cậu là một phần của nhóm. Mọi người đều quý cậu, và nghĩ cậu đang làm rất tốt, ý tôi là, cậu mới ở đây sáu tháng và chúng tôi không biết xoay xở thế nào nếu thiếu cậu, được chứ? Xin hãy tin rằng chúng tôi nghĩ như vậy."

“Chà, rõ ràng không phải thế.”

”Được rồi, xin cậu chịu đựng tôi một lúc nhé.”

“Tiếp đi?"

“Một đoạn phim bất ngờ xuất hiện. Một hacker bỗng nhiên tìm được nó. Trên một máy chủ mà anh ta không thể chỉ cho ta. Anh ta đưa nó cho một đồng nghiệp cũ đang làm việc cho cảnh sát. Người đồng nghiệp này không biết làm sao để liên lạc với anh ta. Ý tôi là, nếu cậu là tôi thì thế nào? Cậu có điều tra chuyện này không? Cậu có làm thế không?”

Gabriel ngẫm nghĩ một hồi, và thừa nhận rằng cô có lý.

“Sao nào?” Mia nói, mỉm cười với anh. “Chúng ta ổn rồi chứ? Thẩm vấn kết thúc rồi. Mọi chuyện đều ổn. Và cậu hiểu lý do rồi chứ? Vậy ta xong xuôi rồi.”

“Được rồi," Gabriel gật đầu, hơi mỉm cười. “Vậy chị đã trao đổi với ai?”

“Về cái gì?”

“Về cái này? Sự nghi ngờ của chị rằng tôi không nói thật?”

“Chỉ với Munch thôi,” Mia nói. “Và nếu cậu muốn biết, thì ông ấy cho rằng tôi đã sai.”

“Thật à?”

“Nhiều khi tôi không kịp nghĩ kỹ trước khi nói, và mọi người ở đây đều quý cậu. Tôi xin lỗi thế được rồi chứ?”

“Phải, được rồi,” Gabriel nói.

“Tuyệt." Mia cười. “Giờ tôi muốn nói chuyện với cậu về lý do thật sự tôi mời cậu đến đây. Anh ta đã tìm gặp tôi.”

“Ai?”

“Chồn Hôi.”

"Chị đùa à? Không. Cậu ấy ghét cảnh sát."

“Tôi không đùa,” Mia nói. “Tôi đang ở trong quán bar thì bỗng nhiên anh ta xuất hiện.”

“Nó không hợp lý gì cả.” Gabriel có vẻ hoang mang.

“Đúng vậy, kỳ cục thật, phải không?”

“Rõ ràng là vậy."

“Tôi cũng nghĩ thế. Và anh ta nói một số điều mà chỉ cậu mới giúp được tôi. Ta xem xét chung được chứ?”

“Được." Gabriel gật đầu.

y trên một thảm lông cú. Rồi ai đó đã đánh cấp nguyên cả bộ sưu tầm cú Na Uy.” “Ta sẽ phải xem xét chuyện đó. Ngay lập tức.” Munch lại gật đầu, vẻ nghiêm trọng. “Làm tốt lắm, Ludvig. Mia, cô đến đó được không?” Mia Krüger dường như vừa bị c
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Samuel Bjork

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.