Mồng 10 tháng Mười. Lúc này là mười bảy giờ năm phút. Có mặt trong phòng là lãnh đạo tổ trọng án tại 13 Mariboesgate, Holger Munch và điều tra viên Mia Krüger."
“Đề nghị anh cho biết tên họ đầy đủ,” Mia vừa nói vói người đàn ông đội mũ bảo hiểm xe đạp vừa chỉ vào máy thu âm.
Mia có vé tức giận và khó chịu, và Munch muốn bảo Mia bình tĩnh, nhưng ông lại thôi.
“Jim,” người đàn ông nói.
“Tên đầy đủ,” Mia nói, lại chỉ vào cái máy thu âm.
Người đàn ông đội mũ bảo hiểm xe đạp trắng nhìn cô.
“Đó là tên tôi,” y lắp bắp, liếc vội Munch.
“Tên đầy đủ, bao gồm cả họ.”
“Jim Fuglesang,” người đàn ông đội mũ bảo hiểm xe đạp trắng nói, chăm chăm nhìn bàn.
“Anh có biết là anh có quyền yêu cầu luật sư có mặt?” Munch hỏi, phớt lờ ánh mắt Mia đanh lại nhìn ông.
“Cái gì?”
“Luật sư? Anh có muốn luật sư có mặt không?”
“Con gà muốn nhảy vào giỏ," người đàn ông đội mũ bảo hiểm xe đạp nói.
Mia nhìn Munch vẻ dò hỏi, ông nhún vai.
“Vậy là anh từ chối quyền mới luật sư?”
Người đàn ông phía bên kia bàn nhìn Munch như thể không hiểu y đang được hỏi gì.
“Tôi giết cô ấy,” ngưòi đàn ông đội mũ bảo hiểm trắng nói, ngồi thẳng lên một chút.
”Ai?” Mia hỏi, cúi người về phía trước.
“Ai?” Jim Fuglesang nhắc lại lời cô, có vẻ hoang mang.
“Được rồi, Jim, anh giết ai?"
Mia đã bắt đầu bình tĩnh lại. Có vẻ gì đó ở người đàn ông ngồi trước mặt họ cho thấy tức giận với y sẽ không ích gì. Y có vẻ còn không nắm được tính nghiêm trọng của tình huống này.
“Anh giết ai, Jim?” Mia lại hỏi, giờ bằng giọng nhẹ nhàng.
Rõ ràng không cần tỏ ra dữ dằn làm gì. Y có vẻ đã đủ khiếp sợ và hoang mang rồi.
“Cô gái trên báo."
“Cô gái trên báo nào, Jim?” Munch hỏi bình tĩnh.
“Cô gái trên lông vũ.”
“Camilla?”
Mất một lúc mới có câu trả lời.
“Đúng,” Jim Fuglesang ngập ngừng gật đầu, và lại nhìn xuống bàn.
“Anh có biết cô ấy không?”
“Ai?”
“Camilla Green?”
Người đàn ông đội mũ bảo hiểm xe đạp trắng tiếp tục có vẻ như không biết Munch đang nói về cái gì, nhưng y vẫn gật đầu.
“Vậy là anh biết cô ấy?” Mia hỏi. “Làm sao anh biết cô ấy, Jim?"
“Đó là mùa hè,” người đàn ông đối diện họ nói. “Có một con sóc. Tôi thích sóc.”
Munch nhìn Mia, cô chỉ lắc đầu.
“Có phải trong rừng không?” cô hỏi. “Anh nhìn thấy Camilla trong rừng à?”
Jim Fuglesang giờ đang mỉm cười một mình, như thể đang nghĩ đến Chuyện khác.
“Tôi thích đuôi của chúng, chúng rất mềm và rậm, và chúng làm thế với các móng chân. Để giữ quả thông. Để gặm chúng? Cô hiểu ý tôi chứ?”
Y lại mỉm cười, rồi nghiến răng.
“Vậy là anh thấy một con sóc trong rừng? Vào mùa hè?” Munch thở dài, bắt đầu mất kiên nhẫn.
“Tôi thấy nhiều lắm.” Người đàn ông mỉm cười. “Chúng thường sống quanh một cây thông cao bên cạnh hồ. Nơi đó có một cái thuyền màu đỏ.”
“Có phải đó là nơi anh nhìn thấy cô ấy?” Mia nói. “ Bên cạnh hồ nước?”
”Ai?” Jim Fuglesang lại hỏi.
“Nghe này…” Munch thở dài nhưng Mia đã đặt tay lên vai ông ngăn ông nói tiếp.
“Anh đã ở bên hồ," cô tiếp tục. “Và anh đang ngắm mấy con sóc?”
“Phải, chúng thích ở đấy."
“Và anh ở đó một Inình?”
”Phải,” Jim Fuglesang gật đầu. “Tôi thích vậy."
Munch không biết Mia đang định dẫn mọi chuyện đến đâu, nhưng ông vẫn kệ cho cô tiếp tục.
“Vậy, Camilla, cô gái trên báo, cô ấy đã không ở đó?”
“Không, cô ấy không ở đó, chỉ có con sóc. Nó có vẻ là sóc cái, vì hình như tôi cũng nhìn thấy một con sóc con, nhưng đó chỉ là bắt đầu thôi, vì sau đó tôi nhìn thấy một cái khác, nhưng chỉ khi tôi ngồi xuống mới thấy.”
Jim Fuglesang hơi cúi đầu, mắt cảnh giác đảo qua đảo lại, rồi y ấn ngón tay lên môi.
“Cô phải rất khẽ, nếu không chúng sẽ chạy mất.”
“Vậy anh đã ở bên hồ?” Mia nói, nhoẻn Cười. “Đó là nơi anh chụp những cái này à?”
Cô mở tập hồ sơ, lấy hai bức ảnh Anette Goli đã cho họ xem và đẩy nó sang phía bên kia bàn.
Lần này người đàn ông đội mũ bảo hiểm trắng có phản ứng; y tránh nhìn hai bức ảnh và bắt đầu nhìn chằm chằm vào tường.
“Maria Theresa,” y nói, và bắt đầu đấm vào cái mũ bảo hiểm xe đạp.
“Camilla.” Munch không thể chịu thêm được nữa.
“Maria Theresa,” Fuglesang lại nói, có vẻ như sắp biến mất hoàn toàn vào thế giới riêng. “Bốn tảng đá trắng cạnh hồ. Ngôi nhà trống không.”
“Camilla,” Munch nói, lần này to hơn.
“Mười bốn phút vào hôm đẹp trời. Quay về mười sáu phút.”
“Nghe này," Munch cáu kỉnh nói, nhưng Mia lại đặt tay lên vai ông.
“Có phải đó là nơi anh nhìn thấy cô ấy?” Mia nói. “Bên cạnh hồ nước?”
“Chúng tôi từng thấy một con sóc trong vườn," cô nói nhẹ nhàng. “Hồi tôi còn bé. Chúng tôi để hạt hướng dương vào khay thức ăn cho chim, nhung khi ra xem có con nào đến không, chúng tôi lại thấy một con sóc."
Jim Fuglesang ngừng đánh vào đầu, nhưng vẫn tiếp tục nhìn vào tường.
“Tôi và chị gái," Mia tiếp tục. “Chúng tôi để nhiều hạt hơn, và nó quay lại. Chúng tôi ngồi cạnh cửa sổ, trốn sau rèm cửa đợi, và ngày nào nó cũng tới, vào cùng một thời điểm. Nhưng anh biết vấn đề khó khăn nhất là gì không?“
“Không?” Jim Fuglesang đã chú ý trở lại, và y quay lại đối diện họ.
“Không biết nên gọi nó là Chip hay Dale.”
Munch không biết phải nghĩ gì, tại sao Mia lại nuông chiều sự điên rồ của gã này, nhưng ông vẫn để cô tiếp tục.
“Người chị sinh đôi của tôi muốn Chip, nhưng tôi muốn Dale.”
“Chip và Dale phá hỏng cây thông Giáng sinh của Vịt Donald.” Jim Fuglesang cười khúc khích.
“Tôi biết.” Mia mỉm cười.
“Nó không bắt được chúng, vậy nên nó tức giận. Nó đã treo hết đồ trang trí Giáng sinh lên, rồi tất cả bị đổ hết.”
“Phải, chuyện là vậy, phải không? Và chúng tôi chẳng bao giờ đồng thuận chọn một cái tên nào, nhưng chúng tôi đã chụp mấy bức ảnh, và tôi rất hài lòng về điều đó.”
”Chụp con sóc?” Jim hỏi.
“Đúng,” Mia gật đầu. “Chúng tôi treo ảnh trong phòng ngủ để có thể nhìn chúng mỗi đêm trước khi ngủ.”
“Dale mập hơn và vui tính hơn.” Người đàn ông đội mũ bảo hiểm xe đạp trắng mỉm cười và trong một thoáng lại có vẻ sắp biến mất vào thế giới riêng, nhưng Mia đã kéo y trở lại.
”Anh thích chụp ảnh, đúng không?"
“Đúng,” Jim gật đầu.
“Và anh chụp mấy tấm này," Mia dịu dàng nói, từ từ đưa tay về phía mấy tấm ảnh trên bàn trước mặt họ.
"Đúng,” người đàn ông đội mũ bảo hiểm xe đạp nói, lần này đã nhìn vào bọn họ.
"Anh có biết tôi nghĩ gì không, Jim?”
“Không?”
"Hãy quên Camilla đi. Cô gái trên lông vũ ấy.”
“Thật à?” Fuglesang nói, có phần ngạc nhiên.
"Đúng, hãy quên cô ấy đi, cô ấy không quan trọng,” Mia tiếp tục. “Anh không giết Camilla, tại sao anh phải làm vậy? Anh thậm chí còn không biết cô ấy, và anh là người tốt… anh sẽ không bao giờ làm điều gì như thế, phải không?”
“Không, không bao giờ,” Fuglesang khẳng định với cô.
”Anh thậm chí còn không biết cô ấy, đúng không?”
“Không, tôi chưa bao giờ gặp cô ấy."
“Anh chỉ hơi sợ hãi thôi, đúng không? Khi anh nhìn thấy tờ báo, và chuyện đó chẳng có gì lạ. Tôi cũng sẽ thấy sợ thôi, phải không, Holger?”
Mia nhìn Munch, hơi mỉm cười. Holger chỉ đành nhún vai.
“Phải, tất nhiên,” Munch nói, hắng giọng.
“Anh thấy đó, Jim. Ai ở trong tình huống của anh cũng sợ thôi, vì anh có những tấm ảnh này, đúng không?”
“Tôi không làm việc đó,” Jim nói, giờ đã ứa nước mắt.
“Tất nhiên anh không làm." Mia mỉm cười.
“Tôi không giết con mèo.”
“Tất nhiên anh không giết con mèo.”
“Hay con chó.”
“Tất nhiên anh cũng không giết con chó,” Mia tiếp tục. “Anh không bao giờ làm hại ai, đúng không, Jim?”
“Không,” Jim Fuglesang nói, lau nước mắt.
“Tôi nghĩ anh rất dũng cảm,” Mia nói.
“Tại sao?”
“Mang những bức ảnh này đến gặp chúng tôi. Anh đang giúp chúng tôi. Tất nhiên là anh không làm việc đó. Nhưng chúng tôi muốn biết anh chụp chúng ở đâu. Anh có hiểu tôi nói gì không?"
“Con chó và con mèo?” người đàn ông đội mũ bảo hiểm xe đạp hỏi.
Hai tấm ảnh. Gần giống hệt nhau. Nến xếp thành hình ngôi sao năm cánh. Thảm lông vũ. Một ảnh là con mèo nằm. Ảnh kia là con chó nằm. Cả hai đều đã bị giết, hai chân trước được xếp theo cùng tư thế kỳ lạ với hai bàn tay Camilla. Một ở trên. Một dọc theo sườn con vật.
“Nó có ở gần con sóc không?” Mia dẫn dắt cẩn thận.
“Có sói trong cửa hàng,” người đàn ông đội mũ bảo hiểm trắng nói; dường như y lại đang có nguy cơ bỏ họ lại.
“Jim?" Mia nói. “Bên suối? Cạnh con thuyền màu đỏ?”
Có vẻ khi nhìn hai bức ảnh, người đàn ông đội mũ bảo hiểm xe đạp trắng lại thấy khó chịu. Y lại đấm nhẹ vào mũ bảo hiểm và chuyển ánh mắt về phía tường.
“Maria Theresa,” y lẩm bẩm.
“Jim," Mia thử lần nữa.
“Bốn tảng đá trắng.”
“Jim, anh có nhớ anh chụp những bức ảnh này ở đâu không?"
“Con thuyền màu đỏ,” Fuglesang nói, giờ đánh vào mũ mạnh hơn.
”Camilla," Munch lại mất dần kiên nhẫn.
“Có phải ở cùng một nơi không?” Mia hỏi. “Có phải vào cùng một thời điểm không?”
“Maria Theresa,” người đàn ông đội mũ bảo hiểm trắng ngân nga. “Bốn tảng đá trắng bên hồ. Ngôi nhà hoang. Con gà muốn vào trong giỏ.”
“Jim?" Mia thử một lần nữa. “Anh chụp những bức ảnh này ở đâu? Anh chụp khi nào? Có phải ở cùng một nơi không? Có phải vào cùng một thời điểm không?"
“Vào thứ Ba tốt nhất là trốn trong nhà tắm,” người đàn ông đội mũ bảo hiểm trắng nói, và lần này dường như y đã hoàn toàn rời bỏ họ.
Đúng lúc đó tiếng gõ cửa vang lên, và Anette Goli thò đầu vào.
Mia Krüger trừng mắt nhìn người đồng nghiệp.
“Grønlie đã liên lạc được với một người,” Goli nói, hất hàm về phía Munch. “Ta bàn bạc bên ngoài được không?”
Munch liếc nhanh Mia, cô lắc đầu bực bội.
“OK.”
Viên cảnh sát điều tra mập mạp đứng dậy rời khỏi phòng, Cẩn thận đóng cảnh cửa lại phía sau.