Mia Krüger dừng xe trước ngôi nhà màu trắng, cứ cảm thấy có gì đó không đúng. Cuộc gặp gỡ bất ngờ tối qua. Chàng hacker, Chồn Hôi, người mà, theo Gabriel, ghét cảnh sát, bỗng nhiên xuất hiện. Thậm chí còn quyến rũ cô. Nhưng trên đường về nhà, rồi sau đó, trên sofa cùng cuốn sổ ghi chép, cô bắt đầu nghi ngờ về động cơ của anh ta. Tại sao anh ta lại xuất hiện ở đó? Làm cách nào anh ta tìm được cô? Họ thật sự biết được gì về người đàn ông trẻ này? Chồn Hôi? Họ thậm chí còn không biết tên thật của anh ta. Anh ta đã tìm ra đoạn phim. Một cách ngẫu nhiên? Trên một cái máy chủ bí ẩn nào đó? Mà giờ đây chẳng hiểu vì sao bỗng nhiên biến mất? Cô lắc đầu với chính mình và tìm điện thoại trong túi quần.
“Ludvig Grønlie."
“Vâng, chào anh, Mia đây."
“Chào Mia, cô đang ở đâu?"
Mia nhìn căn nhà trắng trước mặt. Một nơi hẻo lánh có lẽ là cách miêu tả chính xác nhất về nó; cô tốn nhiều thời gian tìm nơi này đến nỗi trời đã bắt đầu tối. Cô đã suýt bỏ cuộc thì bỗng nhiên phát hiện ra một lối vào nhỏ, được che khuất đến nỗi tưởng chừng như có người cố ý làm thế.
"Ở ngoại ô,“ Mia nói.
“Chỗ nào?”
"Tôi chỉ đang kiểm tra một chuyện. Anh giúp tôi một việc được không?”
“Tất nhiên,” Ludvig nói. “Cô cần gì?"
“Tôi cần thông tin về một địa chỉ.”
“Được. Cái nào?”
“56 61 Ullevålsveien."
“Được. Cô muốn biết gì?”
“Tất cả những gì anh có thể tìm được.”
"OK?” Grønlie lưỡng lự. “Có lẽ sẽ dễ dàng hơn một chút nếu tôi biết mình đang tìm cái gì?”
“Xin lỗi. Địa chỉ mới lấy được hôm qua thôi. Tôi chủ yếu quan tâm tới bất cứ điều gì liên quan đến một hiệu sách cũ ở tầng trệt của tòa nhà.”
“Một hiệu sách cổ?”
“Chính xác.” Mia ngắt máy, nhét điện thoại vào túi. và ra khỏi xe.
Căn nhà nhỏ màu trắng đứng đối diện coo. Có một nhà phụ màu đỏ ở mép sân. Còn lại, chỉ có rừng cây. Cây cối rậm rạp phủ sương muối. Và không có bất kỳ tiếng động nào. Ai có thể sống ở một nơi thế này chứ? Ở đây không có gì hết. Mia không biết có nên bấm chuông cửa hay không, mặc dù cô biết sẽ chẳng có ai ở nhà.
Jim Fuglesang.
Người đàn ông đội mũ bảo hiểm xe đạp trắng.
Đây là nơi y sống. Trong một căn nhà nhỏ màu trắng được bao quanh bởi những cây cao ở giữa nơi khỉ ho cò gáy; Mia nghĩ nó giống hệt như trong một bộ phim kinh dị.
Bí bách.
Hoang vắng.
Không một tiếng động.
Một người đàn ông có vấn đề về thần kinh. Vừa tái nhập bệnh viện Dikemark. Không thể thẩm vấn. Lần đầu tiên họ nói chuyện với y, cô đã không tin đây là người họ đang tìm kiếm. Một lời thú tội bột phát, một người thần kinh không ổn định nghĩ rằng mình đã giết người. Không có gì khiến họ có thế cho là nghiêm túc, tất nhiên, nên họ đã thả y ngay lập tức và cô đã loại y ra khỏi đầu, nhưng giờ cô đang nghĩ lại. Nếu là kẻ giết người, cô sẽ làm gì? Nếu muốn tránh bị bắt, cô sẽ dùng cách nào, nếu không phải cách này? Ai sẽ nghi ngờ một thằng ngốc đội mũ bảo hiểm xe đẹp giả vờ không biết bản thân đang nói gì? Và Chồn Hôi cũng tương tự. Ai sẽ nghi ngờ một chàng hacker ghét cảnh sát nhưng bỗng xuất hiện để giúp họ bởi vì “lương tâm” bảo anh ta phải làm vậy?
Một thằng khốn bệnh hoạn.
Mia tìm chuông cửa nhưng không thấy nên thay vào đó cô gõ cửa. Không ai ở nhà. Như cô đã dự tính. Jim Fuglesang đang bị tống đầy thuốc tại Dikemark, chắc vẫn đội mũ bảo hiểm xe đạp, nhưng dù vậy cô vẫn nắm tay gõ vào cánh cửa trắng lần thứ hai.
Ai lại muốn sống ở ngoài này chứ?
Loại người nào mà lại chọn sống như thế này?
Mia xỏ tay vào túi áo khoác da, đợi vài phút để chắc rằng sẽ không ai tới, rồi bình tĩnh bước quanh ngôi nhà, băng qua bãi cỏ phủ sương, và bước lên hiên nhà ở phía bên kia.
Cô không mất nhiều thời gian để mở của. Cô nhẹ nhàng lẻn vào trong, lẩm bẩm Xin chào, có ai ở đây không? nhưng không có lời đáp. Chậc, ít nhất phần đó cũng đúng. Jim Fuglesang hắn đang bị nhốt tại Dikemark thật. Cô có cả ngôi nhà cho riêng mình. Vào nhà khi không có lệnh khám là trái phép, tất nhiên, nhưng Mia Krüger không quan tâm đến mấy giấy tờ đó từ lâu rồi. Munch tất nhiên phải tuân theo luật, xin lệnh khám nhà, và với cái bộ máy quan liêu mà họ đang bị lún vào, việc đó luôn mất đến vài ngày, hoặc là nó sẽ như vậy nếu họ không có lý do cụ thể; trong vụ này thì có lẽ họ có, nhưng cô không đủ kiên nhẫn để đợi. Mia băng qua phòng khách và tìm thấy một công tắc đèn trên tường.
Căn phòng có dáng vẻ khá giống cô đã tưởng tượng. Ngăn nắp. Sạch sẽ. Rõ ràng là tổ ấm của một người đàn ông độc thân. Không mất nhiều thời gian để Mia thấy cái cô đang tìm kiếm. Cô nhanh chóng xác định được chỗ các album, xếp ngăn nắp trên giá sách trước mặt cô và, như cô đã hy vọng, theo một trình tự thời gian tỉ mỉ.
"Anh có thích chụp ảnh không?”
“Có."
Chẳng cần phải thông minh tột đỉnh mới có thể để ý tới nó. Vết keo ở mặt sau các tấm ảnh đó. Vết keo cũ, giòn. Các bức ảnh đó từng ở trong một cuốn album. Những cuốn album màu nâu, rẻ tiền được xếp ở ngăn cuối cùng. Cuốn đầu tiên dán nhãn 1989, cuốn cuối cùng là 2012. Cô cảm thấy sự thương hại nhói lên trong lòng khi cô lấy mấy cuốn đầu tiên ra, ngồi lên chiếc sofa bạc màu và bắt đầu lật giở. Không có bất kỳ con người nào trong đó. Các bức ảnh chụp cây cối, sóc, những bậc thang, một chiếc bàn ăn. Tất cả đều được đánh ngày kèm chú thích. Một con vẹt đẹp, 21 tháng Hai 1994. Lá bạch dương đã mọc, mồng 5 tháng Năm 1998. Cô bắt đầu giở nhanh hơn vì đã biết chính xác mình đang tìm gì, và nó rất dễ tìm: những khoảng trống. Các trang album từng dán hai bức ảnh. Cô nhanh chóng tìm được nó. Con mèo chết, mồng 4 tháng Tư 2006. Con chó tội nghiệp, mồng 8 tháng Tám 2007. Sáu năm trước. Năm năm trước. Lâu vậy sao? Cách nhau một năm? Tại sao chúng…?
Dòng suy nghĩ của cô bị gián đoạn bởi bóng tối giờ đã phủ xuống sân trước bỗng sáng lên trong tích tắc, rồi tối trở lại. Cô không nghe tiếng xe tới, nhưng không còn nghi ngờ gì nữa.
Ai đó đang ở ngoài.
Mia phản ứng nhanh; cô trả cuốn album về giá sách, lẻn ra ngoài qua cửa hiên và trốn ở góc nhà, miệng mím chặt, để hơi thở không làm lộ mình.
Ngoài này thật yên lặng.
Cô có thể nghe thấy tiếng tim mình.
Cô có thể nghe thấy hơi thở của mình.
Ai lại muốn sống tách biệt khỏi mọi người như thế? Rồi một suy nghĩ đột ngột:
Thế quái nào cô lại không mang súng?
Tất nhiên, cô bị cấm mang vũ khí. Lệnh cấm được áp dụng cho mọi thành viên của lực lượng cảnh sát Oslo. Sĩ quan chỉ được phép mang vũ khí nếu thuộc lực lượng phản ứng vũ trang hay có sự chấp thuận đặc biệt. Mia luôn thích Glock và đã thử qua vài mẫu: Glock 17, mẫu thông dụng, nhưng cô cũng có một khẩu Glock 26, nhẹ hơn và dễ giấu trong người hơn. Nếu vậy giờ nó sẽ là một an ủi nhỏ. Cô có thể tự cho mình một đá vì đã không nghĩ đến chuyện mang súng theo.
Một cái xe trong sân trước.
Cô nghe có ai đó ra khỏi xe, tiếp đó tiếng gõ cửa vang lên. Một tiếng, rồi hai tiếng. Một người khách. Jim Fuglesang có khách. Cô hít sâu, đi vòng qua góc. Bản năng cảnh sát trỗi dậy và cô quét mắt xem xét toàn khu vực. Có một người đàn ông trên bậc thang, anh ta nặng khoảng tám mươi cân và mặc áo khoác; một chiếc xe tải màu trắng đỗ ở sân trước, không có ai trong ghế hành khách; liếc nhanh khắp bốn phía, không có động tĩnh nào khác; người đàn ông trên bậc thang có vẻ chỉ đi một mình và sửng sốt khi nhìn thấy cô cũng không kém khi cô nhìn thấy anh ta.
“Cô là ai?” người đàn ông lắp bắp.
“Chào anh, xin lỗi nhé," Mia nói, mỉm cười bước về phía anh ta. “Mia Krüger, cảnh sát Oslo. Tôi đang tìm Jim Fuglesang. Anh ta sống ở đây phải không?”
“Ờ, phải,” người đàn ông để râu nói.
“Có vẻ anh ta không có nhà,” Mia nói, vẫn mỉm cười.
“À, không,” người đàn ông nói. “Cảnh sát à? Jim làm sai chuyện gì à?”
“Không, không, thăm hỏi theo lệ thời mà. Và anh là?"
Người đàn ông trên bậc thang vẫn có vẻ rất sốc khi thấy có người ở ngoài này.
“Henrik,” anh ta nói. “Tôi, ờ..."
Anh ta chỉ chiếc xe tải, và giờ cô đã thấy nó, logo bên thành xe.
Siêu thị Hurumlandet.
“Tôi giao hàng cho anh ta, nhưng mấy ngày nay không nghe tin gì từ anh ta nên tôi nghĩ có khi anh ta không ra khỏi nhà được, và tôi…"
“Anh biết anh ta rõ không?”
“Không, tôi sẽ không nói vậy,” người đàn ông đáp. “Nhưng anh ta đã là khách quen mấy năm rồi. Anh ta có chút… ờ, thi thoảng anh ta cần giúp đỡ.”
Mia liếc nhìn xung quanh lần nữa. Gần như không còn tia sáng nào. Mùa thu chết tiệt. Cô tới đây không phải chỉ để kiểm tra cuốn album; cô còn có lý do quan trọng khác. Cô hy vọng tìm được con đường dẫn tới hồ nơi Fuglesang đã chụp mấy bức ảnh.
“Có vẻ anh ta không có nhà,” Mia khẽ nhún vai nói.
“Anh ta không gặp rắc rối gì chứ?”
“Không, chỉ là về... một vụ tai nạn giao thông trong vùng, một vụ va chạm. Chúng tôi chỉ đang kiểm tra xem có ai nhìn thấy gì không.”
"Ôi trời,” người đàn ông nói, và bước xuống cầu thang vẻ lo lắng. “Một vụ va chạm? Có ai bị thương không?”
“Không,” Mia nói, lại bực bội nhìn quanh.
Ánh sáng đột ngột biến mất. Như thể ai đó đã tắt một cải công tắc.
Khỉ thật.
“Tôi có giúp gì được không?” người đàn ông gợi ý “Ý tôi là, tôi biết mọi người ở đây. Chuyện xảy ra ở đâu?”
“Đó là cửa hàng của anh à?” Mia nói, chỉ vào cái tên trên xe van.
“Phải,” người đàn ông đáp.
“Henrik, anh bảo đấy là tên anh phải không?"
“Phải, Henrik Eriksen, tôi.…”
“Tôi sẽ gọi anh nếu có gì cần hỏi, OK?" Cô lại mỉm cười.
“Vâng, tất nhiên. Cô muốn lấy số của tôi không?”
“Nếu cần tôi sẽ tự tìm được,” Mia nói, và trở lại trong xe.
Cô quay đầu xe trong sân và lái xuống con đường hẹp.
Bóng đêm khốn kiếp.
Cô sẽ phải quay lại vào khi khác. Cô vừa ra tới đường chính thì điện thoại reo.
“Vâng?"
“Ludvig đây."
“Vâng?”
“Cô muốn biết về địa chỉ đó hả?”
“Anh tìm được gì?"
“Không nhiều lắm. Tòa nhà đó đa phần là các căn hộ, nhưng cũng có cơ sở kinh doanh ở tầng trệt.”
Cuối cùng, một ngọn đèn đường cũng xuất hiện bên vệ đường, và Mia nhẹ nhõm hẳn. Cô đã quay về với nền văn minh.
“Có hiệu sách cũ nào không?"
“Theo tôi thấy thì không."
Tệ thật.
Cảm giác rờn rợn đó lại trở về. Cuộc gặp bất ngờ tối qua. Đột ngột. Anh ta đã lừa cô. Anh chàng hacker. Chồn Hôi.
Thằng khốn.
“Cảm ơn, Ludvig,” Mia nói, và lái xe về Oslo.