Cậu bé nằm dưới chăn, nhìn cuốn lịch trên tường cạnh giường. Cậu háo hức tới mức cả người run lên. Ngày trọng đại. Ngày họ đã mong chờ từ rất lâu. Mẹ cậu nói về nó suốt kể từ… cậu cố đếm, nhưng các ngón tay không đủ... ờ, chắc chắn kể từ mùa hè, có lẽ trước đó nữa. Ngày trọng đại. Ngày mọi thứ sẽ diễn ra. Thôi được rồi, cậu không biết chính xác cái gì sẽ diễn ra, nhưng nó cực kỳ quan trọng, lớn hơn cả Mặt Trời hay Mặt Trăng, và sự ra đời của Trái Đất. Cậu kéo tấm chăn mỏng che kín cổ và lại nhìn lịch. Mặc dù mẹ đã nhắc cậu đi ngủ, nhưng đó là điều không thể. Tháng Mười hai năm 1999. Nó nói như vậy. Đó là năm nay. 1999. Nhưng đó không phải phần thú vị, phần thú vị là trang giấy phía sau tháng Mười hai năm 1999, thứ cậu không được phép xem cho đến khi đồng hồ điểm mười hai giờ. Cậu đã lén nhìn; cậu không thể cưỡng lại mình. Tháng Một năm 2000. Thử tưởng tượng xem? Năm 2000? Cậu bé cười một mình và có thể cảm thấy các ngón chân quắp lại phía cuối giường, như mỗi khi cậu thấy hạnh phúc giống bây giờ; cậu có thể cảm thấy nó chạy khắp cơ thể, lên đến tận đôi tại đang dần nóng lên, và đó là chuyện tốt, Vì căn phòng nhỏ khá lạnh vào tháng Mười hai. Rất lạnh. Và họ chỉ có đủ tiền mua củi cho lò sưởi trong phòng khách. Lò sưởi rất đắt. Cũng như gỗ. Cậu thường đi ngủ mà vẫn mặc nguyên quần áo và đội mũ len, nhưng cậu vẫn có thể cảm nhận được chúng, những ngón chân, cách chúng quắp lại bên trong tất.
Ngày trọng đại. Một kỷ nguyên mới. Thật khó mà tưởng tượng nổi. Rằng chỉ một ngày mà cũng có thể quan trọng đến vậy? Rằng chỉ vài phút trên đồng hồ cũng có thể tạo nên sự khác biệt? Những cái kim sẽ kêu tích tắc và, bùm! Những cái kim sẽ lấy đi mọi thứ xấu xa, và ngày trọng đại sẽ đến, ngày họ đã mong chờ. Cậu cố gắng đếm lần nữa, nhưng các ngón tay vẫn không đủ dùng, và cũng không dễ dàng tìm được chúng bên trong găng tay.
Cậu bé có một chiếc đồng hồ trên tường, nhưng nó không chỉ đúng giờ vì đã hết pin từ lâu, và pin mới thì đắt; các cây kim lúc nào cũng bị mắc kẹt tại năm giờ mười lăm phút. Cậu không thể tin tưởng vào nó, nên cậu đã cố gắng đếm kể từ lúc mẹ nhắc cậu lên giường. Lúc đó đồng hồ trong phòng khách chỉ tám giờ năm phút, và cậu đã đếm từng giây như thế này: một ngàn lẻ một, một ngàn lẻ hai, và một ngàn lẻ ba; nhưng sau một ngàn năm trăm hay tầm đó, đầu cậu bắt đầu quay cuồng, nên tốt hơn cứ đợi trên giường cho đến khi mẹ đến thông báo là nó đã tới.
Ngày trọng đại.
Cậu vẫn không biết điều gì sẽ xảy ra, nhưng cậu biết những linh hồn xấu xa sẽ biến mất bằng cách nào đó, và cậu hy vọng mẹ sẽ hạnh phúc hơn. Cậu nghĩ là bà sẽ như vậy, vì bà ấy đã ngóng đợi điều này từ rất lâu.
Cậu bé kéo mũ len xuống qua tai và cố gắng giữ ấm dưới tấm chăn mỏng manh.
“Tầng hầm quá rộng,” mẹ cậu thường nói, mỗi khi cậu hỏi tại sao căn nhà lại lạnh như vậy.
“Bố con không được minh mẫn lắm, nhưng ông ấy biết xây nhà. Ông ấy biết cái gì đang đến, rằng chúng ta cần một nơi ẩn náu khi nó nổ tung, khi thế giới suy tàn, nhưng ông ấy làm nó rộng quá, đáng lẽ nhà ở phải rộng hơn còn tầng hầm nhỏ hơn, vì ở dưới lòng đất rất lạnh, và rồi cái lạnh sẽ xuyên qua sàn nhà, con có hiểu không?”
Cậu không hiểu mấy những điều mẹ nói khi bà nhắc đến bố cậu, vì cậu chưa bao giờ gặp ông, nhưng cậu vẫn gật đầu, vì bà không thích cậu hỏi quá nhiều. Cậu biết bố cậu là người thật vì ông đã xây ngôi nhà. Cậu chưa từng tận mắt nhìn thấy ông, nhưng mẹ cậu không biết xây gì, nên nó hẳn là sự thật. Đôi khi cậu tưởng tượng bố mình giống như ông bố cướp biển của Pippi Tất Dài, Rằng ông là một ông bố tốt, nhưng ông phải ra ngoài rất lâu, rồi một ngày ông sẽ xuất hiện, một người đàn ông vui vẻ với bộ râu rậm. Cậu chưa bao giờ nói gì với mẹ - cậu chưa bao giờ nói ra thành tiếng với chính mình - nhưng cậu thường tự hỏi liệu ngày trọng đại có phải là về cái đó. Rằng bố cậu có thể là điều bất ngờ. Rằng bố cậu sẽ xông qua cửa cùng kho báu, nhấc bổng mẹ cậu lên xoay vòng vòng, rằng ông sẽ mang cho cậu những món quà từ mọi ngóc ngách của thế giới, và một trong số đó sẽ là bếp củi dành riêng cho cậu, để cậu sẽ không bao giờ bị lạnh trong căn phòng nhỏ dường như chẳng ấm bao giờ, nhất là vào tháng Mười hai.
Cậu đã nghĩ rất nhiều xem ngày trọng đại sẽ mang tới gì. Cậu đã lập một danh sách. Cậu chưa cho mẹ xem; cậu giữ nó dưới gối. Danh sách có bảy điều: bảy điều cậu hy vọng sẽ xảy ra vào ngày trọng đại.
Cậu tự hỏi liệu bây giờ có nên lấy nó ra xem lần nữa không, nhưng mẹ đã nhắc cậu lên giường, nằm yên và không được ra ngoài, mặc dù đồng hồ trong phòng khách khi đó mới chỉ tám giờ năm phút.
NGÀY TRỌNG ĐẠI.
Cậu đã viết nó bằng chữ hoa trên đầu tờ giấy. Cậu tự học viết, và cậu tự hào về điều đó. Cả đếm nữa. Xem thời gian. Bảng chữ cái. Đều tự mình học, và thế cũng tốt bởi vì, giống như Pippi, cậu không tới trường. Thoạt đầu cậu không hiểu những chữ viết cậu thấy ở khắp nơi. Trên mặt sau hộp ngũ cốc, trên tuýp kem đánh răng, bên thành hộp sữa, trong ba quyển sách cậu có trong phòng; ban đầu nó chỉ là những hình xoắn kỳ lạ, những hình vẽ nhỏ, nhưng một ngày khi mẹ cậu ra khỏi nhà, nó đã đến với cậu. Cậu không biết nó đã xảy ra như thế nào, nhưng nó liên quan đến những từ phát ra từ miệng mẹ và những từ cậu dùng để trả lời, mà lúc đầu cậu cứ tưởng nó chỉ tồn tại trong không khí, nhưng rồi sau đó, cậu đã liên hệ được rằng chúng cũng chính là các từ được viết trên những thứ mà cậu đã nhìn thấy.
Chào buổi tối.
Sữa.
Tháng Một.
Xà phòng.
Bạn có thể thắng.
Bạn có thể thắng một chuyển đi đến Disneyland.
Và cậu đã dùng bút viết các con chữ lên một mẩu giấy, và phát hiện ra nó cũng phấn khích y như việc nằm trong chăn, chờ ngày trọng đại. Cách các từ ngữ từ miệng cậu và các chữ cái cậu thấy khắp mọi nơi có thế được viết trên giấy chỉ bằng một cây bút nhỏ.
Cậu bé ngồi dậy, rời khỏi giường đi lại một lát, cho máu lưu thông, vì dù đang mặc đủ quần áo, cậu vẫn cảm thấy lạnh cóng dưới tấm chăn mỏng, và khi cậu thở, những làn khói mờ thoát ra từ miệng cậu.
Bố cậu đã xây ngôi nhà, nhưng cậu nhóc không thể không nghĩ rằng, mặc dù bố giỏi xây dựng và quả thật họ cần một nơi để trốn khi thế giới sụp đổ, mẹ cậu vẫn có lý. Tầng hầm quá rộng. Dù cậu mặc nguyên quần áo đi ngủ thì cũng chẳng khác gì, phòng cậu vẫn lạnh cóng, và cậu bất chợt nghĩ không biết có nên quay lại phòng khách, nơi có lò sưởi, nhưng cậu quyết định không làm. Nếu cậu đã học được điều gì, thì điều đó chính là không được chọc tức mẹ.
Cậu bé đến chỗ tủ quần áo và tìm thấy một cái áo khoác nữa. Một cái áo len Na Uy. Đó là cái áo đẹp nhất của cậu và chỉ được mặc vào những dịp sinh nhật hoặc khi cậu được phép rời khỏi nhà, nhưng dù sao cậu vẫn mặc nó vào, bên ngoài những lớp áo khác, rồi chui lại vào trong chăn. Cậu lại liếc nhìn lên lịch: 1999, một năm xấu, cậu chỉ mong chóng đến lúc được lật sang trang mới.
Tháng Một năm 2000.
Một kỷ nguyên mới.
Cậu không hư, chắc chắn không. Cậu luôn làm những gì mình được bảo, và mẹ cậu chỉ nói hãy đi lên giường, chứ không cấm nhìn danh sách.
Cậu bé tháo găng tay, tìm được đèn pin, lấy tờ danh sách giấu dưới gối ra, và mỉm cười.
NGÀY TRỌNG ĐẠI
Danh sách những điều ước của tôi:
1. Mẹ được vui.
2. Bố sẽ quay về và làm tầng hầm nhỏ lại.
3. Mình được phép rời khỏi nhà.
4 Mình không làm rụng tóc khi chải đầu cho mẹ.
5 Mình được cho phép tới trường
6. Mình có thể nói với mẹ rằng mình biết bảng chữ cái, những con số, và rằng mình có thể đọc và viết mà không làm mẹ giận.
7. Mình có bạn.
Cơn gió đột nhiên thổi tới, đập lên tường, nhất định không chịu đi. Nó tiếp tục xuyên qua những cửa sổ mỏng; phả không khí lạnh buốt lên khắp mặt cậu, lên những mảng da thịt hiếm hoi bị lộ giữa mũ len và mép chăn.
Cậu lại định dậy ra phòng khách, nhưng rồi không làm vậy, vì mẹ đã bảo cậu không được làm thế.
Mẹ cậu.
Cậu bé không có bất kỳ ai khác bên cạnh - cậu chưa bao giờ có - cậu chỉ có mình mẹ.
Khi bà đi vắng, cậu ở nhà một mình. Đôi lúc phải mất vài ngày bà mới trở về, nhưng điều đó không quan trọng. Bà là tất cả đối với cậu.
Cậu sẽ chải mái tóc vàng hoe đẹp đẽ của bà trước lò sưởi. Giúp bà xoa xà phòng vào những phần cơ thể bà không dễ tự tắm rửa. Cậu bé giờ mỉm cười.
Ngày trọng đại.
Và dù không ý thức được, cậu đã nhắm mắt chặt đến nỗi cậu biến mất khỏi căn phòng lạnh giá rồi đi vào trong giấc mơ, và khi cậu lại thức dậy, cậu đã biết ngay, mặc dù đồng hồ trên tường vẫn chỉ năm giờ mười lăm.
Không còn là năm 1999 nữa.
Là năm 2000 rồi.
Ngày trọng đại.
Chắc chắn là vậy. Chỉ có điều bà đã quên đánh thức cậu. Cậu tốc chăn ra chạy khỏi phòng ngủ lạnh giá. Miệng cười toe toét, cậu đi xuyên qua phòng khách đến phòng ngủ của bà. Mẹ ngốc. Cậu mở cửa phòng ngủ và khựng lại.
Một đoạn dây đang thõng xuống từ xà nhà.
Từ đoạn dây, quấn chặt quanh cổ bà, treo lủng lẳng một cơ thể lõa lồ với mái tóc vàng hoe, chân tay bất động và mặt xanh mét. Mắt bà trợn trừng, và miệng bà không có vẻ như còn có thể nói.
Cậu bé kéo một cái ghế ra trên sàn, ngồi xuống, ánh mắt ngóng đợi dán vào cơ thể trần truồng đang treo trên trần nhà và mỉm cười một mình.
Và kiên nhẫn đợi bà tỉnh dậy.