Cú Săn Đêm

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 88 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 46
Chương 46

❊ ❊ ❊

Miriam Munch đứng trên phố bên ngoài khu căn hộ xây bằng gạch đỏ, suy nghĩ lại lần nữa. Lúc trước, cô đã rất chắc chắn. Những cảm xúc trong tối hôm trước, cô chưa bao giờ trải qua điều gì giống như thế, nhưng sau bữa ăn sáng muộn với Johannes, một suy nghĩ khác bắt đầu len lỏi vào tâm trí cô. Cô không lo lắng về Johannes, không; cô nghĩ về Marion. Marion bé nhỏ tội nghiệp, con bé sẽ vượt qua thế nào? Xét cho cùng, con bé không làm gì sai cả. Tại sao một đứa bé sáu tuổi đáng yêu lại phải trải qua chuyện đó, cả thế giới của nó vỡ tan, bởi vì mẹ nó yêu một người đàn ông khác?

Miriam liếc nhìn chiếc đồng hồ Johannes tặng, và lại cảm thấy tội lỗi. Johannes đã cố gắng đến thể, nghỉ làm, nấu một bữa sáng muộn tuyệt vời, gợi ý ra ngoài ăn tối, mua quà cho cô. Đúng, anh đã có kế hoạch bởi vì anh muốn đi Sydney, nhưng vậy thì sao? Cô lại thoáng nhìn lên trên tòa nhà, lên căn hộ cô đã qua đêm không lâu trước đó.

Tám giờ. Giờ bắt đầu. Buổi họp. Trang trại Alantis. Một phòng thí nghiệm tại Hurum sử dụng động vật cho những cuộc thử nghiệm bất hợp pháp. Cô vẫn còn thời gian để thay đổi ý định. Cô vẫn chưa đặt bút ký từ bỏ cuộc đời cũ. Cô có thể quay lại xe điện. Đi thẳng về nhà. Mặc váy. Đi ăn tối với Johannes - không, anh đã tình nguyện làm ca tối. Cô có thể lấy xe. Đón Marion. Xem một bộ phim hay gì đó. Bạch Tuyết. Hoặc Công chúa ngủ trong rừng. Một trong những bộ phim về công chúa mà cô bé sáu tuổi nào cũng xem hoài không chán. Cô gần như có thể cảm nhận được cơ thể ấm áp của Marion dưới chăn trên sofa. Những ngón tay bé bỏng trong tô bắp nổ. Đôi mắt háo hức, ngây thơ dán vào màn hình.

“Đừng ăn táo, nó bị tẩm thuốc độc rồi!”

Miriam cười một mình và tìm thấy điếu thuốc lá trong túi áo khoác. Cô châm thuốc và kéo chiếc khăn quàng cổ chặt hơn.

Một cuộc đột kích?

Nhiều năm trước, cô sẽ không cần cân nhắc. Không bao giờ băn khoăn liệu tham gia thì có khôn ngoan không. Miriam Munch ghét sự bất công. Kẻ xấu nắm quyền lực lợi dụng kẻ khác, con người hay động vật, để gia tăng lợi nhuận. Cô yêu khoảng thời gian ở Amnesty International. Thức dậy vào buổi sáng, cảm thấy việc mình làm có chút giá trị, rằng cô có thể tạo ra sự khác biệt. Nhưng rồi, đến năm mười chín tuổi, cô có Marion, và có lo lắng về khả năng làm mẹ, sợ rằng mình không đủ tốt, vậy nên cô đã cống hiến toàn bộ thời gian của mình cho con bé.

Khỉ thật.

Phải có giới hạn chứ.

Trang trại Alantis. Những con vật bơ vơ bị nhốt trong lồng, ngày ngày chịu đau đớn, chỉ để những kẻ vốn đã quá giàu có thể càng giàu hơn.

Cô muốn tham gia.

Miriam ném điếu thuốc xuống đất và bước nhanh lên cầu thang tới căn hộ tầng hai.

“Chào em.” Ziggy mỉm cười mở cửa cho cô. “Anh đã nghĩ là em sẽ không tới.”

“Em tới muộn quá hả?” Miriam hỏi, treo áo khoác và khăn lên móc tại lối vào.

“Ồ không,” Ziggy chỉ cho cô phòng khách. “Bọn anh bắt đầu lúc bảy giờ, nhưng không sao đâu.”

”Em tưởng anh nói tám giờ?” Miriam hỏi.

“Không quan trọng." Ziggy nháy mắt và giới thiệu cô với nhóm nhỏ trong phòng khách.

“Mọi người này, giới thiệu với những ai chưa từng gặp cô ấy, đây là Miriam Munch. Cô ấy sẽ đi cùng chúng ta vào thứ Ba. Tôi biết một số người sẽ nghĩ để lính mới tham gia cùng thì hơi lạ, nhưng tôi có thể đảm bảo Miriam là một người trong chúng ta, và ta cần tất cả những sự giúp đỡ có thể huy động được, phải không?”

“Xin chào,” Miriam nói.

“Xin chào.”

“Hoan nghênh cô."

“Rất vui được gặp cô."

“Chào Miriam,” Julie nói, đứng dậy ôm cô và đưa cho cô một ly rượu. “Thật tuyệt khi cậu quyết định gia nhập cùng chúng tớ.”

“Tớ đang rất mong chờ đây,” Miriam nói, tìm một chỗ ngồi cạnh cô bạn trên sàn nhà.

“Chính tôi đã gợi ý mời cô ấy tham gia, vậy nên mọi người biết là cô ấy ổn cả.”

Người vừa nói là chàng thanh niên đeo kính gọng tròn vừa đi từ bếp ra. Anh ta mỉm cười với cô, hơi xấu hổ, có lẽ mang hàm ý xin lỗi vì đã tìm cách tán tỉnh cô trong khi không biết cô là ai.

“Không hoàn toàn đúng như thế, phải không Jacob?” Ziggy hỏi.

“Tất nhiên là đúng chứ, cô ấy là con gái của Holger Munch, ta cần cô ấy tham gia, lấy thông tin nội bộ và đại loại thế."

“Phải, được rồi, Jacob. Miriam tham gia đều là nhờ cậu. Cảm ơn rất nhiều,” Ziggy nói.

“Vinh dự của tôi, vinh dự của tôi.” Jacob hơi cúi đầu trước tất cả.

“Nhưng nghiêm túc mà nói, chuyện đó sẽ không thành vấn đề đấy chứ?" Một chàng trai trong chiếc áo len Iceland đang dựa vào cửa sổ, tay khoanh trước ngực, mặt nghiêm túc. Miriam đã thấy anh ta tại bữa tiệc của Julie, nhưng cô không nhớ được tên.

“Cái gì?” Ziggy nói.

“Chuyện cô ấy có quan hệ với cảnh sát?"

“Không, không,“ Ziggy bắt đầu. “Cô ấy là...”

“Cảm ơn anh, Ziggy, nhưng em có thể tự bảo vệ mình được,” Miriam nói, đột nhiên nhận thấy mình đang đứng giữa phòng và tất cả mọi người đều đang nhìn mình. Cô không có kế hoạch cho việc này, nhưng cô thấy phấn chấn khi nhận ra mục đích của nó.

“À, ờ.” Cô mỉm cười, hơi hối tiếc, nhưng không còn đường lui nữa, vậy nên cô hít một hơi thở sâu và lấy cam đảm. “Tên tôi là Miriam. Xin chào mọi người.”

“Chào Miriam.”

“Hoan nghênh cô.”

Những gương mặt xung quanh tiếp tục mỉm cười, trừ chàng trai mặc áo len Iceland bên cửa sổ, mắt vẫn tối sầm và tay vẫn khoanh trước ngực.

“Tôi không biết đã có ai trong số các bạn từng đến Blitz chưa, nhưng đó là nơi tôi bắt đầu, hồi mười lăm tuổi. Tôi đã biểu tình chống nạn phân biệt chủng tộc và phát xít, tôi từng ở Amnesty, giờ tôi đang làm tình nguyện cho Hội Bảo vệ Động vật. Tôi đã bị xích vào lan can phía trước Storting, bị ngựa cảnh sát đá vào đầu và phải khâu mười lăm mũi. Tôi đề cao quyền phụ nữ, và phải, thật ra, tôi không biết rõ mọi người sắp làm gì - chúng ta sắp làm gì - nhưng giam cầm động vật trong chuồng, cho dù vì lý do gì, cũng khiến tôi tức giận đến mức...”

Miriam hết hơi, và cứ đứng đó, không biết nói gì.

“Em không cần phải làm vậy, Miriam. Bọn anh tin em mà,” Ziggy nói. “Nhưng dù sao vẫn cảm ơn em.”

“Tôi đã tiến cử cô ấy, nên chắc là cô ấy được chấp nhận rồi chứ?” Jacob nói to.

Miriam ngồi xuống, hơi lúng túng vì màn biểu diễn có phần thái quá của mình.

Ziggy vỗ tay và nhìn quanh nhóm nhỏ. “Có câu hỏi nào trước khi ta tiếp tục không?"

y trên một thảm lông cú. Rồi ai đó đã đánh cấp nguyên cả bộ sưu tầm cú Na Uy.” “Ta sẽ phải xem xét chuyện đó. Ngay lập tức.” Munch lại gật đầu, vẻ nghiêm trọng. “Làm tốt lắm, Ludvig. Mia, cô đến đó được không?” Mia Krüger dường như vừa bị c
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Samuel Bjork

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.