Bố Isabella Jung luôn dạy cô rằng không nên đánh giá một cuốn sách qua trang bìa, và cô luôn cố gắng sống theo lời dạy đó, không để ấn tượng đầu tiên về ai đó quyết định mối quan hệ của họ, nhưng bây giờ cô hoàn toàn chắc chắn: cô không thể chịu nổi nếu phải thấy Benedikte Riis.
Họ tập trung ở phòng xem tivi trong lúc đợi lần lượt từng người nói chuyện với cảnh sát, và Benedikte Riis là người đầu tiên đi vào; tất nhiên rồi. Cô ta yêu cầu được phỏng vấn đầu tiên bởi vì cô ta hiểu rõ Camilla hơn bất cứ ai, cô ta từng là bạn thân của Camilla và là người cuối cùng nhìn thấy cô ấy còn sống, mà Isabella Jung thì khá chắc chắn đây chỉ là chuyện nhảm nhí, vì Benedikte Riis không làm bạn với ai ngoài bản thân. Isabella chưa từng gặp ai bị ám ảnh về bản thân hơn cô ta. Isabella đã phải cố lắm mới không bảo cô ta câm miệng lại. Vài ngày qua là khoảng thời gian khó khăn với tất cả mọi người. Isabella Jung rất cứng cỏi, cô luôn tự quyết định cuộc đời mình, nhưng một số người cư trú phản ứng rất tiêu cực khi nơi trú ngụ của họ bị xâm phạm. Cảnh sát ở mọi nơi. Lại còn phóng viên. Trước khi hàng rào cách ly được dựng lên, họ đột nhiên xuất hiện, và mấy cô gái đã phát hoảng. May mắn thay, cảnh sát mặc đồng phục bây giờ đã rời đi, chỉ còn các điều tra viên mặc thường phục. Chẳng còn ngày bình thường nào nữa. Benedikte đã trở lại sau cuộc thẩm vấn trong phòng xem ti vi nhỏ. “Tớ đã nói với họ đúng như thực tế,” cô ta nói. “Camilla và tớ rất thân thiết, chúng tớ chia sẻ với nhau mọi thứ; nếu có điều gì tớ không biết thì cũng không thể có ai khác biết, cậu hiểu ý tớ không?"
“Biết cái gì?” Cecilie hỏi to.
Cô gái bé nhỏ tóc xoăn người Bergan sợ hãi cuộn người trong góc sofa; cô ôm chặt cái gối và trông như thể đang cần cái gì đó để trốn đằng sau, cái gì đó để bám vào.
“Này? Biết chuyện gì đã xảy ra ấy? Cậu có ngốc không đấy?"
Benedikte Riis ấn ngón tay vào thái dương, và Isabella gần như không kìm chế nổi.
“Và cậu đã nói gì với họ?” Cecilie hỏi.
Quá nhiều việc xảy ra khiến Isabella gần như quên mất lá thư ai đó đã ghim trên cửa phòng cô. Bông hoa ly trắng. Cô không biết tại sao bây giờ lại nhớ đến nó.
Tôi thích bạn.
Hình vẽ phía dưới.
Tim cô đã loạn một nhịp khi cô thấy nó. Một người ái mộ bí ẩn. Ai thích cô nhỉ? Liệu có phải...? Không. Chắc chắn không.
Bằng cách nào đó, khuôn mặt không thể chịu nổi của Benedikte Riis đã áp sát được mặt cô.
“Và cậu đừng có mà nói với ai đấy."
Benedikte chọc ngón tay vào cô; vì lý do nào đó, mọi cô gái trong phòng lúc này đều đang chằm chằm nhìn cô.
”Nói với họ cái gì?” Isabella hỏi.
“Ôi, lạy Chúa, cậu điếc hay sao đấy?“ Benedikte thở dài.
Isabella cố nén thôi thúc đứng dậy tát thẳng vào bộ mặt ngu ngốc của con khốn này.
“Tớ nói rồi, không ai trong chúng ta được phép nói với họ, chúng ta phải hứa với nhau, được chứ?”
Cô ta nhìn quanh phòng chờ đám khán giả cam đoan. Thậm chí đến cả Cecilie đang hoảng sợ cũng yếu ớt gật đầu sau chiếc gối ôm.
"Nói vói họ cái gì?” Isabella hỏi lại.
“Rằng cô ấy từng lẻn vào rừng," Wenche, một cô gái khác, thở dài nói; giờ cô đã ngồi xuống gần cửa sổ và châm một điếu thuốc, dù mọi người đều biết hút thuốc là việc bị nghiêm cấm tuyệt đối.
“Vào buổi tối,” Sofia bổ sung.
“Tôi không biết chuyện đó,” Isabella nói.
“Không, bởi vì cậu mới đến, và, chỉ nói cho cậu biết thôi, đừng bao giờ tưởng Paulus thích cậu chỉ vì anh ấy nhiệt tình giúp đỡ. Paulus nhiệt tình giúp đỡ tất cả mọi người, phải không, các cậu?”
Benedikte Riis cười lớn, và Wenche và Sofia cũng vào hùa. “Tớ hứa sẽ không nói gì,” Cecilie lớn tiếng, chiếc gối che gần hết khuôn mặt cô.
”Tốt.” Benedikte gật đầu.
“Tại sao tôi không thể kể với ai?” Isabella hỏi, cảm giác thách thức đang trào lên trong lòng.
“Bởi vì tớ nói vậy,” Benedikte nói.
“Cậu không thể bắt tôi làm gì," Isabella Jung nói, đứng dậy khỏi ghế.
“Thách mày đấy, nếu không..."
Cơn bùng phát của Benedikte bị cắt ngang khi cửa mở ra và Helene bước vào. Người quản lý có vẻ kiệt sức. Bình thường, cô sẽ bảo Wenche dập điếu thuốc đi, nhưng hôm nay thì không.
“Isabella?” Helene Eriksen mệt mỏi nói.
“Vâng?” Isabella đáp lời, và quay lại.
“Đến lượt em đấy. Họ muốn nói chuyện với em bây giờ.”