Cậu bé thấy nơi ở mới khá kỳ lạ, và phải mất một thời gian cậu mới quen được, nhưng dần dần tình hình đã trở nên tốt hơn. Ở đây, họ không có nhiều sách, nhưng tường dày hơn, nên cậu không thể nghe thấy người khác bàn tán về cậu lúc đêm, và người phụ nữ nắm quyền cũng khá tử tế. Helene. Cô không nhìn cậu với vẻ xa lạ, như những người ở các nơi khác đã làm. Cô đối xử với cậu như với bất kỳ người trẻ nào khác sống ở đây, bởi vì trong nhà này không có trẻ con, nhưng dù sao chuyện đó cũng không quan trọng. Dù sao cậu cũng thích được một mình.
Có bảy thiếu niên, nhưng chỉ có một cậu con trai, Mats, và cậu rất thích Mats. Mats gợi cậu nhớ một chút về mẹ, lúc nào cũng nói về tình trạng tồi tệ của thế giới, và tâm trí bệnh hoạn của con người. Mats còn thích trang điểm, không hẳn giống như mẹ: cậu ta bôi màu đen quanh mắt, và sơn móng tay đen. Mats thích mọi thứ màu đen. Cậu ta chỉ mặc quần áo đen và trên tường có poster mấy người chơi trong nhóm nhạc; họ, cũng như cậu ta, mặc đồ đen, trang điểm mặt màu trắng, đeo vòng tay có gai. Metal. Đó là thư âm nhạc của họ. Cậu bé không hay nói; cậu chủ yếu lắng nghe trong lúc Mats Vừa chơi nhạc trong phòng ngủ vừa giảng giải cho cậu. Có rất nhiều loại metal. Speed metal, death metal và, thứ Mats đặc biệt yêu thích, black metal. Cậu không nghĩ nhiều về âm nhạc gào thét quá nhiều nhưng cậu thích các câu chuyện, nhất là về black metal. Về những nhóm nhạc hiến tế dê và có những người lõa thể bị treo trên thập giá giữa sân khấu, những lời nhạc về Satan và cái chết.
Khi đã ở đây được tâm một năm, cậu gần như cảm thấy mình đang ở nhà. Không giống như sống với mẹ, tất nhiên không, nhưng nơi này tốt hơn những nơi khác. Họ có nhà kính và cậu được học cách chăm sóc cây cối hoa cỏ, và cậu thích các bài học; mặc dù nhỏ tuổi hơn những học sinh khác, cậu là người thông minh nhất và mấy giáo viên thường gặp riêng cậu sau giờ học.
Em đã làm xong rồi hả?
Có lẽ các thầy cô phải kiếm cho em mấy quyển sách mới thôi.
Cậu thích mọi môn học: tiếng Anh, tiếng Na Uy, toán, địa lý; mỗi lần cậu mở một quyển sách mới, dường như trước mặt cậu lại là một thế giới mới, và cậu đọc sao cũng không thấy đủ. Cậu nhóc đặc biệt thích Rolf, một giáo viên ở đây, hay khen cậu nhất. Rolf cho cậu những bài tập mà không đứa nhóc nào có. Cậu sẽ cười sung sướng mỗi khi hoàn thành nó. Chính Rolf đã làm mọi cách để cậu có laptop riêng - không phải ai cũng có - và trong một thời gian, cậu không thể ngủ được. Dường như cậu không cần ngủ, vì có quá nhiều thứ để học. Cậu thích thức cả đêm giữa đống sách và laptop, và cậu lúc nào cũng háo hức được giao thêm bài tập.
Nhưng, chủ yếu, cậu thích dành thời gian với Mats. Cậu cố gắng tránh xa đám con gái hết mức có thể. Cậu tin chắc họ sẽ giống y như mẹ đã cảnh báo, bên ngoài tươi cười nhưng bên trong dối trá và mục nát, nên tốt nhất nên giữ khoảng cách. Mats cũng không thích con gái. Thực tế, Mats chẳng thích gì ngoài metal. Cậu ta ghét sách, trừ phi là về các nghi lễ và máu và Satan và cách đưa người ta trở về từ cõi chết.
“Helene là đồ ngu,” Mats đã nói với cậu vào một tối trong phòng ngủ của mình, nhưng cậu nhóc lại nghĩ khác.
Cậu cho rằng Helene là một trong những người tử tế nhất cậu từng gặp kể từ khi bị tách khỏi mẹ, nhưng cậu không nói gì. Cậu không muốn cãi nhau với Mats, phòng khi Mats không cho cậu qua phòng của cậu ta nữa.
“Nhưng anh trai của cô ấy, anh ta ngầu phết đấy.”
“Henrik? Chủ cửa hàng?”
“Ừ.” Mats mỉm cười.
“Tại sao anh ta lại ngầu?”
“Mày có biết họ từng thuộc về một giáo phái không?”
“Không,” cậu nhóc nói, không chắc giáo phải là gì, nhưng Mats tiếp tục cười, vậy nên chắc nó là thứ tốt.
“Ở Úc," Mats tiếp tục. “Khi họ còn nhỏ. Một giáo phái tên là Gia đình. Người ta làm thí nghiệm lên trẻ con. Làm họ tin rằng một phụ nữ tên Ann là mẹ họ. Họ phải mặc quần áo giống nhau và cắt cùng một kiểu tóc. Họ bị nhồi đầy thuốc - Anatensol, Haloperidol, Tofranil. Thậm chí cả LSD. Tưởng tượng mà xem? Bọn trẻ con phê thuốc LSD trong khi bị nhốt một mình trong căn phòng tối nhỏ.”
Cậu nhóc, giờ đã thành thiếu niên, không biết những cái tên đó có nghĩa gì, nhưng Mats là chuyên gia về thuốc; cậu ta phải uống thuốc mỗi ngày, mặc dù không phải lúc nào cậu ta cũng làm thế, vậy nên chắc chắn cậu ta biết mình đang nói gì.
“Họ bị hoảng loạn. Nó làm đầu óc họ rối loạn.” Mats mỉm cười. “Nhất là người anh trai, Henrik. Anh ta tin rằng mình là một con cú.
“Một con cú?”
“Loài chim của cái chết.”
Cậu nhóc đã bị bỏ bùa khi Mats nói.
Về việc Henrik, người anh trai sở hữu cửa hàng, vốn có vẻ bình thường, từng dán lông vũ lên cơ thể và thực hiện các nghi lễ trong nơi trú ẩn cạnh hàng rào, giết chim để làm người chết sống lại.
“Chuyện xảy ra lâu lắm rồi, nhưng nó là chuyện có thật đấy. Tao nghe nói giờ anh ta bình thường rồi, nhưng có một dạo anh ta điên lắm. Giống y như mày.”
“Giống em?”
Cậu không hiểu Mats vừa nói gì.
“Phải, giống như mày. Ý tao là, này nhé? Mày bị nhốt với mẹ trong nhà suốt, chưa từng gặp người khác? Sống với một con điên như bà ta? Chúng ta giống nhau, tao và mày. Có lẽ trông mày như một thằng ngốc, nhưng trong tâm trí, mày đích thực là một thằng điên, và tao thích thế. Vứt hết sự bình thường đi. Ý tao là, một con cú... Anh ta dán lông vũ lên người - chuyện đó mới ngầu làm sao chứ?"
Cậu nhóc không cảm thấy gì nhiều khi Mats đưa cậu ra cánh đồng chỉ cho cậu xem cách làm người ta quay về từ cõi chết. Họ bắt một con chim non ra khỏi tổ và Mats lấy dây giày thắt cổ nó. Họ đặt nó vào giữa một hình ngôi sao năm cánh bằng nến trong khi Mats đọc to những từ ngữ lạ lùng từ một quyển sách của mình.
Cậu cũng không cảm thấy gì nhiều sau đó.
Khi cậu giết Mats.
Bằng con dao lấy trộm từ bếp. Phản ứng của cậu giống tò mò hơn, cặp mắt viên đen nhìn chằm chằm cậu trong lúc máu chảy trên mặt đất đen.
Mats cố nói, nhưng không thể, chỉ có cặp mắt to chằm chằm nhìn cậu nhóc cho đến khi cuối cùng cậu ta cũng ngừng cử động.
“Chúng ta không nói về mẹ như thế.”
Không cảm xúc. Chỉ có sự tò mò mơ hồ. Không khí đã không còn thoát ra khỏi miệng Mats. Mắt cậu ta không khép lại, mặc dù cậu ta không còn sống nữa. Cái chết. Thật lòng mà nói, có phần thất vọng.
Tuy nhiên, cậu không thích nhìn con chim.
Cậu cẩn thận mang nó xuyên qua cánh rừng sau khi đã lăn Mats vào trong một đầm lầy và nhìn cơ thể cậu ta biến mất dần vào lớp bùn đen, rồi cậu chôn con chim ở một nơi đẹp đẽ có hoa và ánh mặt trời đổ xuống xuyên qua những tán cây. Cậu đã làm một cây thánh giá bằng que củi không phải là cái lộn ngược như cậu đã thấy trong poster phòng ngủ của Mats, mà là một cây thánh giá bình thường như cậu đã thấy trong nghĩa trang và, tối hôm đó, khi chui vào chăn, cậu đã cảm thấy thất vọng nặng nề. Bởi vì nó không thành công.
Cậu cũng cảm thấy như vậy vài năm sau đó.
Hồi đó cậu đang ở giữa độ tuổi thiếu niên, và giáo viên vẫn khen ngợi cậu. Rolf không còn ở đó nữa, nhưng vẫn còn những người khác, và họ cũng cho cậu những cuốn sách mà các thiếu niên khác không thể đọc được. Cậu đã có một chiếc xe máy và có thể lái đến bất kỳ chỗ nào cậu muốn. Cậu đã lái xe quay về nhà, tất nhiên. Quay về với mẹ. Căn nhà hôi hám, cửa bị vỡ, và có vẻ bọn thú đang sống ở đó, nên cậu bắt đầu dọn dẹp. Khi không ở trong lớp học hay chăm sóc cây cối, cậu sẽ lại leo lên xe máy, và sau nhiều tháng, căn nhà đã có vẻ khang trang trở lại.
Cùng một cảm giác. Con chim chắc quá nhỏ, nên lần sau đó cậu chọn một con mèo. Cậu bắt chước những gì Mats đã làm với nến và từ ngữ, nhưng bà vẫn không quay lại. Rồi cậu thử với một con chó nhưng nó cũng không thành công.
Con cú. Loài chim của cái chết.
Cậu mua keo từ cửa hàng và trộm lông vũ từ một trang trại gần đó nơi Trại Hurumlandet hay mua trứng, từ những chuồng gà mái. Cậu dán keo lên người, gắn lông vũ lên da, Sắp xếp chân con chó theo cách Mats đã bảo, ở các điểm trong hình ngôi sao năm cánh dựa theo các hình vẽ trong sách của cậu ta, nhưng nó cũng không thành công.
Đêm hôm đó, sau chuyện với con chó, cậu cảm thấy không khỏe. Cậu nằm trên giường, không ngủ được. Con chó có đôi mắt đẹp. Giống hhư con mèo. Cậu nhóc tiếp tục nhìn lên trần nhà, rồi cậu quyết định. Các con vật đấy không phải lỗi của chúng. Mẹ cậu đã đúng. Con người thối rửa. Nhưng con vật thì không. Chúng chỉ sống thuận theo tự nhiên. Ta phải chăm sóc các con vật. Chúng chưa bao giờ làm hại ai.
Phải là một con người.
Thế mới thành công.
Một cái xác y chang.
Cho mẹ của cậu.