Cú Săn Đêm

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 1 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 67
Chương 67

❊ ❊ ❊

Gabriel Mark ngồi trong văn phòng tại Mariboesgate, không hiểu tâm trạng mình đang như thế nào nữa. Sao họ có thể nghĩ anh cũng dính líu đến chuyện này?

“Gabriel?” giọng nói vang lên ngoài cửa, cắt ngang dòng suy nghĩ của anh.

“Vâng?”

“Xin cậu vài phút được không?” Là Ludvig Grønlie. “Tôi muốn có thêm ý kiến tham khảo.”

“Được chứ,” chàng hacker nói và theo viên cảnh sát già đi dọc hành lang vào trong văn phòng ông.

Văn phòng giờ gần như vắng hoe, cả ngày nay đều vậy cả. Nhân viên duy nhất còn sót lại là Ylva, đang nhai kẹo cao su trước màn hình máy tính. Những người khác đều ở dưới Grønland.

“Cái gì vậy?” Gabriel hỏi, và đúng ra sau ghế Grønlie trong khi ông ngồi xuống.

“Đoạn video tôi nhận được," Ludvig nói.

“Vâng."

“Từ Bảo tàng Lịch sử Tự nhiên. Cậu biết về nó không?”

“Về cái gì?” Gabriel nói.

“Hiển nhiên là không rồi,” Grønlie mỉm cười.

Điều tra viên già bấm chuột vào biểu tượng trên màn hình và một đoạn phim đen trắng hiện lên.

Đoạn video chiếu cảnh một nhóm người đi vào nơi nào đó giống như triển làm hay bảo tàng.

“Ta đang xem gì đây?”

“Vườn thực vật tại Tøyen. Chuyến dã ngoại của Trại Hurumlandet. Đến Bảo tàng Lịch sử Tự nhiên.”

“Tiếp đi?” Gabriel nói.

Đoạn video bị giật và nhòe. Rõ ràng, một đoạn video từ camera giám sát. Nhóm người được một người đàn ông tóc trắng ra đón và được đưa lên vài bậc thang.

“Đến giờ thì đều ổn,” Ludvig nói, bấm tiếp.

Gabriel dân mất vào màn hình.

“Rồi đột nhiên, cậu nghĩ sao? Nhìn cái này xem."

Grønlie quay lại nhìn Gabriel khi nhóm người trong đoạn phim bước vào một căn phòng có các con thú trong những tủ trưng bày khác nhau.

“Hơi lạ, phải không?”

“Cái gì?” Gabriel nói.

“Tua lại một chút," Ludvig nói, di chuyển con trỏ trên màn hình. “Đây,” ông nói, bấm nút dừng. “Giờ cậu thấy chưa?”

Gabriel nhìn hình ảnh nhưng lắc đầu. “Ông đang nói về cái gì vậy?”

“Để in nó ra nhé,” ông già điều tra viên nói, bấm một phim trên bàn phím.

Gabriel theo Grønlie vào phòng sự cố, đi qua chỗ máy in.

Ludvig ghim bức hình ông vừa in cạnh mấy tấm đã có sẵn ở đó. “Hầu hết mọi người đều xuất hiện trong bức ảnh CCTV, đúng không?” Ông quay lại phía Gabriel trong khi vẫn chỉ vào tấm ảnh.

“Helene Eriksen. Paulus Monsen. Isabella Jung.”

Mark nhìn theo ngón tay Ludvig đang chỉ vào bức ảnh và gật đầu.

“Vậy đây là ai?"

Ludvig chỉ vào một khuôn mặt trong tấm ảnh. Một khuôn mặt Gabriel không nhận ra. Một thanh niên mặc áo sơ mi, kính gọng tròn, người mà, trái ngược với cả nhóm, không nhìn bọn thú trong tủ trưng bày mà dán mắt vào camera.

“Tôi không nghĩ anh ta có trong danh sách của chúng ta,” Gabriel nói.

"Ờ, kỳ lạ thật," Grønlie nói.

"Xem này, ta có tất cả mọi người ở đây, phải không? Các giáo viên, Helene Eriksen, Monsen, các cô gái nhưng còn cậu trai này?”

Gabriel nhìn bộ sưu tập đã được Ludvig tập hợp lúc trước gồm ảnh của mọi cư dân, mọi giáo viên, nhưng anh không thấy khuôn mặt mới này xuất hiện ở bất kỳ đâu.

“Và tại sao anh ta lại nhìn thẳng vào camera?”

“Đúng là kỳ cục thật,” Gabriel nói.

“Chính xác, đúng không? Mọi người đều nhìn vào bọn thú, bất kể chúng có thể chán tới mức nào, nhưng anh này lại nhìn vào camera giống như…”

“Đang kiểm tra xem nó ở đâu,” Gabriel nói.

“Đấy, tôi chỉ nảy sinh nghi ngờ theo trực giác, vậy nên tôi mới cần thêm ý kiến tham khảo. Cái này có giúp gì được chúng ta không?"

Gabriel tiếp tục nghiên cứu bức ảnh mới trên tường. Đôi mắt phía sau cặp mắt kính, đang nhìn vào anh, gần như toát lên vẻ ngạc nhiên, trong khi sự chú ý của cả nhóm đang hướng vào chỗ nào đó mà người đàn ông tóc trắng đang chỉ vào.

”Ái chà chà," anh nói, không rời mắt khỏi chàng trai áo sơ mi.

“Anh ta không ở trên tường, có phải không? Ý tôi là, không thể có chuyện cậu đã gặp anh ta, đúng không?”

Một lần nữa Grønlie ra hiệu về phía đống ảnh chụp tất cả mọi người ở Trại Hurumlandet.

“Chắc chắn là không."

“Vậy là không phải tôi đã mất trí? Không phải đã bắt đầu quên quên nhớ nhớ?" Ludvig mỉm cười với anh.

“Tại sao anh ta lại nhìn camera?” Gabriel hỏi.

“Vì anh ta muốn biết nó ở đâu."

“Chắc chắn,” Gabriel nói, tiếp tục nhìn kỹ, gần như bị thôi miên, vào khuôn mặt lạ đang nhìn lại anh.

Một chàng trai áo sơ mi trắng đeo kính gọng tròn.

“Tôi sẽ gọi Mia,” Grønlie nói, chạy về văn phòng của mình để lấy điện thoại.

y trên một thảm lông cú. Rồi ai đó đã đánh cấp nguyên cả bộ sưu tầm cú Na Uy.” “Ta sẽ phải xem xét chuyện đó. Ngay lập tức.” Munch lại gật đầu, vẻ nghiêm trọng. “Làm tốt lắm, Ludvig. Mia, cô đến đó được không?” Mia Krüger dường như vừa bị c
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Samuel Bjork

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.