Cú Săn Đêm

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 1 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 78
Chương 78

❊ ❊ ❊

Nước mắt không ngừng chảy xuống khuôn mặt người phụ nữ trẻ và Holger Munch không biết làm sao để khiến cô ngừng khóc.

Câm miệng.

Hơn bất cứ thứ gì khác, đó là điều ông muốn nói.

Câm miệng, lạy Chúa, và nói cho tôi biết chuyện gì đã xảy ra.

“Julie,” Munch bình tĩnh nói, mỉm cười với người phụ nữ trẻ. “Không sao đâu. Cứ bình tĩnh. Ta sẽ sớm tìm được họ thôi."

“Nhưng cháu đã không biết,” người phụ nữ trẻ nức nở.

“Tất nhiên, cháu không biết, Julie. Không phải lỗi của cháu, nhung điều quan trọng là cháu phải nói cho chúng ta biết mọi điều cháu biết, được chứ? Vậy nên nếu cháu có thể, nếu cháu có thể xoay xở được, không biết cháu có thể…? Mong cháu cố gắng nhớ lại bất cứ điều gì có thể giúp được chúng ta.”

Curry và Kim Kolsrø như hai dấu hỏi ở cuối phòng, nhưng họ khôn ngoan không nói gì.

“Nó hỏng bét,” Julie nức nở, cuối cùng cũng nói ra được gì đó gần giống như một câu hoàn chỉnh.

“Cái gì hỏng bét?” Munch nói, nhẹ nhàng vỗ lên tay cô.

“Toàn bộ cuộc đột nhập,” Julie nói, lần đầu tiên nhìn ông nghiêm chỉnh kể từ khi họ tới căn hộ của cô ở Mallergata.

“Vậy là Miriam đã ở với cháu?”

“Cái gì?”

“Trong cuộc đột nhập giải cứu các con vật? Con bé cũng tham gia hả?”

“Vâng," người phụ nữ trẻ gật đầu, lén lút liếc nhìn hai điều tra viên đang tựa vào tường phía sau ông.

“Tại sao?” Munch nói, nhưng lập tức nhận ra đó là một câu hỏi sai lầm.

“Ý bác là sao?” Julie nói.

“Jacob Marstrander,” Munch dịu giọng nói, lại vỗ nhẹ vào tay có. “Bác chỉ hỏi là làm thế nào hai ngưòi lại biết nhau. Tại sao Miriam lại biết Jacob?”

“Cháu không chắc ý bác là gì?” Julie nói, quệt nước mắt khỏi má.

“Bác chỉ thấy không hiểu,” Munch nói, nhẫn nại hết mức có thể, “vì bác chưa bao giờ nghe nhắc đến anh ta - ờ, như một người bạn của con bé và bác…”

“Ziggy,” Julie ngập ngừng nói.

“Ziggy?” Munch hỏi. “Ziggy Simonsen. Bác có biết anh ta không?”

“Không.”

“Chính anh ta đã bảo... ờ… anh ta là bạn của Jacob. Bác biết Ziggy là ai chứ? Hoặc có khi cô ấy vẫn chưa nói gì?”

Julie Vik nhìn ông, lưõng lự.

“Phải, phải…” Munch nói.

“Bác không biết, phải không?”

“Phải, phải, bác…”

“Cô ấy đã bảo sẽ kể với bác,” Julie nói, lấy tay áo khoác lau mặt. “Cô ấy không kể với bác à?”

Munch liếc nhanh qua vai nhìn Curry và Kim Kolsø, anh gật đầu.

Một cái tên mới.

Ziggy Simonsen.

Curry cắm điện thoại rời khỏi phòng.

“Con bé định kể gì với bác?” Munch thận trong hỏi, vỗ nhẹ tay người phụ nữ trẻ.

Nước mắt giờ đã ngừng, và cô nhìn ông với vẻ gần như thích thú.

“Về cô ấy và Ziggy?” Julie nói. “Cô ấy chưa kể với bác à?”

“Chưa,” Munch nói khẽ trong lúc điện thoại của ông bắt đầu rung lên trong túi áo.

“Vậy thì cháu không nghĩ là cháu nên nói gì,” người phụ nữ trẻ nói, lại nhìn xuống.

“Julie," Munch giục cô.

Điện thoại của ông lại rung.

"Cháu không biết,” Julie nói, nước mắt lại bắt đầu chảy.

”Kể bác nghe những gì cháu biết đi,” Munch nói, gay gắt hơn ông muốn. “Jacob và Miriam biết nhau. Và cả hai người họ đang mất tích. Cháu có thể hiểu được đây là thông tin quan trọng đối vói chúng ta, phải không?”

Một tiếng chuông nữa, không còn từ trong túi áo ông mà vang lên đâu đó trong phòng.

“Vâng, nhưng cháu…” Người phụ nữ trẻ ngước nhìn ông.

“Holger,” Kim nói phía sau ông, nhưng Munch xua anh đi.

“Miriam và Jacob. Cháu biết họ đang ở đâu không?”

"Holger,” Kim lại nói, nhưng Munch phớt lờ anh.

“Cháu chỉ...”

“Munch,” Kim nói, lần này đặt tay lên vai ông.

“Cái gì?” Munch bực bội rít lên, khi Kim Kolsø đưa điện thoại của mình cho ông.

“Holger?”

Bỗng nhiên giọng của Ludvig Grønlie vang trong tai ông.

“Cái gì?” Munch gầm lên.

“Mia,” Ludvig nói.

“Cô ấy thì sao?”

“Cô ấy tìm được họ rồi?”

”Cái gì?”

“Miriam. Và Marstrander."

“Anh đang nói cái…?”

”Chúng ta biết họ đang ở đâu?”

“Ai?”

“Holger? Anh có hiểu tôi đang nói gì không? Ta tìm được họ rồi.”

Munch đứng bật dậy. “Bằng cách nào?"

“Điện thoại của Mia. Cô ấy gọi tôi bảo hãy tìm cô ấy qua GPS; cô ấy đã nhìn thấy bọn họ, cô ấy đã tìm thấy bọn họ. Holger. Ta có họ rồi. Ta có địa điểm cụ thể. Hurum. Họ đang ở đó, Holger. Ta tìm được họ rồi.”

“Chuẩn bị trực thăng cho tôi," Munch nói, chân đã hướng về phía cửa chính.

“Cái gì?” Grønlie nói.

“Chúng tôi đến ngay đây. Chuẩn bị cho tôi một cái trực thăng Chết tiệt đi. NGAY! Chúng tôi sẽ ở đó trong vòng ba phút”

y trên một thảm lông cú. Rồi ai đó đã đánh cấp nguyên cả bộ sưu tầm cú Na Uy.” “Ta sẽ phải xem xét chuyện đó. Ngay lập tức.” Munch lại gật đầu, vẻ nghiêm trọng. “Làm tốt lắm, Ludvig. Mia, cô đến đó được không?” Mia Krüger dường như vừa bị c
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Samuel Bjork

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.