Cú Săn Đêm

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 1 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 53
Chương 53

❊ ❊ ❊

Isabella Jung ngồi trên giường trong phòng, vẫn mặc áo khoác, cảm thấy tim đập nhanh hơn dưới lớp áo. Ai đó đã nhét một tờ ghi chú nữa qua chân cửa. Vẫn cùng nét chữ hôm trước.

Bạn gặp tôi được không? Bí mật.

Chỉ bạn và tôi?

Cô đã quay lại sau chuyến thăm bố tại căn hộ mới của ông trong cư xá thành phố ở Fredrikstad. Đã rất lâu cô chưa gặp ông, và cô rất háo hức với chuyến đi, nhưng thời gian họ ở bên nhau không được như cô hy vọng. Ông không nói nhiều. Cô gần như có ấn tượng rằng mình đang cản đường ông. Thật dễ chịu khi được quay trở lại trại.

Isabella cười và chậm rãi lướt ngón tay ngang qua tờ giấy trắng.

Bạn gặp tôi được không?

Tất nhiên là được chứ.

Cô đã đoán nó là của anh khi cô nhận được tờ tin nhắn đầu tiên. Tờ tin nhắn ghim trên cửa. Chắc chắn là Paulus. Cô đã thấy điều đó trong mắt anh vào lần đầu tiên anh dẫn cô đi xem phong lan. Và cô không thể nhớ được khi ấy, liệu cô có nhìn anh theo cùng cách như vậy không, nhưng sau đó, bất cứ khi nào có cơ hội, cô đều nhìn anh như vậy.

Cô hiểu rằng nó phải là một bí mật. Cô vẫn chưa tròn mười sáu, đó là lý do. Cô còn quá trẻ. Một người vị thành niên. Một tình yêu bị cấm đoán - nhưng điều đó chỉ làm nó mang tính khiêu khích hơn.

Isabella Jung mới mười lăm tuổi, nhưng từ bé có đã cảm thấy mình là người trưởng thành. Cô không quan tâm đến tuổi tác. Tuổi tác có là gì? Chỉ là một con số. Nhưng cô hiểu anh, tất nhiên là có hiểu. Anh hơn hai mươi tuổi. Anh có thể bị mất việc; theo cô biết, anh thậm chí có thể bị đi tù. Nên cô phải giữ bí mật. Đúng như anh đã làm vậy. Họ chưa bao giờ chạm vào nhau. Đừng nói là ôm. Chỉ trao nhau những ánh mắt. Anh nhìn cô và cô nhìn lại anh.

Nhưng rồi, cuối cùng, tờ tin nhắn:

Tôi thích bạn.

Và giờ tờ tin nhắn tiếp theo này:

Bạn gặp tôi được không? Bí mật.

Chỉ bạn và tôi?

Isabella trân trọng những lời này, nhưng cô không hiểu. Gần như cô chỉ vừa quay về trại thì tin đồn đã lan đến tại cô. Cảnh sát đã đưa Paulus và Benedikte Riis đi. Họ đã cãi nhau ở bên ngoài, cảnh sát đã còng tay họ và kể từ đó không ai nghe gì về họ nữa. Isabella đã lo lắng đi gặp Helene, nhưng cô bị xua đi ở cửa.

“Tôi đang bận một chút, em quay lại sau nhé.”

“Nhưng em chỉ…?”

“Để sau nhé, Isabella?”

Hiển nhiên chuyện liên quan đến Camilla Green - tất cả mấy cô gái đều đồng ý - thế nhưng không ai biết đích xác đang có chuyện gì. Có người bảo họ nghe thấy Benedikte kết tội Paulus đã giết Camilla. Dối trá tuyệt đối, dĩ nhiên. Mọi người đều biết Benedikte Riis đã nói dối. Một kẻ dối trá. Cô ta sẽ nói bất cứ gì để được chú ý. Tất nhiên Paulus không làm gì hết

Đột nhiên tiếng gõ cửa vang lên, và Cecilie thò đầu vào.

“Cậu đang ngủ hả?" cô gái gầy gò thì thầm.

“Không, không, vào đi.” Isabella mỉm cười và vội dúi tờ tin nhắn xuống dưới gối.

“Cậu có nghe thêm được gì không?” Cecilie hỏi, ngồi xuống giường cạnh cô.

“Không, không có gì hết, tớ vừa về thôi. Còn cậu?”

“Mọi người đang nói đủ thứ,” Cecilie khổ sở nói, và giờ Isabella có thể thấy bạn mình đang khóc.

“Đừng nghe bọn họ,” Isabella nói, vòng tay ôm lấy cô bạn đang run bần bật

“Người thì nói Benedikte giết Camilla,” Cecilie nói. “Người lại bảo chính Paulus làm. Chúa ơi, nếu đúng vậy thì sao?”

Isabella đồng cảm với cô bạn; giờ không có gì mang lại cảm giác an toàn. Cô cũng có thể cảm thấy nó. Phóng viên. Cảnh sát. Sự bình yên và an toàn ở ngoài kia đã bị hủy hoại.

“Rõ ràng không đúng đâu.” Isabella mỉm cười.

“Cậu không nghĩ vậy à?” Cecilie lẩm bẩm, nhìn cô bằng đôi mắt tin tưởng.

Họ bằng tuổi nhau, nhưng đôi khi Isabella cảm thấy Cecilie còn rất nhỏ. Cecilie đã có một khởi đầu tệ hại. Những kẻ xấu. Những kẻ bệnh hoạn. Isabella đã nghe kể về những chi tiết khủng khiếp, nhưng cô không dám nghĩ tới chúng. Thay vào đó, cô cố gắng nghĩ những điều hạnh phúc.

Bạn gặp tôi được không? Bí mật.

Tất nhiên cô sẽ gặp Paulus. Cô biết chỗ đó. Chỗ bí mật của anh. Nơi ẩn náu phía xa căn biệt thự. Cô cũng biết về đám cây của anh, nhưng cô không nói cho ai.

“Paulus không giết ai cả,” Isabella khẳng định.

“Còn Benedikte thì sao?”

“Chắc chắn là không. Cậu ta kinh khủng thật, nhưng cũng ngu như bò ấy. Dù có muốn thì cậu ta cũng không thể làm được việc đó, phải không?”

Isabella nhìn thấy Cecilie đã bắt đầu mỉm cười.

“Cậu ta là vậy mà, nhỉ? Ngu như bò?"

“Phải,” Isabella lại mỉm cười.

“Cậu có nhớ lần chúng ta tới thăm Bảo tàng Lịch sử Tự nhiên và cậu ta hỏi tại sao họ không có khỉ không?”

Isabella cười khúc khích.

“Và tại sao bọn thú lại đứng im?”

Cecilie giờ đang cười toét miệng.

“Cậu ta cứ tưởng chúng ta đang ở sở thú." Isabella cười rũ.

Cecille tham gia. “Ta có thể ngu tới mức nào chứ?”

"Ngu thật sự.”

“Tớ ghét kẻ xấu,” Cecilie bỗng nói, và lại rúc vào Isabella.

"Tớ sẽ chăm sóc cậu. Cậu không cần phải sợ,” Isabella nói, lại vuốt tóc cô gái.

Cửa đột ngột mở ra và Synne xuất hiện, thở không ra hơi.

“Họ quay lại rồi.”

“Ai?”

“Paulus và Benedikte. Họ về rồi. Họ mới tới. Trong xe cảnh sát. Họ đi thẳng vào văn phòng của Helene.”

Anh ấy về rồi.

Tim Isabella đập lỡ một nhịp.

Bạn gặp tôi được không? Bí mật.

Chỉ bạn và tôi?

Cô mỉm cười.

Tất nhiên là mình sẽ gặp.

y trên một thảm lông cú. Rồi ai đó đã đánh cấp nguyên cả bộ sưu tầm cú Na Uy.” “Ta sẽ phải xem xét chuyện đó. Ngay lập tức.” Munch lại gật đầu, vẻ nghiêm trọng. “Làm tốt lắm, Ludvig. Mia, cô đến đó được không?” Mia Krüger dường như vừa bị c
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Samuel Bjork

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.