Điều tra viên Holger Munch đang ngồi trong xe phía bên ngoài ngôi nhà cũ của mình ở Røa, vô cùng hối tiếc vì đã đồng ý ghé qua. Ông đã sống trong căn nhà màu trắng đó cùng với người vợ cũ, Marianne, cho tới mười năm trước, và kể từ đó ông chưa bước vào bên trong thêm một lần nào nữa. Người điều tra viên mập mạp châm một điếu thuốc rồi hạ cửa kính xe xuống. Mấy hôm trước, ông đã đi kiểm tra sức khỏe hằng năm, và bác sĩ đã khuyên, một lần nữa, rằng ông nên giảm bớt đồ ăn nhiều dầu mỡ và cai thuốc lá, nhưng vị cảnh sát năm mươi tư tuổi hoàn toàn không có ý định làm theo, nhất là việc thứ hai. Holger Munch cần thuốc lá để suy nghĩ, và suy nghĩ là việc ông thích làm hơn bất cứ thứ gì.
Holger Munch yêu cờ, giải ô chữ, những câu đố toán học - bất kỳ thứ gì kích thích não bộ của ông. Ông thường ngồi trước laptop, nói chuyện phiếm với bạn bè về các ván cờ, hay về việc giải các câu đố hóc búa. Ngay vừa rồi, ông đã nhận được email từ ông bạn Juri, một giáo sư ở Minsk ông gặp trên mạng vài năm trước.
Trong hồ có một cái cọc sắt. Cái cọc cắm một nửa dưới đáy hồ. Một phần ba nằm dưới nước. Tám mét trôi trên mặt nước. Hỏi tổng chiều dài của cái cọc là bao nhiêu? Chúc may mắn, J.
Munch ngẫm nghĩ tìm câu trả lời và đang định hồi âm thì bị tiếng chuông điện thoại cắt ngang. Ông kiểm tra màn hình. Mikkelson. Sếp của ông tại trụ sở cảnh sát Oslo tại Grønland. Munch để điện thoại reo thêm vài giây; ông tính bắt máy nhưng sau cùng quyết định làm ngơ. Ông ấn cái nút màu đỏ rồi nhét trả điện thoại vào túi. Bây giờ là thời gian dành cho gia đình.
Đó là sai lầm ông đã phạm phải một thập kỷ trước. Ông đã không dành đủ thời gian cho gia đình. Ông làm việc suốt ngày đêm và, thậm chí cả khi ở nhà, đầu óc ông vẫn để vào những thứ khác. Chính bởi thế nên bây giờ ông mới thấy mình đang ở bên ngoài ngôi nhà nơi Marianne đang sống cùng người đàn ông khác.
Holger Munch gãi râu và nhìn qua kính chiếu hậu vào gói quà lớn màu hồng thắt nơ vàng ở ghế sau. Hôm nay là sinh nhật của Marion, cháu gái ông. Cục vàng sáu tuổi của ông. Lý do duy nhất khiến ông đồng ý lái xe lên tận Røa, mặc dù ông đã thề không bao giờ đặt chân vào ngôi nhà đó nữa. Munch rít một hơi thuốc thật sâu và nhận ra ông đang màn mê ngón tay từng đeo nhẫn cưới. Ông đã đeo nó suốt mười năm sau cuộc chia tay, mãi không đành lòng cởi nó ra. Marianne. Bà từng là tình yêu của đời ông. Ông đã tưởng tượng họ sẽ bên nhau trọn đời, và kể từ khi ly dị ông chưa từng hẹn hò thêm một lần nào. Ông đã có nhiều cơ hội. Nhưng chưa bao giờ cảm thấy ổn. Nhưng giờ ông đã làm điều đó, đã tháo bỏ nhẫn cưới. Nó nằm trong tủ phòng tắm ở nhà. Ông không thể quăng nó đi được.
Holger Munch thở dài, rít thêm một hơi và liếc qua gói quà màu hồng. Ông có lẽ lại làm quá - một lần nữa. Con gái ông, Miriam, luôn càm ràm ông vì tội nuông chiều Marion bé nhỏ, cho con bé mọi thứ nó muốn. Ông đã mua cho con bé một món quà ông biết Miriam sẽ không đồng ý, nhưng lại là thứ cháu gái ông rất thích. Một con búp bê Barbie cùng ngôi nhà Barbie đồ sộ và chiếc ô tô Barbie riêng. Ông đã có thể nghe thấy bài giáo huấn. Về việc nuông chiều trẻ con. Về cơ thể phụ nữ, những tấm gương và các mẫu hình lý tưởng không thể đạt được, nhưng lạy Chúa, nó chỉ là một con búp bê thôi mà. Nó thì có thể gây hại gì nếu đó là thứ cô bé muốn chứ?
Điện thoại ông lại rung; lại là Mikkelson, Munch lại nhấn nút đỏ. Khi điện thoại rung lần thứ ba, ông đã rất muốn bắt máy, vì người gọi là Mia Krüger. Ông rất quý người đồng nghiệp trẻ tuổi hơn này, nhưng ông vẫn không nhận cuộc gọi. Ông phải đặt gia đình lên đầu tiên. Ông sẽ gọi lại cho cô sau. Có khi tối nay họ có thể uống trà tại Justisen? Nói chuyện với Mia sau cuộc hội ngộ gia đình có lẽ sẽ tốt cho ông. Ông đã lâu không nói chuyện với cô, và đến tận bây giờ ông mới nhận ra mình nhớ cô nhiều đến mức nào.
Sáu tháng trước, ông đưa Mia trở về từ một hòn đảo ngoài khơi Trøndelag. Cô đã tự cô lập bản thân khỏi thế giới, không dùng điện thoại; ông đã phải bay đến tận Vaernes, thuê xe và nhờ cảnh sát địa phương đưa ông ra đảo tìm cô. Ông mang theo một hồ sơ vụ án. Nó đã thuyết phục cô theo ông quay trở lại thủ đô.
Holger Munch tự lấy làm hãnh diện về năng lực của nhóm mình, nhưng Mia Krüger rất đặc biệt. Ông tuyển cô khi cô vẫn đang trong Học viện Cảnh sát, mới tròn hai mươi tuổi, sau khi nhận được đề cử từ hiệu trưởng, một đồng nghiệp cũ của ông. Holger Munch gặp cô trong quán cà phê, một cuộc gặp gỡ không chính thức bên ngoài sở cảnh sát. Mia Krüger. Cô gái trẻ mặc áo khoác trắng quần bó đen, với mái tóc đen dài gần giống người Anh Điêng cùng cặp mắt xanh sáng nhất ông từng thấy. Thông minh, tự tin và đỉnh đạc. Ông đã bị cô hớp hồn ngay lập tức. Cô có vẻ đã đoán ra là ông ở đấy để kiểm tra mình, nhưng dù vậy cô vẫn lịch sự trả lời các câu hỏi, với ánh mắt như muốn nói: ông nghĩ tôi là kẻ ngu ngốc hay sao?
Mia Krüger đã mất người chị gái song sinh, Sigrid, nhiều năm về trước. Họ phát hiện ra cô ấy đã chết do dùng ma túy quá liều trong một tầng hầm tại Tøyen. Mia đổ lỗi cho bạn trai Sigrid về cái chết của chị, và trong cuộc khám xét thường lệ một căn nhà di động tại hồ Tryvann mấy năm sau đó, họ tình cờ gặp lại anh ta, lúc đó đang ở cùng một nạn nhân khác. Mia Krüger bắn chết gã bạn trai bằng hai phát súng vào ngực, một tội ác xuất phát từ lòng căm hận. Holger Munch chứng kiến vụ nổ súng và biết nó có thể được giải thích là Mia đã phòng vệ chính đáng, nhưng, do bảo vệ cho cô, ông bị phạt phải chuyển công tác ra khỏi thành phố còn Mia phải nhập viện. Sau hai năm, Munch cuối cùng cũng được phục chức, làm đội trưởng đội điều tra Mariboesgate tại Oslo. Munch phục chức cho Mia. Tuy nhiên, sau vụ án đầu tiên đánh dấu sự trở lại công việc đó, Mikkelson vẫn còn băn khoăn. Ông ta đình chỉ Mia lần thứ hai, cấm cô đặt chân vào Sở Cảnh sát cho đến khi một bác sĩ tâm lý sẵn lòng chứng nhận cô đủ điều kiện thực hiện nhiệm vụ.
Munch lại từ chối cuộc gọi của ông sếp từ Grønland và tiếp tục nhìn hình ảnh của chính mình trong gương. Thật ra ông đang làm gì ở đây vậy? Đã mười năm trôi qua rồi.
Mày là thằng ngốc, Holger Munch. Mia không phải người duy nhất cần gặp bác sĩ tâm lý đâu.
Munch lại thở dài và bước ra khỏi xe. Bên ngoài, trời đã trở nên lạnh hơn. Mùa hè đã hết hẳn, mùa thu dường như cũng vậy, dẫu rằng tháng Mười mới chỉ bắt đầu. Ông kéo chiếc áo măng tô che kín ngực, lấy điện thoại ra và hồi âm cho Juri: 48 mét ;) HM
Ông hút hết điếu thuốc, cầm lấy món quà xa hoa từ phía sau xe, thở sâu hai lần và chậm rãi bước lên lối đi rải sỏi.