Cú Săn Đêm

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 1 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Phần Thứ Ba - Chương 21
Chương 21

❊ ❊ ❊

Người đàn ông đội mũ bảo hiểm xe đạp màu trắng không thích ra khỏi nhà, nhưng hôm nay y không có lựa chọn khác, vì không còn gì trong tủ lạnh. Y đã hy vọng thức ăn có thể duy trì được lâu hơn, các món tạp phẩm y mua lần gần đây nhất; y không nhớ rõ là khi nào, nhưng cũng một thời gian rồi. Có lẽ là thứ Ba tuần trước, hay từ tháng Tư nhỉ? Không, tháng Tư đấy, y khá chắc về điều đó; tháng Tư theo sau tháng Ba, mà tháng Ba thì đã qua lâu rồi. Hồi tháng Ba, người thu rác đã tới và lấy đi tất cả mọi thứ y vứt trong cái thùng rác màu xanh lá cây ở ngoài nhà. Không, không phải tháng Ba, vào thứ Ba, họ đổ rác vào thứ Ba, khi y thường trốn trong nhà tắm, nên y chắc về điều đó. Không phải tháng Ba. Vào thứ Ba, y sẽ trốn trong nhà tắm để họ không vào nhà hỏi mượn điện thoại hay dùng nhờ nhà vệ sinh, vì họ đã làm vậy một lần. Và người thu rác đeo găng tay đã tè lên thành bồn cầu và cười nhạo y vì đội mũ bảo hiểm trong nhà, và kể từ đó y luôn nhốt mình vào nhà tắm mỗi khi họ đến.

Mỗi thứ Ba. Vào tháng Ba. Không, không chỉ tháng Ba, mọi tháng. Tháng Mười. Giờ là tháng Mười. Mấy hôm trước, y đã lật trang trên cuốn lịch. Đúng, y đã làm thế, y nhớ vậy. Từ tháng Chín sang tháng Mười. Tháng Chín có hình chim hải âu. Giờ chim hải âu không còn ở đó nữa; thay vào đó là một con cáo. Một con cáo khá xảo quyệt, với cái đuôi có chóp màu trắng, và nó đã nháy mắt với y trong lúc y ngồi bên bán bếp ăn hộp cá thu cuối cùng. Nó làm y nhận ra tủ lạnh đã trống trơn, và dù không muốn, y sẽ sớm phải đạp xe xuống cửa hàng lần nữa, hy vọng họ sẽ không cười nhạo y như thường lệ.

Lén lút thôi. Họ đã làm theo cách đó. Không phải khi y ở đó, không, không bao giờ; đôi khi họ thậm chí còn giả vờ thân thiện. Người phụ nữ trẻ nhai kẹo cao su, và một ngưòi phụ nữ khác ở sau quầy thu ngân, khi y cho họ xem danh sách y đã viết về những thứ y cần, lúc đó họ giả vờ tử tế với y. Đi loanh quanh với y và giúp y bỏ đồ vào giỏ, bánh quy và các hộp cá thu xốt cà chua và sườn lợn; lúc đó họ không cười cợt. Kể cả khi tính tiền cũng không, thậm chí cả khi y không thể khiến cho tiền trong ví khớp với con số trên máy thu ngân. Kể cả lúc đó cũng không - họ giả vờ tử tế và giúp y đếm - nhưng sau đó nữa. Khi y rời siêu thị và làm bộ đạp xe về nhà nhưng thật ra là nhìn trộm sau dãy thùng rác tái chế, hay từ sau chiếc xe tải ghi “Siêu thị Hurumlandet”, và sau đó họ cười nhạo y, cười lớn và vỗ đùi, vì anh luôn đội mũ bảo hiểm xe đạp. Mất hai mươi tư phút đạp xe mỗi chiều, nếu đường không quá trơn, như hôm nay, và lúc mở khóa xe rồi cẩn thận đẩy nó xuống đường chính, y nhận ra y đang hoảng sợ hơn bình thường.

Hôm nay tốn gần ba mươi lăm phút. Đường đóng băng. Tháng Mười, không còn là tháng Chín nữa, nhưng vẫn sắp mùa đông. Có lẽ đều là lỗi của y? Dạo gần đây y hay lo lắng về chuyện này, rằng có thể tại y nên trời mới lạnh. Thời tiết đang nóng dần lên, y đã đọc về nó; băng quanh Nam Cực và Bắc Cực sẽ tan trừ phi ta giải quyết đúng đắn vấn đề rác thải. Thông thường, y đều rất cẩn thận - thức ăn thừa để trong thùng rác đựng thức ăn, đồ nhựa trong thùng đựng đồ nhựa, y không bao giờ để thùng các tông và giấy lẫn với các rác thải khác, luôn ép mỏng lon và hộp sữa trước khi vứt - nhưng mấy tuần trước y bị ốm. Y bị đau đầu, giữa ngày bị mê sảng, vậy nên y đã quên sạch chuyện tái chế; y cứ thế ném tất cả mọi thứ vào cùng một thùng rác, đến khi nhận ra sai lầm của mình thì đã quá muộn. Y đã nhịn suốt bốn ngày, hy vọng làm thế sẽ bù lại lỗi lầm, nhưng rồi y bị ngất và cuối cùng buộc phải ăn gì đó. Ngày hôm sau khi y thức dậy, băng đã đóng trong vườn, và kể từ lúc đó y cứ nhễ nhại mồ hôi, và y trốn sau rèm cửa nhà bếp mỗi khi nhìn thấy ánh đèn di động ngoài đường, chỉ sợ người ta phát hiện ra y đã làm gì. Sợ người ta sẽ đến bắt y. Nhưng, may thay, không có cái ô tô nào rẽ về phía ngôi nhà. Chẳng người nào làm vậy. Y hiếm khi có khách. Chỉ có người thu rác vào mỗi thứ Ba.

Y lấy khóa khóa bánh trước vào cột dựng xe đạp và vòng cái dây xích y vẫn cất trong ba lô quanh bánh sau. Y mất vài phút kiểm tra cả hai ổ khóa rồi mới bước về phía cánh cửa cách đó một quãng xa. Y không bao giờ tiến thẳng vào trong; không, y đã thử làm thế một lần, và trải nghiệm đó rất tệ, lúc đó y còn bận tâm đến chuyện khác, và y cứ thế mở cửa bước thẳng vào trong siêu thị, và không, chuyện đã kết thúc rất tệ. Một đàn sói ở bên trong, những con sói xám khổng lồ mắt to mõm chảy nước dãi, và y sợ tới mức đạp đổ sạp kính râm, và trên đường ra ngoài, y đã lao thẳng vào cửa, rồi xe cứu thưong xuất hiện và họ lại cười nhạo y, tất cả các y tá và các bác sĩ, những người đã dùng kim và chỉ khâu mặt y, và sau lần đó y ngộ ra rằng tốt nhất nên cẩn thận. Nên bây giờ y luôn tiến tới theo một đường vòng cung nhỏ, lượn qua các cửa kính để có thể nhìn vào bên trong, rồi liếc các quảng cáo, bởi vì nếu giả bộ ngó nghiêng các chương trình khuyến mãi trong ngày thì sẽ không vấn đề gì, ta sẽ không có vẻ ngu ngốc. Xúc xích nướng giá 19,9 cua ron. Bỉm mua hai được ba. Hôm nay không có sói. Người đàn ông đội nón bảo hiểm xe đạp màu trắng thở phào nhẹ nhõm, nhưng y vẫn đợi vài phút và liếc nhìn bên trong lần nữa cho chắc ăn rồi mới lấy hết dũng khí nặng nề bước những bước cuối cùng về phía cánh cửa siêu thị.

Như mọi khi, chuông rung lên trên đầu y, nhưng lần này y đã chuẩn bị tinh thần nên không sợ hãi. Y lấy một cái giỏ, lôi danh sách mua sắm từ trong túi ra và vận hết tốc độ đi xuống các sạp hàng. Trứng. Có. Sữa. Có. Phi lê cá hồi. Có. Y bắt đầu cảm thấy thoải mái hơn; hôm nay các món trong danh sách dễ dàng được bỏ vào giỏ; không món nào từ chối như mọi khi chúng hay làm. Chuối. Có. Khoai tây. Có. Gà. Có. Y bắt đầu mỉm cười: hôm nay là ngày may mắn của y; cứ xem mọi chuyện đang diễn ra tốt đẹp thế nào kìa. Y thích gà, nhưng không phải lúc nào nó cũng chịu vào trong giỏ, đôi khi y đành chỉ ăn mỗi khoai tây, nhưng hôm nay không có gì khó khăn cả. Hôm nay gà tự nguyện đến. Có lẽ xét cho cùng, không phải tại y nên mùa đông mới đến sớm? Y cười một mình, đặt món cuối cùng trong danh sách vào giỏ và tự hào bước đến quầy thu ngân.

Người phụ nữ trẻ đặt cuốn tạp chí xuống và thổi một cái bong bóng kẹo cao su to, màu hồng, và cô không nhìn y như nhìn kẻ ngốc, không; thực ra, cô còn thoáng mỉm cười. Y có thể cảm thấy tim mình đập nhanh hơn một chút bên dưới áo khoác trong lúc y đặt đồ lên trên băng chuyền. Có lẽ cô cũng nhận ra điều đó. Rằng hôm nay là ngày may mắn của y. Rằng đó không phải lỗi của y, về chuyện thời tiêt đó.

“Anh có muốn lấy túi không?" người phụ nữ trẻ nói sau khi đã quét mã mọi món hàng.

“Không, cảm ơn.” Y mỉm cười mãn nguyện, và đang định bỏ đồ vào trong ba lô thì nhìn thấy chúng.

Trên cái kệ gần quầy thu ngân nhất.

Mấy tờ báo.

Ôi không.

“Tiền mặt hay thẻ đây ạ?”

Y đứng chôn chân tại chỗ, không thể nhúc nhích.

Trên cả hai trang nhất.

Bức ảnh đó.

Sao họ có thể…?

“Xin lỗi anh? Anh muốn thanh toán bằng cách nào ạ?”

“Con gà đã tự nguyện đến,” y lẩm bẩm, mắt không rời trang nhất tờ báo.

“Anh bảo sao?” cô gái hỏi.

“Con gà."

“Sao cơ?” Cô gái giờ có vẻ ngập ngừng.

“Nó tự nguyện đến. Không phải lúc nào cũng thế. ”

“Không, được rồi…” cô gái sau quầy thu ngân nói. “Vậy anh sẽ trả bằng thẻ hay tiền mặt?”

“Không, tôi có ba lô. "

“Ba lô?”

“Tôi không cần túi.”

“Không, được rồi... nhưng… Anh định thanh toán tiền hàng bằng cách nào?”

“Không phải lỗi của tôi.”

“Ý anh là sao?"

“Tôi không giết con mèo.”

“Con mèo?”

Ánh mắt cô gái đã thay đổi.

“Tôi cũng không giết con chó."

“Con chó? Vâng, được rồi… Anh sẽ trả bằng thẻ hay…?"

Con sói đang tiến đến. Con sói béo ị đeo kính. Từ cánh cửa cuối siêu thị. Con sói đang càng lúc càng tiến gần tới chỗ y, người đàn ông đội mũ bảo hiểm xe đạp màu trắng chỉ muốn chạy ra khỏi siêu thị, nhưng chân y không còn hoạt động nữa; nó dường như đã dính chặt xuống sàn. Y nhắm mắt nhét ngón tay vào tai; hôm nay là thứ Ba; và có lẽ tốt hơn hết là trốn trong nhà tắm, nhất là vào tháng Ba, khi người thu rác đến - không, không phải tháng Ba, tháng Mười, con cáo đã nói vậy.

“Chào, Jim, anh đấy à?”

Jim mở mắt và thấy hóa ra không phải con sói. Là người đàn ông tốt bụng. Ông chủ siêu thị tốt bụng có râu.

“Con gà muốn vào trong giỏ,” y khăng khăng khi người đàn ông tốt bụng để râu nhìn về phía cô gái sau quầy thu ngân, cô này chỉ nhún vai.

”Có vần đề về thanh toán à?”

Cô gái nhai kẹo cao su ấn ngón tay vào thái dương và lắc đầu, nhưng người đàn ông tốt bụng để râu nhìn cô nghiêm khắc nên cô vội hạ tay xuống.

“Đi thôi, Jim, xếp đồ lại nào,” ông chủ siêu thị tốt bụng nói, giúp y bỏ đồ vào trong ba lô.

“Tôi không giết con chó,” Jim nói, lắc đầu nguầy nguậy.

“Tôi tin chắc anh không giết,” người đàn ông tốt bụng để râu nói, dẫn y ra cửa, và cửa dễ dàng mở ra, gần như tự động.

“Hôm nay không cần lo trả tiền cho tôi đâu, Jim. Để lúc khác rồi tính nhé?”

Người đàn ông mỉm cười và không cười thành tiếng, để lộ hàm răng, kể cả khi Jim phải loay hoay với cái khóa xe đạp.

“Anh biết là tôi rất sẵn lòng được giao đồ cho anh mà, đúng không? Anh chỉ cần gọi điện, tôi sẽ đến tận nhà.”

“Tự mình làm mọi việc là rất quan trọng.”

“Đúng vậy, tất nhiên rồi. Và anh đang làm rất tốt, Jim. Nhưng nếu anh cần gì thì cứ gọi, OK?”

“Chóp đuôi của con cáo màu trắng, vậy nên nó là tháng Mười,” y nói, rồi nhấn mạnh bàn đạp và đạp xe về nhà; lần này là một kỷ lục mới, chưa đầy hai mươi hai phút, mặc dù nó trơn kinh khủng khiếp, nhất là ở giữa đường.

y trên một thảm lông cú. Rồi ai đó đã đánh cấp nguyên cả bộ sưu tầm cú Na Uy.” “Ta sẽ phải xem xét chuyện đó. Ngay lập tức.” Munch lại gật đầu, vẻ nghiêm trọng. “Làm tốt lắm, Ludvig. Mia, cô đến đó được không?” Mia Krüger dường như vừa bị c
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Samuel Bjork

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.