Cú Săn Đêm

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 1 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 37
Chương 37

❊ ❊ ❊

Họ đã rời đi, ghé thăm một số quán cà phê; Marion sẽ ở qua đêm với bà ngoại, và, như dự đoán, nó rất thích thú. Miriam chưa nhận được hồi âm từ Johannes. Cô đã cố gọi cho anh, phần nào hy vọng anh sẽ giải cứu cô, nhưng anh đã không bắt máy hay trả lời tin nhắn.

Cô nhìn chằm chằm cái cốc, lúc này đã lại cạn. Ziggy đang ở ngoài, nói chuyện điện thoại. Miriam Munch không thể kìm được cứ lén nhìn anh ta qua cửa sổ trong lúc anh ta đứng đó, miệng mỉm cười, tay vung vẩy trên vỉa hè; chỉ nhìn anh ta thôi có cũng đã thấy ấm áp hẳn. Cô đến quầy bar và vừa gọi thêm hai cốc bia thì Ziggy bước qua cửa quay trở lại.

“Một cốc nữa ở đây?" Anh ta nháy mắt. “Em không muốn trốn đến một quán khác sao?”

“Không, anh muốn không?”

“Không, với anh chúng như nhau cả,” anh chàng điển trai nói, khẽ nhún vai.

“Hay có lẽ anh phải về nhà?” Miriam hỏi, mang bia trở lại bàn.

Ziggy mỉm cười. “Chắc chắn là không. Còn em?”

“Không,” Miriam kiên quyết nói, chạm cốc vào cốc của anh ta.

Đây là một quán bar yên tĩnh, có nhạc nhẹ, ánh sáng tù mù, có những khu bàn riêng cho họ nơi ẩn trốn. Miriam trượt tay qua bàn và cảm nhận những ngón tay ấm áp của anh ta đan vào tay cô.

“Cuộc gọi quan trọng à?”

“À, Jacob đấy mà?”

“Jacob nào?”

“Em gặp cậu ấy rồi đấy,” Ziggy nhắc cô.

“Thật không?" Miriam cười khúc khích trên vành cốc bia.

“Tại bữa tiệc của Julie? Kính gọng tròn? Thích ra vẻ thông minh?”

“À, phải, tất nhiên.” Miriam gật đầu, giờ thì đã nhớ ra anh ta. Chàng trai cố gắng một cách thảm hại để nói chuyện với cô cho đến khi nhận ra cô đã là một bà mẹ.

“Vậy em có nghĩ ta nên...?" anh ta nói, vuốt ve má cô.

“Có, Jon-Sigvard. Em có. Ý em là, nếu anh muốn?”

Anh ta bật cười.

“Chỉ cần em không gọi anh là Jon-Sigvard," anh ta nói và uống một ngụm bia.

“Thỏa thuận nhé.” Miriam mỉm cười, và rồi cười lớn.

“Chỉ là...” Ziggy nói, hai bàn tay ôm quanh thân cốc; anh ta tiếp tục nhìn chằm chằm vào cốc bia của mình.

“Chỉ là sao?”

“Ờ, nếu em khám phá ra ở anh có những điều em không thích thì sao?” anh ta nói, lại ngước nhìn cô.

“Ta sẽ phải chấp nhận khả năng đó thôi, đúng không? Anh có thể khám phá ra những điều anh không thích ở em, phải không?” Cô mỉm cười với anh ta.

“Anh rất nghi ngờ chuyện đó đấy.”

“Anh ngốc quá.”

“Không, anh nói thật đấy,” Ziggy nói, một cách nghiêm túc.

”Ý anh là sao?”

“Anh cảm thấy anh đang đặt em vào một tình huống khó xử. Với Marion và mọi thứ…"

“Em là một phụ nữ trưởng thành,” Miriam nói. “Cho dù có chuyện gì thì Marion vẫn ổn thôi.”

“Phải, nhưng kể cả vậy đi nữa,” Ziggy nói, lại ngập ngừng.

“Sao thế?"

“Nếu anh nói anh đã làm những chuyện có thể khiến anh phải vào tù thì sao?”

“Ý anh là sao?" Miriam cười lớn.

“Rằng anh là tội phạm?” Ziggy nói.

Miriam lại cười khúc khích nhưng rồi cô nhận ra anh ta đang nghiêm túc.

“Em thấy chuyện đó thật khó tin. Anh đã làm gì, cướp ngân hàng à?"

“Không, anh không cướp ngân hàng." Anh ta nháy mắt với cô. “Nhưng...”

Miriam giờ đã bị khơi dậy trí tò mò. Cô có thể thấy anh ta muốn nói gì đó với cô.

“Ý anh là, cuộc sống gia đình và mọi thứ, có lẽ lối sống của anh không phù hợp... Ôi, anh không biết nữa.”

Anh ta mân mê cái cốc.

Miriam chờ chuông báo động kêu lên; cô có giác quan thứ sáu cho những chuyện kiểu này, nhưng không có gì xảy ra.

“Anh thích em, Miriam,” anh ta nói, lại nắm tay cô.

“Em cũng thích anh, Ziggy.”

“Nếu anh kể cho em một bí mật, em có thể chịu nổi không?”

“Em tin chắc em có thể. Anh đã giết ai à?"

“Cái gì? Không, Chúa ơi, em nghĩ anh có khả năng làm việc đó sao?” Ziggy có vẻ kinh hoảng.

“Chậc, em không biết," Miriam nói. “Anh nói anh có thể bị đi tù, nhưng anh không cướp ngân hàng, em biết nghĩ gì đây?"

Quá nhiều chất cồn. Giờ cô có thể cảm nhận được điều đó. Câu chữ tuôn ra khỏi miệng cô mà chẳng thèm đi qua não.

“OK,” Ziggy nói, có vẻ cuối cùng cũng đưa ra quyết định. “Em biết nơi mình đã gặp nhau, phải không?”

“Hội Bảo vệ Động vật,” Miriam nói.

“Đúng, ờ, với anh, làm tình nguyện chưa bao giờ là đủ.”

“Ý anh là sao?"

”Bọn ngược đãi động vật. Anh ghét điều đó."

“Tất nhiên."

“Không, anh không nghĩ em hiểu. Anh ghét điều đó."

Cô chưa bao giờ nhìn thấy ánh mắt đó của anh ta.

“Vậy vấn đề ta đang nói đến là thế à? Đó là điều biến anh thành ’tội phạm’?” Miriam lấy tay ra dấu đóng mở ngoặc.

“Theo luật pháp,” Ziggy nói, cằm điện thoại trên bàn, bẩm vài nút và đẩy điện thoại sang chỗ cô.

Một bài báo cũ: “Những nhà hoạt động vì động vật đột kích trang trại Løken.”

“Là anh à?” Miriam ngạc nhiên.

Ziggy gật đầu.

“Trang trại Løken? Chỗ tại Mysen chuyên bắt chó mèo bán ra nước ngoài để làm thí nghiệm lên chúng?” Miriam đã theo dõi sát sao câu chuyện này. Âm thầm cổ vũ cho các con vật cùng ân nhân của chúng.

Anh ta lại gật đầu.

“Anh đột nhập trang trại vào giữa đêm. Anh đã cứu nhiều con vật, phải không?”

“Phải,” Ziggy nói. “Và anh sợ nói cho em biết điều đó?” Anh ta gật đầu.

”Anh không việc gì phải thế.” Miriam mỉm cười. “Khỉ thật, em sẽ tham gia với anh.”

“Em có nghiêm túc không?” Ziggy hỏi.

“Anh nghĩ sao?” Miriam hỏi. “Bọn khốn đó à? Lúc nào cũng sẵn sàng.”

Giờ thì anh ta cười rạng rỡ.

“Cuộc gọi của anh là về chuyện đó à?”

“Cuộc gọi nào?”

“Cuộc gọi vừa rồi của anh với… tên cậu ta là gì nhỉ... Joakim?"

“Jacob.”

“A, xin lỗi, cuộc gọi là về chuyện này?"

Ziggy gật đầu.

“Anh đang lên kế hoạch gì?”

Anh ta liếc nhìn xung quanh, một khoảnh khắc nhuốm màu hoang tưởng, như thể có người trong cái quán bar tối tăm này sẽ quan tâm.

“Một nơi mới,” Ziggy nói, bấm vài phím điện thoại và lại đẩy nó qua chỗ cô.

Miriam không chắc mình đang nhìn vào cái gì.

“Cái gì đấy?”

“Một công ty dược phẩm. Trang trại Alantis.”

“Trang trại Alantis? Tên gì kinh vậy.” Miriam mỉm cười. “Không phải các công ty này thường có tên kêu hơn sao? Novartis? AstraZeneca? Pfizer?”

“Đó không phải tên công ty, chỉ là một trạm thí nghiệm tại Hurum. Họ thử nghiệm trên đủ loại động vật. Nhưng dường như không có ai quan tâm, giống như có ai đó cao cấp hơn trong hệ thống là, ờ, em còn khó tìm nổi vị trí của nó trên bản đồ, nhưng bọn anh đã xoay xở...”

Ziggy ngả người tựa vào lưng ghế và đột nhiên trở nên kiệm lời, như thể anh ta đã nói quá nhiều. Anh ta uống thêm một ngụm bia và nhìn quanh phòng. Miriam đẩy cái điện thoại trở lại phía bên kia bàn.

“Vâng," cô nói, và giờ cô lại mỉm cười.

Người đàn ông trẻ tuổi có vẻ lúng túng, không chắc ý có là gì.

“Vâng,” có nhắc lại, duỗi tay qua bàn.

“Vâng cái gì?” Ziggy hỏi.

“Cái mà anh hỏi em lúc này đấy,” Miriam nói, cẩn thận vuốt ve tay anh ta.

“Vâng?”

”Vâng.”

“Em có chắc không?”

“Em chắc,” Miriam gật đâu. “Em thích anh.”

“Anh cũng thích em,” Ziggy nói, và nhìn xuống.

Mất một vài giây anh ta mới nói tiếp.

“Anh không biết có nên hỏi điều này không, nhưng...”

“Làm sao?”

“Anh hôn em được chứ?”

“Anh có thể.” Miriam Munch lại mỉm cười, hít một hơi dài rồi nhắm mắt và từ từ ruớn người về phía trước.

y trên một thảm lông cú. Rồi ai đó đã đánh cấp nguyên cả bộ sưu tầm cú Na Uy.” “Ta sẽ phải xem xét chuyện đó. Ngay lập tức.” Munch lại gật đầu, vẻ nghiêm trọng. “Làm tốt lắm, Ludvig. Mia, cô đến đó được không?” Mia Krüger dường như vừa bị c
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Samuel Bjork

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.