Curry bị tiếng bíp bíp đánh thức và với tay tắt cái đồng hồ báo thức trên bàn cạnh giưòng. Anh tìm thấy cái nút và âm thanh biến mất. Anh mơ màng trở lại giấc ngủ với nụ cười trên môi, quấn chăn lăn về phía Sunniva để cảm nhận hơi ấm cơ thể cô. Anh thích nằm thế này. Những khoảnh khắc ngắn ngủi, những giây phút chớp nhoáng khi họ cư xử như thể cả hai không ai phải đi làm. Khi họ tắt chuông báo thức, giả bộ đây là một ngày nghĩ như họ ao ước, muốn làm gì thì làm: không mệnh lệnh, không sếp, chỉ có hai người họ dưới chăn. Làn da ấm áp, mềm mại của cô áp vào da anh khi cô vùi mũi vào hõm cổ anh và rúc sát vào anh, như thể cô muốn được anh chăm sóc. Curry mỉm cười kéo cô lại gần. Sunniva. Anh đã biết ngay từ khoảnh khắc đầu tiên gặp cô. Rằng cô là người phụ nữ dành cho anh. Với mái tóc đỏ dài và nụ cười xinh đẹp ấy; người phụ nữ ngày nào cũng mua cà phê sáng ở cùng một chỗ với anh, anh thì trên đường tới Học viện Cảnh sát, cô là y tá trên đường đi làm.
Curry mở mắt và nhìn thấy một đống thùng các tông trong một căn hộ không phải của anh, và thực tại dần dần sáng tỏ trong tâm trí anh. Anh đã ngủ, mặc nguyên quần áo, trên sofa, không phải ở nhà, không, chắc chắn không phải ở nhà; cô đã thay khóa cửa, chắc chắn cô đã làm thế, vì chìa khóa của anh không còn mở được nữa. Tiếng bíp lại vang lên. Curry chậm chạp ngồi dậy trên sofa và, vẫn chưa tính ngủ, đi theo âm thanh vào hành lang cho tới khi thấy một ngưòi đàn ông đang đứng ở phía bên kia cánh cửa căn hộ của Mia.
“Mia Krüger?” người đàn ông ria mép mỏng nói, kiểm tra tờ giấy trên tay.
“Nhìn tôi có giống không?” Curry lẩm bẩm, nhận ra anh vẫn đang say.
Say xỉn hai ngày. Sau khi cô bảo anh cô đã chịu đủ rồi. Sunniva.
“Ờ, vâng, không," người đàn ông nói, nhìn quanh, rõ ràng ngạc nhiên trước tình cảnh hiện tại.
“Xéo đi, Jon. Và lần này tôi nghiêm túc đấy. Tôi đã chịu đựng đến tận mức này rồi. Toàn bộ số tiền ư? Toàn bộ tiền của chúng ta. Anh có biết tôi đã làm việc vất vả vì nó thế nào không? Anh có biết không?.”
“Nhìn tôi có giống như tên là Mia Krüger không?"
Anh có thế ngửi thấy mình đang bốc mùi, và hy vọng người đàn ông không để ý.
“Tôi có thể quay lại sau,” người đàn ông nói, anh ta mặc áo lao động; anh ta giờ có vẻ gần như áy náy, “Nhưng tầng hầm bị mốc…”
“Cái gì?" Curry nói. Anh cố đứng thẳng; cái hành lang hẹp đang di chuyển dưới chân anh.
“Chỉ có điều đây là căn hộ cuối cùng,” anh lùn ngoài cửa nói. “Khu căn hộ…”
“Được rồi." Curry gật đầu, bám vào tường lấy chỗ dựa khi cái sàn dưới chân anh bắt đầu chuyển động.
Một lúc sau, anh đã ở ngoài sân vận động Bislett, giờ đã đi giày và mặc áo khoác; anh đã đưa chìa khóa căn hộ cho người đàn ông mặc đồ bảo hộ lao động, bảo anh ta cứ thả nó vào trong hộp thư. Anh lục túi đến khi tìm thấy hộp thuốc lá sợi và nhét một nắm dưới môi trên trong lúc vẫy một chiếc taxi đang chạy chậm dọc Bislettgata.
Thang máy ở sở gây cảm giác ngột ngạt. Anh đã đi cả triệu lần, nhưng hôm nay cảm giác khác hẳn. Nó giống như một cái hộp thiếc; anh nhẹ cả người khi cánh cửa mở ra để anh ra ngoài.
“Xin chào?”
Curry chậm chạp lảo đảo đi xuyên qua văn phòng, nhưng không gian lặng như tờ. Anh vào bếp, tự rót từ ấm ra một cốc cà phê, chậm chạp tới phòng sự cố.
”Xin chào?”
“Chào, Vậy là cuối cùng anh cũng quyết định tới hả?” Ylva bất ngờ xuất hiện trước mặt anh giữa hành lang.
“Cô bảo ’cuối cùng’ nghĩa là sao?” Curry mỉm cười, nhấp một ngụm cà phê, cố tỏ ra tỉnh táo.
“Mia nói anh đang ốm, rằng anh sẽ không tôi, vậy thôi,” cô nói, tiếp tục bước đi trước anh xuống cuối hành lang.
“Vâng, tôi hơi bị cảm.” Curry nói, bật ho. “Nhưng tôi vẫn phải tới chứ. Tôi không chịu được khi phải ở nhà, cô biết nó thể nào mà, Tình hình ở đây thế nào? Có chuyện gì không?”
Anh theo Ylva xuống bàn của cô, đảm bảo giữ khoảng cách để cô không thể phát hiện mùi hôi từ cơ thể anh.
Vớ vẩn.
Anh lấy điện thoại ra khỏi túi quần: không có gì, không một chữ từ Sunniva, mặc dù anh đã gọi cho có cả triệu lần và để lại rất nhiều tin nhắn.
Thôi nào. Chắc chắn ta có thể nói về việc này mà.
Sao em không bắt máy?
Gọi cho anh nhé.
Gọi cho anh đi, nhé? Khi em có thể?
Anh nhớ em.
Gọi cho anh nhé, xin em?
“Anette dự họp báo chín giờ sáng nay, và Munch họp nhóm lúc mười giờ. Mia đã cập nhật tình hình cho anh chưa, hay anh muốn tôi giúp?"
Ylva mỉm cười và chỉnh lại kính cho thẳng, rồi đến chỗ cái máy tính cạnh của sổ.
“Không, không cần,” Curry nói, và uống thêm một ngụm cà phê. “Tôi hoàn toàn theo kịp tình hình, tất nhiên, nhưng mọi người đâu cả rồi?”
“Anh muốn nắm sơ qua về cuộc họp báo sáng nay không? Mặc dù tất nhiên anh hoàn toàn theo kịp tình hình nhỉ?”
Curry mỉm cười gật đầu đáp lại. Xét cho cùng, cô gái người mới này cũng không đến nỗi nào. Anh theo cô vào phòng sự cố.
“Vậy, anh nắm được những gì rồi?” Ylva nói, chỉ vào cái bảng lớn cạnh của sổ. “Anh biết Anders Finstad không?”
“Hả?” Curry nói.
Ylva gái đầu quay lại phía anh, “Sao ta không bắt đầu từ đầu nhỉ?”
“Cảm ơn,” Curry gật đầu và ngồi xuống ghế.
“Thông tin mới nhất anh nắm được là gì?” Yiva hỏi anh.
“Cô gái lõa thể. Được phát hiện bị siết cổ trong rừng với một bông hoa trong miệng.”
“Camilla Green,” Ylva nói.
“Ta nhận dạng được cô ấy rồi à?”
“Vâng,” Ylva tiếp tục; cả hai đều hiểu đáng lẽ anh phải biết chuyện này rồi. “Camilla Green, mười bảy tuổi, sống trong một nơi kiểu như trại giáo dưỡng thiếu niên, trẻ em. Anh có muốn biết chi tiết không, hay…?”
“Không, không, cứ nói nhanh thôi.” Curry mỉm cười.
“OK,” Ylva nói, quay lại tấm bảng. “Vậy là, Camilla Green. Được trình báo đã mất tích khỏi nơi gọi là Trại Hurumlandet này ba tháng trước, nhưng họ rút đơn trình báo vì được báo là cô ấy không sao và đừng tìm kiếm nữa.”
“Được báo bằng cách nào?” Curry hỏi, cảm thấy chất điều tra trong anh đang xáo động.
“Một tin nhắn," cô nói, lấy một mảnh giấy trên bảng xuống đặt trước mặt anh.
“Sao kê điện thoại?”
“Phải.” Ylva gật đầu. ”Gabriel đã lấy bản sao kê từ nhà mạng Telenor hôm qua, nhưng điều kỳ lạ, và đây cũng là vấn đề Munch, Kim và Mia đã thảo luận cả ngày, tin nhắn được gửi từ trong trại."
“Ý cô là sao?” Curry hỏi, ngạc nhiên.
“Thật ra Gabriel nên giải thích cho anh về cái này, nhưng anh ấy đã nói gì đó về... trạm sóng điện thoại?”
“Tiếp tục đi?”
“Camilla biến mất, và họ trình bảo cô ấy mất tích," Ylva tiếp tục, “Nhưng sau đó họ nhận được một tin nhắn từ cô ấy, thông báo cô ấy vẫn ổn và họ nên dừng tìm kiếm.”
“Và tin nhắn được gửi từ nơi đó? Trại Hurumiandet?” Curry bị kích thích trí tò mò.
“Đúng,” Ylva gật đầu.
Anh đứng dậy tiến lại gần cái bảng gắn toàn bộ ảnh.
“Vậy… Cô đã nhắc đến một cái tên. Ta có nghi phạm rồi à?“
“Anders Finstad.” Ylva chỉ tay lên bức ảnh đen trắng chụp một người đàn ông trung niên đội mũ bảo hiểm cưỡi ngựa trước một cái gì đó trông như khu chuồng ngựa.
“Và đây là ai?”
“Hình xăm?”
“Hình xăm nào?” Curry hỏi, bắt đầu cảm thấy mình hơi ngu ngốc.
Hai ngày say xỉn, rượu sẵn trên tay, đắm chìm trong nỗi thương thân trách phận, trong khi một tên điên đang nhởn nhơ. Họ đã có tiến triển lớn, còn anh thì chỉ biết gây rối.
“Chữ viết tắt AF, anh thấy không?”
“Có,” Curry nói, nhìn theo ngón tay cô trên bức ảnh.
“Và đầu ngựa?”
“Ừ hử?”
“Ông ta là Anders Finstad,” Ylva nói. “Camilla yêu ngựa, Finstad điều hành một trường dạy cưỡi ngựa, không xa trại, nơi cô ấy sống."
“Và?”
“Ta đã tìm thấy ông ta trên hồ sơ. sáu mươi sáu tuổi. Từng bị tố cáo có hành vi quấy rối tình dục. Dụ dỗ hai cô bé ở trường dạy cưỡi ngựa bán khỏa thân trước một con ngựa để ông ta chụp ảnh. Hai cô gái một mười hai và một mười bốn tuổi.”
“Trời đất...”
“Tôi biết." Ylva gật đầu.
“Vậy? Đã có chuyện gì?”
“Báo cáo chẳng dẫn tới cái gì hết. Luật sự thông minh, thiếu bằng chứng tôi thì biết cái gì? nhưng, dù sao đi nữa, họ cũng đang tập trung vào Anders Finstad. Camilla học ở trường dạy cưỡi ngựa của ông ta. Theo tôi được biết, cô ấy cũng là một kỵ mã lão luyện. Có lẽ còn từng là ứng viên cho đội tuyển trẻ quốc gia môn cưỡi ngựa vượt rào.”
“Ái chà.”
Ylva gật đầu. “Mia tới đó rồi. Những người khác thì đang tới Trại Hurumlandet.”
“Còn xe nào dưới tầng hầm không?” Curry hỏi.
"Tôi không biết," Ylva nói, dẫn đường ra hành lang. “Anh có muốn tôi chấm công cho anh không, hay anh vẫn nghĩ ốm.”
“Tôi tưởng chấm công là việc của Grønlie?”
“Không." Ylva thở dài. “Có phải lúc nào người mới cũng nhận việc dở hơi không?"
“Cô Phải quen dần đi, Ylva.” Curry nháy mắt, tìm thấy một chùm chìa khóa xe trong tủ, bèn bỏ cốc cà phê đã cạn trong bếp và đi thang máy xuống tầng hầm.