Mia Krüger quỳ trên sàn, một dãy lọ thuốc trước mặt, tìm kiếm lý do để không mở nắp.
Cô đã đi đi lại lại quanh căn hộ vắng suốt cả đêm, dành hàng tiếng đồng hồ bước tới bước lui, hai cánh tay ôm lấy cơ thể lạnh ngắt của mình, trước khi mê man trên cái nệm trước cửa sổ.
Ở đó, cô đã mơ một giấc mơ hạnh phúc. Về Sigrid. Một giấc mơ quen thuộc. Người chị gái song sinh mặc váy trắng, chạy xuyên qua cánh đồng lúa mạch vàng, mỉm cười, vẫy tay.
Đến đây, Mia, đến đây.
Và nó mới dễ chịu làm sao. Nó làm cô thấy thanh thản biết bao. Ấm áp nhường nào. Khiến cô cảm thấy xét cho cùng, cuộc sống này cũng đáng để sống. Nhưng rồi cô tỉnh dậy. Giữa tiếng ồn của thành phố. Tiếng ồn của thực tại. Giữa bóng tối choáng ngợp, và giờ cô không thể nhớ tại sao mình lại đồng ý cố gắng sống. Bởi vì cô đã quyết định rồi, chẳng phải vậy sao? Trong ngôi nhà bên bờ biển. Trên hòn đảo cô đơn, Hitra. Quyết định từ bỏ thế giới này. Cô đã quyết định từ rất lâu rồi cô sẽ lại phải trải qua tất cả một lần nữa thật sao?
Đến đây, Mia, đến đây.
Vâng.
Ít nhất cứ thử xem đã ?
Không.
Đến đây, Mia, đến đây.
Mia lạnh đến nỗi run cả người. Cô cuốn chặt tấm chăn quanh người và với cánh tay gầy gò, trắng bệch về phía một trong những lọ thuốc. Cố gắng đọc nhãn, nhưng không thể nhìn rõ. Cô đã không bật đèn. Cô không chắc mình đã trả tiền điện hay chưa.
Cô dậy lấy rượu uống.
Tôi không uống rượu.
Cô đã rất ngoan ngoãn, tống hết các chai rượu đi, cố gắng sống, khỏe mạnh và đoan chính; giấu chúng dưới đáy sọt đựng đồ giặt.
Tôi chỉ giấu mấy chai rượu trong đống đồ bẩn định giặt, trong một cái máy giặt chưa cắm điện, trong một căn hộ, trong một thành phố, trong một thế giới tôi không muốn là một phần của nó.
Cô bắt gặp hình phản chiếu của mình trong gương nhà tắm và nhớ lại vài tháng trước cô đã nhìn chính hình ảnh của mình trong một cải gương nhà tắm ở ngôi nhà của cô tại Hitra.
Hồi đó, cô đã không đủ dũng khí để nhìn vào mắt mình, nhưng giờ cô đang làm vậy, nhìn chằm chằm vào chính mình, giống như một con ma, ở sâu trong gương.
Đôi mắt Na Uy xanh lơ, sáng long lanh. Mái tóc đen, dài phủ xuống đôi vai gầy, trắng. Vết sẹo trên mắt trái. Vết cắt ba phân, một vết sẹo sẽ không bao giờ biến mất. Con bướm nhỏ cô đã xăm ở hông, ngay phía trên cạp quần lót sau một đêm ngu ngốc thời trẻ ở Prague. Cô mân mê chiếc lắc nhỏ bằng bạc trên cổ tay phải. Hai chị em, cô và Sigrid, được cho mỗi người một cái. Chiếc lắc trẻ con treo các hạt trang trí, một trái tim, một mỏ neo, và một chữ cái. M trên lắc của cô. S trên lắc của Sigrid. Tối đó khi tiệc đã tan và khách khứa đã về, hai chị em đang ngồi ở phòng ngủ chung tại Åsgårdstrand thì Sigrid đột nhiên gợi ý rằng họ nên đổi lắc cho nhau.
Em đeo cái của chị, chị mang cái của em nhé?
Mia chưa bao giờ tháo chiếc lắc bạc ra khỏi tay.
Mia Ánh Trăng.
Tên thân mật bà ngoại đặt cho cô.
Cháu rất đặc biệt, cháu biết không. Những đứa trẻ khác cũng giỏi, nhưng cháu biết nhiều thứ, đúng không Mia? Cháu nhìn thấy được những thứ thường bị người khác bỏ qua.
Bà không phải bà ngoại ruột của cô, nhưng cô yêu bà như thể ruột thịt. Sigrid và Mia. Mia và Sigrid. Cặp song sinh xinh đẹp được nhận nuôi bởi một cặp vợ chồng trung niên, Eva và Kyrre Krüger, khi mẹ ruột chúng, còn quá trẻ, không muốn và cũng không thể chăm sóc chúng.
Mẹ. Bố. Bà ngoại. Sigrid.
Bốn ngôi mộ trong cùng một nghĩa trang; tất cả mọi người, chỉ thiếu mỗi cô. Mia xọc tay vào đống quần áo bẩn, lấy ra một cái chai và, người vẫn run rẩy trong bộ đồ lót, cầm nó trở lại cái nệm trên sàn trước dãy lọ thuốc.
Gặp bác sĩ?
Thôi đi.
Cô đã thử rồi, đúng không?
Mattias Wang. Với bộ ria lưa thưa và là một trong những người trong ngành thông minh nhất Oslo, nhân hậu và tốt bụng, thông minh và chuyên tâm, có học thức và được đào tạo chu đáo, nhưng ông ta chẳng biết gì về cô.
“Cô biết tôi nghĩ gì không, Mia?"
Mia vặn mở nút chai. “Không?” Và đưa chai lên miệng.
“Tôi nghĩ công việc đang làm cô phát bệnh.”
Cô cảm thấy sự ấm áp lan xuống cuống họng.
“Ý ông là sao?”
Cảm giác ấm áp đó đưa cô tới giấc mơ. Tới Sigrid.
“Cô không giống những sĩ quan cảnh sát khác.”
Mia uống một ngụm và cảm thấy hơi ấm lan tỏa toàn thân.
“Khác thế nào?"
Cô không còn cảm thấy lạnh nữa.
“Cô quan tâm quá nhiều. Tôi nghĩ việc đó có thể giết chết cô.”
Mia quấn chặt tấm chăn quanh người. Nó làm cô thấy thoải mái và dễ chịu.
“Tại sao, Mattias?”
Năm cái lọ thuốc trắng.
“Tất cả những cái xấu xa. Tất cả những thứ cô phải nhìn. Tất cả những điều cô phải cảm nhận. Với người khác, nó chỉ là một công việc. Nhưng với cô, tôi không biết nữa... Như thể chúng đang xảy ra với chính cô, như thể cô là nạn nhân của mọi sự độc ác - cô có nghĩ tôi đang làm quá không?”
Mia lại nâng cái chai lên miệng
“Tôi nghĩ ông sai rồi.”
Năm cái nắp để mở.
“Hiển nhiên, ta chưa có nhiều buổi tư vấn. Tôi không thể khẳng định là đã hiểu cô, hay là biết gì đó… nhưng nó là... nói sao nhỉ ?... ấn tượng đầu tiên của tôi về con người cô.”
Lần này, Mia để cái chai trên miệng lâu hơn.
“Ta tiếp tục vào tuần sau chứ?"
Không.
”Tôi nghĩ chúng ta có thể tìm ra giải pháp, đúng không, Mia?”
Không.
Mia Krüger đặt cái chai xuống bàn và bình tĩnh vuốt ve chiếc lắc bạc trên cổ tay.
Không. Tôi không nghĩ vậy.
Và cô bắt đầu cẩn thận mở nắp mấy lọ thuốc đặt trên sàn nhà lạnh lẽo sáng bóng.