Cú Săn Đêm

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 1 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 9
Chương 9

❊ ❊ ❊

Tâm trạng Holger Munch không tốt khi ông ngồi phía sau tay lái chiếc Audi màu đen, đi đến Bislett. Ông dừng đèn đỏ tại Ullevålsveien và nhìn một cặp đôi trẻ hạnh phúc đẩy xe nôi qua ngã tư trước mặt mình. Ông châm một điếu thuốc và lắc đầu. Làm sao chuyện này lại xảy ra nhỉ? Đó từng là ông cách đây không lâu. Marianne và ông. Với Miriam trong xe nôi. Và tại sao ông không thể gạt chuyện đó, chuyện bà tái hôn, ra khỏi đầu? Tất nhiên tốt hơn hết ông nên nghĩ về những thứ khác. Cô gái mười bảy tuổi. Bị giết và lõa thể trong rừng. Trên một cái giường bằng lông vũ. Một bông hoa trong miệng. Và ông đã nhịn Mikkelson; có khả năng ông thấy phiền phức chủ yếu vì chuyện đó. Nhưng từ khoảnh khắc ông bước vào cái lều trắng trong rừng và nhìn thấy cô gái nằm ở đó, ông đã biết mình phải làm gì. Ông cần Mia Krüger trở lại. Ông có một nhóm giỏi, đúng vậy, những điều tra viên giỏi nhất nước, nhưng không có ai giống cô hết.

Tiếng còi xe phía sau lôi ông khỏi dòng suy tưởng. Đèn đã chuyển xanh, cặp đôi trẻ đã đi mất. Munch vào số và rẽ về phía sân vận động Bislett. Tái hôn? Việc quái gì phải làm thế chứ?

Ông vừa đỗ xe định bước xuống thì điện thoại reo.

“Munch?"

“Ludvig đây.”

“Ừ?”

“Có lẽ chúng ta đã nhận dạng được cô gái.”

“Xong rồi hả?”

“Tôi nghĩ vậy.”

Munch đã bảo Ludvig Grøanlie và phụ tá mới, Ylva, kiểm tra danh sách những người mất tích.

“Làm tốt lắm. Vậy cô ấy là ai?”

“Chúng ta vẫn cần xác minh, nhưng tôi khá chắc là cô ấy. Camille Green. Trình báo mất tích ba tháng trước. Miêu tả trùng khớp - chiều cao, màu mắt, vết xăm - có một chuyện không đúng lắm."

“Ý anh là sao?”

“Vì chuyện này nên mới mất chút thời gian,” Grønlie tiếp tục.

Munch mỉm cười một mình và châm thuốc. Mất chút thời gian. Chưa đầy hai giờ kể từ khi ông ra chỉ thị. Ông gần như cảm thấy tội lỗi vì cứ nhất quyết đòi Mikkelson cho Mia quay trở lại. Ông vẫn đang lãnh đạo những điều tra viên giỏi nhất nước rồi.

“Tiếp tục đi?” Munch nói, ra khỏi xe.

“Camilla Green,” Grønlie tiếp tục, có vẻ đang đọc từ màn hình. “Sinh ngày 13 tháng Tư năm 1995. Mắt xanh. Tóc vàng sậm dài ngang vai. Cao 1 mét 68. Nặng khoảng 70 cân. Bố mẹ đã chết. Được trình báo mất tích bởi Helene Eriksen, quản lý của một nơi gọi là Trại Hurumlandet.”

“Bảy mươi cân?” Munch nói, lấy tập tài liệu ra rồi khóa xe lại. “Vậy thì không thể là cô ấy được, đúng không? Cô gái chúng ta tìm thấy rất gầy, đừng quên…”

“Tôi biết,” Grønlie ngắt lời ông. “Nhưng tôi có một tấm ảnh, và chắc chắn chính là cô ấy. Camilla Green. Mọi thứ khác đều trùng khớp. Vết xăm và mọi thứ.”

“Thôi được rồi, và anh nói cô ấy được báo mất tích lúc nào?”

“19 tháng Bảy. Nhưng đây mới là điểm kỳ lạ, và nó giải thích tại sao phải mất chút thời gian mới tìm ra cô ấy trong danh sách.”

“Điểm gì?”

“Người phụ nữ báo tin mất tích, Helene Eriksen, đã trình báo rằng cô ấy - ờ, nói sao nhỉ, ’không mất tích?’ - chỉ vài ngày sau đó.”

“Ý anh là, cô ấy đã được tìm thấy?”

Grønlie biến mất một vài giây, như thể đang kiểm tra màn hình một lần nữa.

“Không, không được tìm thấy. Đơn trình báo chỉ đơn giản là bị rút lại thôi.”

“Nhưng thế thì thật vô lý,” Munch nói, liếc nhìn lên căn hộ của Mia.

Cả hai cửa sổ đều tối. Ông đã thử gọi cho cô, nhưng cô không trả lời điện thoại, bởi vậy ông quyết định lái xe đến thăm cô.

“… nhưng cô ta không bắt máy,” Grønlie nói.

“Ai?"

“Helene Eriksen. Có một số điện thoại được ghi ở đây, nhưng cô ta không trả lời điện thoại.”

“Được rồi,” Munch nói, băng qua phố. “Anh nói bố mẹ Camillia đều đã chết? Chắc hẳn phải có ai đó chịu trách nhiệm về cô ấy chứ? Ta còn biết gì về cô ấy nữa không?”

“Hiện tại tôi chỉ có thế thôi,” Grønlie đáp."Chỉ có nơi này, Trại Hurumlandet.”

“Đó là?"

Much lên chỗ cổng và nghiên cứu dãy chuông cửa, dù ông biết rõ chẳng ích gì; Mia vốn không muốn ai biết cô sống ở đâu. Ông lùi mấy bước và nhìn lên cửa sổ lần nữa. Buồn cười thật. Họ không hề sống xa nhau - căn hộ của ông ở Theresesgate chỉ cách vài phút vậy mà ông chưa bao giờ đến thăm nhà Mia. Thật ra thì, chuyện đó cũng không buồn cười; buồn thì đúng hơn. Ông dụi điếu thuốc xuống đất, châm một điếu khác, và lại cảm thấy có lỗi. Từ khi Mikkelson đình chỉ cô, họ chỉ gặp nhau vài lần. Chớp nhoáng, đa phần là trong các cuộc họp hời hợt ở Justisen. Mia có vẻ xa cách, đơn độc. Chẳng có gì lạ, sau những gì cô phải trải qua. Vài cuộc điện thoại. Vài tách trà. Đáng lẽ ông nên làm nhiều hơn cho cô. Làm một người sếp tốt hơn. Và làm một người bạn. Nhưng Mia là thế đấy. Cô coi trọng sự riêng tư của mình, ghét bị xâm phạm, vậy nên ông đã để mặc cô.

“Chúng ta chưa tìm được gì nhiều, nhưng có vẻ nó là một trại giáo duỡng dành cho những thiếu niên có vấn đề,” Grønlie tiếp tục. “Họ có một trang web, nhưng nó hơi…”

“Từ thập niên 1990,” tiếng Ylva vọng đến.

“Cần được cập nhật," Grønlie nói.

“Nhưng nó là một nhà vườn?”

“Vâng,” Grønlie nói, “Theo những gì ta thu thập được. Nó là một nơi dành cho những người trẻ, ừm, có vấn đề. Họ đến đó làm việc. Đó là tất cả những gì tôi biết hiện giờ, tất cả những gì tôi có."

”Tốt,” Munch nói. “Cứ tiếp tục thử nhé… Tên cô ta là gì nhỉ?”

“Helene Eriksen."

“Được rồi, cứ tiếp tục thử cho đến khi cô ta bắt máy. Và xem xem liệu các anh còn tìm thêm được gì về Camilla Green không.”

“Chúng tôi vẫn đang tiến hành,” Grønlie nói.

“Tốt,” Munch nói và ngắt máy.

Ông gọi vào số của Mia lần nữa, nhưng vẫn không có hồi âm. Ông đứng đó một lúc, đang phân vân không biết liệu có nên thử tất cả mấy cái chuông không gắn bảng tên để xem liệu có thể gặp đúng người hay không, thì bất ngờ gặp may khi cánh cửa bỗng mở ra. Một cô gái trẻ mặc trang phục tập thể thao bó sát và sặc sỡ xuất hiện, và Munch vừa kịp bỏ điếu thuốc rồi lách qua cửa thì nó đóng lại.

Nó ở tầng hai, ông chỉ biết vậy. Họ đã có lần đi bộ từ Justisen về nhà, và cô đã chỉ cho ông căn hộ.

Nơi tôi ở đấy. Nhà mới của tôi.

Lúc đó cô đang say và nói đầy châm biếm.

Nhà.

Lúc đó, cô nói không có vẻ thật lòng. Munch thở dốc khi đã leo cầu thang lên đến được tầng hai. May thay, chỉ có hai căn hộ. Một cái có bảng tên trên cửa: “Gunnar và Vibeke sống ở đây." Cánh cửa còn lại thì không có gì hết.

Munch tháo cúc áo khoác, nhấn chuông cửa hai lần và đợi.

y trên một thảm lông cú. Rồi ai đó đã đánh cấp nguyên cả bộ sưu tầm cú Na Uy.” “Ta sẽ phải xem xét chuyện đó. Ngay lập tức.” Munch lại gật đầu, vẻ nghiêm trọng. “Làm tốt lắm, Ludvig. Mia, cô đến đó được không?” Mia Krüger dường như vừa bị c
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Samuel Bjork

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.