Đứng cạnh Munch sau của sổ phòng thẩm vấn, Mia Krüger có cảm giác tồi tệ rằng mình đã phạm phải một sai lầm lớn. Chàng hacker trẻ tóc đen trắng ngồi im như tượng. Anh ta nhìn họ. Mặc dù không thể nhìn thấy ai, anh ta vẫn biết họ ở đó, và anh ta đã ngồi như vậy không nói lời nào kể từ khi họ mang anh ta tới, hơn hai mươi tư giờ trước.
“Vẫn không có gì à?” Anette Goli hỏi, tiến tới đứng cạnh họ.
”Không.” Mia thở dài.
“Anh ta vẫn nói đi nói lại mỗi cái đó thôi à?”
“Chính xác lần nào cũng chỉ mỗi cái đó,” Munch nói, gãi râu
“Anh ta vẫn không muốn có luật sư?"
“Không, anh ta nói không cần,” Mia nói, nhìn chàng trai vẫn đang ngồi im, mắt dán vào họ.
“Chà, anh ta nghĩ thế là đúng,” Goli nói, và ngồi xuống ghế.
“Không có gì từ máy tính của anh ta à?” Munch hỏi.
”Không," Anette nói. “Tôi đã nói chuyện với kỹ thuật viên, và họ không thể tìm được gì. Anh ấy có vẻ khá ấn tượng.”
“Theo cách nào?” Mia hỏi.
“Không có gì trong đó hết," Goli nói, vung tay lên.
”Hắn là phải có gì đó chứ?” Munch cố chấp nói.
“Không,” Goli nói, lắc đầu. “Tất cả đều biến mất. Hoàn toàn trống không.”
"Ý cô là sao?”
"Không có bất cứ thứ gì trong đó hết. Và ý tôi không phải là không có gì để kết tội anh ta. Mà là hoàn toàn trống rỗng.”
”Kỳ quái thật," Munch nói.
“Tôi đã hỏi Gabriel làm sao có thể làm thế được. Tôi hy vọng là không sao. Tâm trạng cậu ấy có vẻ không tốt lắm - có chuyện gì à?”
“Lỗi của tôi,” Mia nói. “Tôi đã quá khắt khe với cậu ấy. Tôi đã xin lỗi rồi. Tôi hy vọng nó sẽ qua đi.”
“Phải rồi," Anette nói. “Chị kết tội cậu ấy là đồng phạm vì cậu ấy biết Chồn Hôi, nhưng không biết anh ta ở đâu. Ý chị là vậy hả?"
Mia có thể nghe thấy sự mỉa mai nhưng lờ nó đi, cô còn có quá nhiều thứ khác trong đầu.
“Tôi sẽ chuộc lỗi với Gabriel. Như đã nói, tôi xin lỗi cậu ấy rồi.”
“Tốt,” Anette nói và thở dài. “Vì chuyện đó có vẻ khá hoang đường nhỉ?”
Mia có thể cảm thấy cô luật sư cảnh sát đang nhìn Munch.
"Cái gì?“ Mia nói, hơi khó chịu.
“Sao anh ta lại ở đây?” Cô hất hàm về phía chàng hacker vẫn đang không hề nhúc nhích.
“Anh ta mang cho chúng ta đoạn phim," Munch nói.
“Để giúp chúng ta?"
"Có lẽ," Munch nói. “Nhưng...”
“Vậy Gabriel đã nói sao?” Mia cắt ngang.
“Về cái gì?”
“Về việc không có gì trong máy tính ta tìm được tại nhà Chồn Hôi."
“Giống phản ứng của mấy kỹ thuật viên tôi nói chuyện cùng,” Anette nói. “Cậu ấy đã bị ấn tượng.”
“Ai đó có thể giải thích cho tôi biết đang có chuyện gì không?” Munch hỏi, quay nhìn bọn họ. “Tôi biết tôi ở thời đại khác, và xin lỗi nếu tôi cần phải được giải thích kỹ lưỡng, nhưng tại sao không có gì trong máy tính của anh ta? Và tại sao IT lại thấy ấn tượng với chuyện đó?”
Vị điều tra viên mập mạp nhìn cả hai bọn họ, rõ ràng chẳng mảy may hiểu cuộc hội thoại giữa hai người.
“Nó ấn tượng bởi vì họ là những con mọt máy tính,” Mia nói, mắt không rời khỏi căn phòng bên cạnh. “Chồn Hôi rõ ràng đã có chuẩn bị. Phòng khi ai đó đột nhập vào boong ke của anh ta, như chúng ta đã làm, anh ta đã thiết lập một hệ
thống để xóa hết mọi thứ.”
“Và nó ấn tượng bởi vì...?” Munch hỏi, vẫn có vẻ hoang mang.
“Vì nó không dễ dàng gì,” Anette nói.
“Thôi được,” Munch nói. “Vậy ta đã có gì? Làm gì tiếp theo?”
“Ta chẳng có gì,” Anette Goli nói. “Tất cả những gì ta có là một giả thuyết.”
Cô nhìn Mia vẻ hơi khó chịu. “Và cái thực tế rằng anh ta đã mang đoạn phim đến cho chúng ta.”
“Và điều đó có nghĩa là gì?” Munch hỏi.
“Ý ông là sao?” Goli hỏi.
“Ý tôi là, ta có thể giữ anh ta trong bao lâu? Ta sẽ tiếp tục đi đâu?”
“Chắc chắn là anh ta biết rõ quyền của mình,” Goli nói và thở dài, liếc chàng hacker. “Nếu tôi hiểu đúng chị, anh ta mới chỉ nói tên, ngày sinh và địa chỉ.”
Mia gật đầu.
”Nhiều lần.” Munch thở dài.
”Và, như hai người cũng biết, đó là tất cả những gì anh ta buộc phải làm theo pháp luật,” cô luật sư cảnh sát tiếp tục. “Chàng trai này biết chính xác ta đang ở đâu. Sau bốn tiếng nữa, ta phải buộc tội anh ta, rồi ta có hai mươi tư giờ để mang anh ta ra trước tòa để có thể bắt giam…”
“Chúng tôi biết phải làm việc của mình theo cách nào,” Mia ngắt lời, có phần sốt ruột.
“Ta bắt anh ta vào Chủ nhật,” Anette Goli nói, phớt lờ cô, “vốn không phải là ngày làm việc, ta có thể giữ anh ta lâu hơn, nếu ta buộc tội anh ta, mà hôm qua ta đã không làm thế vì, ờ, tất cả những gì ta có thể buộc tội là anh ta đã giúp đỡ chúng ta và, theo như tôi kiểm tra lần gần đây nhất, đó không phải tội ác. Ngay bây giờ, chính chúng ta mới là người phá luật. Với mỗi phút trôi qua.”
Anette gõ vào cổ tay để nhấn mạnh ý của mình, và Mia càng thấy bực bội hơn, nhưng cô biết rất rõ Goli nói đúng.
“Vậy, ta sẽ không kết tội anh ta?”
Munch nhìn Mia.
“Ta không có gì để buộc tội anh ta,” Anette nói.
“Cản trở người thì hành công vụ?” Mia gợi ý.
"Như thế nào?"
“Anh ta nói đoạn phim được tìm thấy trong một máy chủ tại một cửa hàng sách cũ ở Ullevålsveien, mà Grønlie đã kiểm tra, và nó không tồn tại.”
“Và nghi phạm đã cho lời khai giả vào lúc nào?”
Goli giờ đang nói như một luật sư.
“Cô biết rồi đấy,” Mia nói. “Tại quán bar."
“Vậy nghi phạm đang trong tình trạng say xỉn khi nói chuyện với cô? Khi anh ta nói chuyện với một sĩ quan cảnh sát, vốn cũng đang chịu ảnh hưởng của chất cồn? Không có sự hiện diện của luật sư? Tôi cũng muốn chỉ ra, thưa ngài, rằng bị cáo vốn không uống được rượu bia, và bình thường sẽ không dùng đồ uống có chất cồn và, tối hôm đó, khách hàng của tôi…”
“Được rồi, được rồi,” Munch nói, giơ hai tay lên.
“Ta chẳng có gì,” Goli nhắc lại.
“Cô vừa nói gì?” Mia hỏi.
“Ta không có có gì để kết tội anh ta,” Anette nói lần nữa.
“Không, không phải chuyện đó. Anh ta không uống rượu - sao cô biết?"
“Gabriel bảo thế.”
“Nhưng tại sao…?" Mia nhìn chằm chằm chàng hacker. “Anh ta gặp chuyện gì đó khiến cho tâm trạng trở nên rất tệ,” cô lẩm bẩm.
“Cái gì?” Munch hỏi.
“Nếu anh ta không uống? Tại sao lại tìm tôi? Tại sao tối đó lại uống? Anh ta hẳn đã có cảm giác tội lỗi.”
“Ta phải thả anh ta ra," cô luật sư cảnh sát hối thúc. “Chuyện này thật vớ vẩn. Anh ta ở đây chỉ vì Mia có linh cảm.
Ý tôi là, nghiêm túc đó. Tôi biết chị rất thông minh, Mia, nhưng này? Holger? Giữ anh ta ở lại đây là phạm pháp. Nếu anh ta muốn kiện chúng ta, anh ta có bằng chứng."
“Kripos nói gì?” Munch muốn biết.
“Họ cũng chưa có gì.” Anette thở dài. “Anh ta nằm trong danh sách của họ, vậy thôi. Ý tôi là, nếu có lý do gì để bắt anh ta thì họ đã làm từ lâu rồi!’
“Cô có chắc không? Rằng anh ta không hay uống?” Mia nói, không nhìn Anette.
“Gabriel bảo tôi thế,” Goli nói. “Cậu ấy nói dối làm gì chứ?" Cô lại nhìn về phía Munch, và vung hai bàn tay lên. “Ý tôi là, lạy Chúa, anh chàng này mang đoạn phim đến tìm chúng ta, giúp đỡ cuộc điều tra của chúng ta, anh ta đã ngồi đó quá lâu rồi, ta chẳng có gì để kết tội anh ta cả. Kripos cũng không có gì. Anh chàng này trong sạch.”
“Cho tôi năm phút nhé,” Mia nói.
“Holger?” Anette khẩn nài ông. “Ta không có lý do gì để...”
Mia không nghe hết câu nói, vì cô đã bỏ đi. Cô mở cửa vào căn phòng nơi Chồn Hôi đang ngồi, hai tay đặt trên đùi, lưng vẫn thẳng như khi họ mang anh ta tới.
“Chào anh,” Mia nói, ngồi xuống ghế đối diện.
Chồn Hôi nhìn cô.
"Cô không bật máy thu âm lên à? Thời gian là 18.05. Thẩm vấn tiếp tục. Có mặt trong phòng là Mia Krüger..."
"Không," Mia nói, khoanh tay trên bàn và tựa đầu lên.
“Tên tôi là Kristian Karlsen,” hacker trẻ nói. “Tôi sinh ngày 5 tháng Tư năm 1989. Địa chỉ hiện tại của tôi là..."
"Được rồi, Chồn Hôi, anh đã nói cho chúng tôi rồi. Chúng tôi biết. Anh biết chuyện này diễn ra như thế nào, quyền của anh và đại loại thế.”
Mia ngả người về phía lưng ghế và nhìn anh ta. Chàng hacker tóc đen trắng giao mắt với cô, và anh ta vẫn không nhúc nhích.
“Nghe này…”
“Tên tôi là Kristian Karlsen...” anh lại bắt đầu, nhưng Mia đã ngắt lời.
"Được rồi, Chồn Hôi, lỗi của tôi. Được không nào? Lỗi của tôi?”
Hacker trẻ tiếp tục ngồi im, và Mia cũng không nói gì thêm. Cô có cảm giác ở đây có một điều gì đó, nhưng cô không thể xác định được nó là gì.
Anh ta đã đến tìm cô.
Tìm cô tại Lorry.
Anh ta đã uống rượu. Mặc dù anh ta bình thường không uống.
“Nó sẽ không có giá trị trừ phi cô mở máy thu âm,” Chồn Hôi nói. “Trừ phi mấy người phòng kế bên đang thu âm, nhưng thế cũng không có tác dụng, vì theo tôi biết, người bị thẩm vấn…”
“Thôi được rồi, Chồn Hôi,” Mia lại ngắt lời anh, đặt tay lên đầu. “Chúng tôi sẽ không kết tội anh. Chúng tôi không có gì để kết tội anh. Theo lời đồng nghiệp của tôi ở trong kia...” Cô ra hiệu về phía cửa sổ đằng sau lưng. “Anh là một người hùng. Anh hỗ trợ cuộc điều tra của chúng tôi, cung cấp cho chúng tôi những thông tin mà nếu thiếu anh, chúng tôi sẽ không bao giờ có thể tìm thấy được, được chưa nào?”
Chàng trai trước mặt cô tiếp tục ngồi im như tượng, không rời mắt khỏi cô.
“Lỗi của tôi, được chưa, Chồn Hôi? Ta có thể bỏ qua chuyện này không?”
“Tên tôi là Kristian Karlsen...”
Cô lại cất lời.
“Tôi đã nói là tôi phạm sai lắm. Tôi xin lỗi, được chưa? Đôi khi… ờ, cũng khá thường xuyên, nó không có hiệu quả.“ Mia ấn ngón tay vào thái dương, mỉm cười yếu ớt. “Hôm nay, tôi đã khiến cho một chàng trai tôi thật lòng yêu quý, một đồng nghiệp rất tận tâm và chăm chỉ, cảm thấy cậu ấy không khác gì đồ rác rưởi, và phải, lại là lỗi của tôi, nhưng tôi chỉ…” Mia lại im lặng.
“Cô phải bật máy thu âm lên,” Chồn Hôi nói.
“Đây là suy nghĩ của tôi,” Mia nói. ”Và anh không cần phải nói gì. Nhưng hãy kiên nhẫn nghe tôi. Anh làm được không?”
Chồn Hôi nhìn cô chằm chằm, vẫn không nhúc nhích.
“Đây là cuộc sống của tôi, thế đấy, tôi có thể kể cho anh nghe một chút về nó không?” Mia nói. “Chúng tôi tìm thấy cô gái lõa lồ trong rừng. Cô ấy bị giết. Ai đó đã siết cổ cô ấy. Ai đó đã đặt cô ấy lên một thảm lông vũ. Trong một hình ngôi sao năm cánh xếp bằng nến. Một con người. Một cô gái. Còn cả cuộc đời phía trước. Và nó ám ảnh tôi. Tôi không thể ngủ được. Anh có hiểu không, Chồn Hôi? Đây là cuộc sống của tôi. Đây là công việc của tôi. Đảm bảo mang đến sự trừng phạt cho tên khốn bệnh hoạn cứ tưởng rằng hắn có thể bắt một cô gái xinh đẹp như cô ấy, làm những gì hắn muốn với cô ấy mà vẫn thoát được tội. Đó là những gì tôi cảm thấy từ lúc tỉnh dậy vào buổi sáng đến khi đi ngủ vào buổi tối. Anh có hiểu không?”
Mia gần như có thể nghe được những suy nghĩ ắt hẳn đang chạy trong đầu Munch qua bức tường phía sau cô, và cô đoán chắc ông có thể can thiệp vào bất kỳ lúc nào, nhưng cô không còn quan tâm nữa. Kể cả nếu họ không thế kết tội gì cho Chồn Hôi. Kể cả khi luật pháp đứng về phe anh ta. Có điều gì đó anh ta không chịu nói cho họ biết.
Mia lại nhìn hacker trẻ, và cô có thể thấy biểu cảm lạnh lùng đeo bám anh ta suốt hai mươi tư giờ qua đã bắt đầu dịu đi.
“Cô phải bật máy thu âm lên, nếu...” Chồn Hôi nói, nhưng không kết thúc câu.
”Được rồi,” Mia tiếp tục. “Tôi không nghĩ anh đã làm việc đó. Chúng tôi không thể kết tội gì anh cả, và mấy người IT nghĩ anh đúng là một anh chàng thần sầu vì đã xóa sạch máy tính của mình khi họ cố gắng tìm kiếm trong đó - nói thế không có nghĩa là tôi quan tâm gì đến chuyện đó đâu. Chúc mừng anh: anh là hacker giỏi nhất thế giới, hoặc tùy anh thích là gì cũng được. Tôi không quan tâm.”
Chàng trai trước mặt có vẫn ngồi im.
“Đây là những gì. tôi nghĩ,” Mia tiếp tục. “Anh không liên quan gì đến chuyện này. Anh sẽ không bao giờ làm bất cứ điều gì như thế, làm hại ai đó. Tất nhiên anh không làm.”
Chồn Hôi vẫn không nói gì.
“Nhưng,” Mia nói. “Tôi nghĩ anh cảm thấy có lỗi về chuyện gì đó. Rằng chính bởi vậy anh mới đến tìm tôi. Lúc ở Lorry tôi đã băn khoăn thế rồi, tại. sao một chàng trai như anh mà mới uống có chút xíu đã say đến vậy, và giờ tôi được biết anh không hay uống bia rượu. Vậy nên đây là giả thuyết của tôi.”
Chàng hacker vẫn ngậm chặt miệng, nhưng ánh mắt đã thay đổi,
”Vậy là anh đến tìm tôi,” Mia tiếp tục, “và lúc đầu tôi không hiểu được anh. đã tìm được tôi bằng cách nào, nhưng rồi tôi nhận ra điều đó thật đơn giản biết bao. Ai trong đội cũng đều có một chiếc điện thoại cài hệ thống định vị - chẳng khó khăn gì anh cũng có thể hack hệ thống của chúng tôi và dò ra tất cả mọi người nhưng tại sao anh lại uống đến say mèm nếu anh đang có chuyện quan trọng cần nói với tôi?”
Chàng trai vẫn giữ im lặng.
“Suy nghĩ của tôi là,” Mia tiếp tục. “Anh tìm thấy đoạn phim này và nó cũng khiến anh buồn nôn y như khi chúng tôi xem nó. Nhưng rồi…”
Cô ngừng lại nhìn anh, và cô có thể thấy rõ mắt anh không còn cứng rắn như trước nữa.
“Nhưng rồi anh nhận ra rằng bằng cách nào đó anh đã có liên quan. Tôi không nói anh là tòng phạm. Cũng không nói rằng anh biết anh được thuê làm ra thứ gì đó sẽ được sử dụng để thực hiện một tội ác. Và tôi không biết chúng được gọi là cái quái gì, hay chúng khác nhau chỗ nào - JavaScript, trình duyệt Flash; Chúa oi, tôi còn gần như không thể tự xử lý email của mình nhưng anh thì biết, phải không. Anh là người giỏi nhất. Các kỹ thuật viên của chúng tôi đang ca tụng anh, rằng anh rất giỏi. Một thời gian trước, ai đó - và tôi cá là anh thậm chí còn chẳng biết tên kẻ này - đã thuê anh tao ra một cái gì đó. Phát minh một phần mềm, viết một đoạn mã có thể cho phép họ truyền dẫn trực tiếp một đoạn phim ra khắp thế giới thông qua một mạng lưới trên Internet mà tôi không hiểu biết gì. Và đó là thứ anh đã phát hiện ra. Rằng, dẫu không biết gì, anh đã tham gia một tội ác nghiêm trọng. Anh ghét chính quyền. Anh chưa bao giờ nảy ra suy nghĩ sẽ giúp đỡ cảnh sát. Nhưng anh đã tìm tôi, đã định nói cho tôi biết, phải không? Rằng anh đã làm gì đó cho một khách hàng nặc danh? Anh được trả tiền, nhưng khách hàng đó đã lợi dụng anh. Bởi vậy anh đã đến. Tôi nói đúng chứ, Chồn Hôi? Có phải đó là lý do anh tìm tôi?”
Chàng trai tóc đen trắng nhìn cô bằng ánh mắt cô không tài nào hiểu được.
“Tên tôi là Kristian Karlsen,” Chồn Hôi nói, dán mất vào bàn. “Tôi sinh mồng 5 tháng Tư năm 1989. Địa chỉ hiện tại của tôi là..."
Cánh cửa phía sau anh mở ra, và Munch tiến vào phòng thẩm vấn.
“Anh được tự do rồi. Chúng tôi sẽ không kết tội anh, và tôi xin lỗi vì đã giữ anh lại lâu hơn cần thiết. Nếu anh có thể giúp đỡ chúng tôi bằng bất kỳ cách nào, chúng tôi sẽ rất biết ơn. Anh biết phải tìm chúng tôi ở đâu rồi đấy."
Mia nhìn chàng hacker đứng dậy đi ra cửa. Lúc rời khỏi phòng, anh dừng lại một thoáng nhìn cô và, trong một tích tắc, cô tưởng anh sẽ nói gì đó, nhưng rồi anh đã ngậm miệng lại và đi mất.
“Mia?" Munch nói, nhìn cô. “Nói chuyện một lát được không?"
Mia Krüger chậm rãi đứng dậy khỏi ghế và đi theo ông sếp ra khỏi phòng thẩm vấn.