Sáu giờ, bóng tối đã nặng nề bao trùm thủ đô khi Munch và Mia lái chiếc Audi màu đen đến Trại Hurumlandet. Nếu theo ý Mia, họ đã đi sớm hơn, ngay sau buổi họp.
Helene Eriksen phải báo tin cho mọi người trước, đó là lý do cho sự trì hoãn. Thông báo tin tức bi thảm cho tất cả những ai biết Camilla Green trước khi cảnh sát tới. Chính bởi vậy hiện giờ chỉ có hai người đến đó - “để họ không phải chịu cảnh cả đám chúng ta lùng sục khắp nơi cùng một lúc”, như ông giải thích. Về điều này thì Mia đồng ý. Một đám thiếu niên với quá khứ rắc rối - không khó hiểu nếu một số có quan hệ phức tạp với cảnh sát. Nếu họ muốn khai thác thông tin thì hành động cử một đoàn xe cảnh sát nháy đèn sáng chói sẽ hại nhiều hơn lợi. Nhưng Mia bứt rứt không yên. Cô có cảm giác cô đã bỏ lỡ gì đó. Trong các bức ảnh. Cô không thể tìm ra nó là gì.
Quá hấp tấp.
Có lẽ đó là vấn đề của cô. Munch từ tốn hơn, bình tĩnh hơn nhiều; mặc dù hôm nay ông cư xử hơi lạ lùng, nhưng cũng không có gì đáng ngạc nhiên khi Mia đã biết về danh sách nhân viên.
Cô lấy một viên từ gói lozenge trong túi áo khoác, mở cửa sổ khi Munch châm thêm điếu thuốc nữa và nhập vào đường E18. Năm giờ trời đã tối, bóng tối đặc quánh, choáng ngợp, và Mia ghét nó. Quãng thời gian này trong năm. Cái lạnh. Bị bao bọc trong một tấm chăn đen; cứ như thể thế giới còn chưa đủ sự bất nhân; giờ họ phải sống không ánh sáng trong vài tháng. Nó lại quay trở về với cô, hơi ấm của giấc mơ về Sigrid trên cánh đồng, nhưng cô gạt nó đi, rùng mình khi nghĩ tới chuyện chưa đầy hai mươi tư giờ trước, cô đã mở cái lọ đầu tiên và nuốt chửng mấy viên.
Ông đã cứu cô lần nữa. Vòng xoáy định mệnh. Nếu Munch không gõ cửa, cô sẽ không còn ở đây được nữa. Cô đã thọc hai ngón tay xuống họng cố nôn mấy viên thuốc ra. Giờ Mia thấy hơi xấu hổ. Cô đã tự hứa sẽ cố gắng, ấy vậy nhưng cô lại bỏ cuộc quá sớm.
Mia vươn người vặn nhiệt độ sưởi lên hết cỡ và trầm ngâm một lúc, nhưng không có lối thoát nào, giả vờ không biết cũng chẳng nghĩa lý gì.
“Vậy, anh định khi nào nói với tôi?”
“Nói với cô cái gì?” Munch hỏi.
“Ôi, thôi nào, Holger. Tôi xem danh sách rồi, tất cả chúng tôi. Anh nghĩ chuyện này sẽ tiến triển thế nào?”
“Cái gì?" Mưnch lại hỏi, mặc dù khi nhìn ông, cô dám chắc ông hiểu ý cô.
“Rolf,” Mia nói. “Rolf là giáo viên ở đó.”
Munch dường như định châm thêm điếu thuốc nữa, nhưng ông đã dừng lại và tiếp tục nhìn chăm chú qua kính chắn gió.
“Nó có nghĩa là anh không nên theo vụ này. Anh biết thế, phải không? Nếu Mikkelson phát hiện ra, ông ta sẽ loại anh khỏi cuộc điều tra. Holger, anh nghĩ gì vậy? Cá nhân anh có liên quan, anh đã bị tổn thương, và anh không nói một tiếng với cả đội, Và...”
“OK, oK.”
Ông phẩy tay ngắt lời cô và tiếp tục nhìn ra ngoài kính chắn gió một lúc trước khi lên tiếng. “Họ sắp kết hôn,” ông nói, không nhìn cô.
“Ai?"
“Marianne và Rolf.”
Mia lắc đầu. “Chuyện đó thì có liên quan quái gì?”
Munch lại rơi vào im lặng.
“Ôi, thôi đi, Holger, anh khá hơn thế này mà." Mia thở dài.
“Hơn cái gì?”
“Có cần tôi phải đánh vần ra không?”
“Có cần cô phải đánh vần cái gì ra không?”
Munch giờ có vẻ thật sự bực bội. Ông đánh tay lái vượt qua một xe tải lớn sau đó lại quay vào làn trong, rồi ông với lấy một điếu thuốc trên bảng đồng hồ xe, châm lửa.
“Holger,” Mia thở dài. “Dù không phải là bác sĩ tâm lý thì tôi vẫn biết anh đang nghĩ gì, nhưng chuyện này thật ngu ngốc.”
“Chuyện gì?” Munch hỏi, mặc dù một lần nữa có vẻ ông hiểu quá rõ ý cô.
“Rằng nếu may mắn sao đó mà Rolf Lycke trở thành nghi phạm trong vụ này, vậy thì Marianne sẽ bỏ ông ta và mở cho anh một lối. Ý tôi là, thật đấy à, Holger? Bước thẳng ra từ một bộ phim Hollywood với kịch bản dở tệ và cái kết có hậu. Chẳng giống anh gì cả.”
Cô dịu dàng mỉm cười với ông và nhẹ cả người khi ông mỉm cười đáp lại.
“Đôi khi cô rất phiền phức đấy, cô biết không?”
“Vâng, vâng, tôi biết. Nhưng phải có ai đó nói cho anh chứ.”
Munch lắc đầu như thể thừa nhận sự khờ khạo của mình.
“Ông ta mua tặng cô ấy một bó hoa to,” ông nói, khẽ thở dài.
“Tôi rất tiếc khi nghe thấy thế,” Mia nói. “Nhưng dù sao đi nữa, đã mười năm rồi còn gì.”
“Tôi biết, Mia.”
“Vậy ta làm gì đây?”
“Về chuyện gì?”
“Về chuyện ông ta làm việc ở đó? Chuyện thật ra anh không nên theo vụ này?”
Munch đạp ga và vượt qua một xe tải khác rồi lại khẽ thở dài nói, “Chúng ta sẽ loại ông ta ra càng sớm càng tốt.”
“Nên như thế." Mia gật đầu “Hiển nhiên ông ta không làm việc đó."
“Hiển nhiên rồi.”
"Vậy hãy chứng minh điều đó và gạch ông ta khỏi danh sách thôi."
"Chính xác,” Munch nói. "Chỉ cần làm thế là xong, nhỉ?”
”Chắc chắn rồi."
"Vấn đề đã được giải quyết.” Mia lại gật đầu.
“Nó thậm chí còn chẳng phải là vấn đề.”
"Có một chút đấy." Mia cười.
“Mà Curry ở chỗ chết tiệt nào vậy? " Munch nói khi họ đến Asker và tìm thấy lối ra dẫn vào đường 167.
Rõ ràng ông muốn thay đổi chủ đề, và Mia vui vẻ chiều theo. Cô biết ông vẫn yêu Marianne, nhưng cô không ngờ, sau mười năm, ông vẫn giữ thái độ tiêu cực đến thế, và cô cảm thương cho ông.
“Chịu,” Mia trả lời. “Anh ấy không nghe máy.”
“Tốt nhất cậu ấy nên sớm quay lại làm việc đi. Cậu ấy biết chúng ta đang gay go thế nào mà," Munch gầm gừ trước vô lăng.
“Tôi biết, nhưng, như tôi đã nói đấy, tôi không liên hệ được với anh ấy. Hôm qua tôi đã để lại tin nhắn cho Sunniva, nhưng cô ấy cũng không trả lời."
“Ta không thể mất thêm người nữa,” Munch rầu rĩ lẩm bẩm.
“Ý anh là sao?”
“Cô chưa nghe à?“
“Nghe gì?”
Munch nhìn cô.
“Kim.”
“Kim làm sao?"
“Anh ấy có thể sẽ rời đội,” Munch thở dài nói.
“Ôi?” Mia ngạc nhiên. “Tại sao?”
“Anh ấy đã xin được thuyên chuyển đến Hønefoss.”
“Kim. Chuyển về vùng quê?" Mia cười. “Thế quái nào mà anh ấy lại muốn vậy?”
“Tôi nghĩ anh ấy sắp kết hôn,” Munch làu bàu. “Có vẻ dạo này chuyện đó đang là mốt.”
"Kết hôn? Với ai?"
“Cô còn nhớ người giáo viên sống ở đó không? Và hai anh em?”
“Tất nhiên,” Mia nói. “Những người đã phát hiện cô bé trên cây?”
Munch gật đầu.
“Emilie Isaksen. Cô ấy và Kim là một đôi, và tôi tin là họ đang hy vọng được nhận nuôi hai cậu nhóc.”
“Nhưng điều đó thật tuyệt.” Mia mỉm cười.
Munch cười không mấy vui vẻ. “Phải, đúng thế, tôi cũng nghĩ vậy, với họ thì thế, nhưng với chúng ta thì không, phải không? Tôi không thể tưởng tượng nổi chúng ta sẽ xoay xở ra sao nếu thiếu Kim, và nếu anh chàng Curry trời đánh đó không chịu đi làm…”
“Anh sẽ tìm được một người thay thế lão luyện thôi. Anh giỏi việc đó lắm mà.”
“Anh ấy sẽ không được phép rời đi cho tới khi vụ này kết thúc. Tôi đã nói rõ thế rồi," Munch càu nhàu.
“Vậy anh nghĩ sao?” Mia hỏi, khi đèn pha xe chiếu vào tấm bảng hiệu phía trước.
Trại Hurumlandet, 500 mét.
“Về vụ này?” Munch hỏi.
“Phải.” Mia gật đầu.
“Nói riêng giữa hai chúng ta thôi hả?"
“Phải.”
“Tôi thật sự có cảm giác xấu. Tôi nhận ra điều gì đó ở nó. Cô hiểu ý tôi chứ?”
“Bóng tối,” Mia nói nhỏ.
Munch khẽ gật đầu, rời khỏi đường chính, và lái xe xuống lối đi có hai hàng cây, hướng về ánh đèn chiếu ra từ nhà kính xa xa phía trước.