Cú Săn Đêm

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 1 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 38
Chương 38

❊ ❊ ❊

Mia giật minh tỉnh dậy, nhưng vẫn ở nguyên tại chỗ, hổn hển hớp không khí. Nó là một cơn ác mộng. Nó không có thật. Cô ngồi dậy trên nệm, vùi đầu vào tay, tim đập thình thịch bên dưới áo khoác. Cô đã thiếp đi khi vẫn mặc nguyên quần áo, và đổ mồ hôi nhiều đến nỗi nó dính chặt vào người.

Mẹ kiếp.

Cô đã thật sự tin vào nó. Bình thường, có ngủ rất say. Bình thường, có có những giấc mơ dễ chịu, giống như trong cô có một bức tường sao cho, bất kể có phải đối mặt với bao nhiêu cái xấu xa khi tỉnh táo, những điều tốt đẹp sẽ vẫn thống trị mỗi khi có đặt đầu lên gối ngủ thiếp đi. Nhưng lần này thì không.

Chết tiệt.

Mia ra khỏi giường và lão đảo vào phòng tắm; cô vẫn mang áo khoác da và giày. Vỗ nước lên mặt. Cơn ác mộng vẫn nấn ná, không chịu biến mất, nên cô tiếp tục nhúng tay và mặt dưới làn nước lạnh cho đến khi bình tâm lại, rồi cô vào phòng khách, đổ người xuống sofa. Giấc mơ của cô là về Sigrid. Không phải kiểu giấc mơ đẹp cô hay có. Chị gái cô mỉm cười với cô, chạy xuyên qua cánh đồng.

Đến đây, Mia, đến đây.

Không, cô đã ở dưới tầng hầm. Tầng hầm ở Tøyen, nơi Sigrid ngồi trên một cái đệm bẩn thỉu với sợi dây cao su quấn quanh cánh tay và một ống tiêm bên cạnh, chuẩn bị chích thuốc, chính liều thuốc đã giết chết chị cô buổi tối mười năm về trước. Mia đã ở đó. Hoặc cô cảm thấy như vậy. Cô đã có mặt ở chính căn phòng đó. Nhìn thấy rác rưởi xung quanh chị gái mình, ngửi thấy mùi nước tiểu hôi nồng dưới mũi, sự đối lập vói một Sigrid xinh đẹp không thể rõ rệt hơn được nữa. Mia cố gắng nói chuyện với chị, nhưng không lời nào thoát ra khỏi miệng. Cô cố gắng di chuyển, để đến giải cứu chị gái, nhưng cơ thể cô, bị tê liệt. Cô cảm nhận rõ nỗi kinh hoàng, và cảm giác ấy vẫn quanh quẩn trong cô. Mia cố gắng thở đều và móc điện thoại ra khỏi túi áo. Đã gần nửa đêm. Cô đã lỡ buổi họp nhóm, nhưng không có cuộc gọi hay tin nhắn nào từ Munch. Kim Kolsø thì có, nhưng Holger lại không. Lạ thật đấy. Tại sao lại không có gì? Trong một thoáng cô băn khoăn không biết có phải mình vẫn đang mơ. Cô không khỏi hoảng sợ trước cái xác suất rằng những gì cô đang trải qua bây giờ có thể không phải là thật, rằng cái bóng có thể đang ở đây, cái bóng có đã thấy trên bức tường phía sau Sigrid. Cô thử kiểm tra điện thoại một lần nữa, nhung nó trôi tuột khỏi tay cô rơi xuống sàn nhà, và cô không thể cúi xuống nhặt được. Quá sợ hãi không dám nhìn. Không dám rời mắt khỏi căn phòng nơi cô ở.

Cái bóng trên tường.

Chết tiệt, chắc do mấy viên thuốc.

Cô không hay uống chúng. Nếu cô uống thuốc, thì đó đều là để trốn tránh. Để nghỉ ngơi. Nhưng cô đã tự lừa dối mình. Nuốt những viên thuốc đáng lẽ không nên nuốt. Và giờ chúng đang phá hủy tâm trí cô. Mia cúi xuống nhặt điện thoại, vẫn không rời mắt khỏi bức tường trước mặt, những ngón tay run rẩy mò mẫm trên sàn nhà, nhưng cô không thể tìm thấy nó.

Bởi vì chị gái cô đã đổi ý. Sigrid. Chị cô đã làm thế đấy. Mia đứng đó, bất lực trong cái mùi hôi hám bẩn thỉu, chứng kiến chị gái mình cắn chặt sợi dây cao su. Buộc nó quanh cánh tay gầy gò ngay phía trên cùi chỏ. Cô nhìn thấy chị mình đặt một nhúm vào trong chiếc thìa nhỏ. Ma túy. Giữ bật lửa bên dưới cho đến khi nó sủi tăm. Một núm bông và một ít nước; Mia không biết tại sao, không biết rõ ràng cách dân nghiện chích thuốc, nhưng trình tự rất quen, như thể cô đã từng chứng kiến trước đây. Cận cảnh những bong bóng trong lòng thìa. Đầu mũi tiêm hút chất lỏng ấy vào bom tiêm. Mùi hôi hám. Mia bóp chặt mũi; mùi hôi nồng nặc đến nỗi cô không thể tổng khứ nó đi được. Đây ắt phải là một giấc mơ, chắc thế rồi? Nó cũng đến đây rồi?

Cái bóng.

Mia tiếp tục tìm điện thoại, vẫn không rời mắt khỏi bức tường đối diện, và cuối cùng cô cũng tìm ra. Cô nhặt nó lên để trên cái bàn trước mặt. Gần như quá sợ không dám nhìn màn hình. Tại sao Munch không gọi cô? Cô đặt tay lên mũi. Mùi hôi. Vẫn còn đó. Phân và rác. Mùi khổ cực của con người. Và người chị gái sinh đôi của cô ở đó, trên cái nệm ngay trước mặt, trong khi cô không thể làm được gì. Không có âm thanh nào thoát khỏi miệng, bất kể cô hét lớn thế nào; chân cô nhất định không chịu di chuyển qua sàn nhà, bất kể cô cố gắng đến tuyệt vọng tới mức nào.

Lại cận cảnh một lần nữa. Những ngón tay vỗ mạnh lên lớp da trắng để tìm ven. Ngón tay cái đặt trên pít tông, và hình ảnh đầu mũi tiêm khi một giọt ma túy rỉ ra - không nhiều, chỉ đủ để chắc rằng bên trong không có không khí. Đừng để không khí vào trong ven. Một bong bóng khí trong bom tiêm có thể giết chết ta. Rồi có nhìn thấy cặp mắt đáng yêu của Sigrid. Đôi môi đẹp của chị cô. Và cánh tay nâng cái bom tiêm tiến về phía cái ven màu xanh dương, nó đã phồng lên bên dưới sợi dây cao su vàng. Nhưng rồi, cô ấy đã đối ý.

Sigrid.

Cô ấy đã muốn sống.

Và Sigrid nhìn cô. Cô ấy nhìn sâu vào mắt Mia. Và gật đầu với cô. Mỉm cười như mọi khi. Nháy mắt với cô. Đặt cái bom tiêm xuống nệm. Cô ấy vừa bắt đầu nới sợi dây cao su quanh cánh tay thì cái bóng trên tường xuất hiện. Và dường như Sigrid đã định đứng dậy. Muốn bước tới chỗ cô, để vuốt tóc cô như mỗi khi Mia buồn. Khi cô tự gây thương tích cho mình. Khi có ai đó ở trường bắt nạt cô. Bàn tay Sigrid trên tóc cô; và Mia có thể cảm nhận rõ cô nhớ nó đến nhường nào, trong khi cô đứng đó trong cơn ác mộng của mình, bị bao vây bởi mùi hôi hám của sự sa đọa của con người: bàn tay đẹp đẽ, ấm áp của Sigrid trên tóc cô.

Sẽ ổn cá thôi, Mia.

Ta có nhau.

Chị và em mãi mãi, OK?

Nhưng rồi Sigrid không nhìn cô nữa. Mia cố lắng nghe cuộc trò chuyện, vì cô có thể nhìn thấy đôi môi đang mấp máy, nhưng tai có không hoạt động, cô không thể hiểu được chuyện gì đang xảy ra, nhưng cô thấy Sigrid nhìn xuống sàn nhà bẩn thỉu, gật đầu và lại ngồi xuống cái đệm loang vết nước tiểu.

Thêm nhiều cận cảnh hơn. Cái bơm tiêm đã trở lại tay cô. Đầu mũi tiêm hướng đến cái ven màu xanh đang phình lên.

Cái bóng trên tường.

Chính là cái bóng trong căn hầm nơi Camilla Green bị giam giữ.

Một con người với lông vũ.

Một con người lông vũ.

Rồi các cận cảnh lại bắt đầu, với Sigrid ở trung tâm. Ngón cái trên ống bơm. Đang tiêm vào ven. Mắt cô, ban đầu vẫn mở như một nụ cười, từ từ khép lại cho đến khi cô gái mà Mia yêu hơn bất cứ thứ gì trên đời nằm bất động trên cái nệm trước mặt cô.

Không.

Mia cố gắng bình tĩnh hít thở và cảm thấy thế giới thực đang chầm chậm trở về xung quanh mình. Những hộp các tông chưa được mở. Bệ bếp với đồ ăn thừa cô đã không ăn nổi. Cô cẩn thận bỏ tay ra khỏi mũi, nhưng cái mùi vẫn còn đó, và cô nhận ra nó bắt nguồn từ cô. Mấy viên thuốc. Chất độc tổng hợp mà cơ thể cô không mong muốn và đang điên cuồng cố gắng loại bỏ qua mồ hôi; cái mùi hóa chất không phải từ tầng hầm, mà từ cô. Mia cẩn thận đứng dậy cởi bỏ bộ trang phục hôi hám, nhìn quần áo rơi từng thứ cho đến khi cô đứng trần trụi trên sàn căn hộ lạnh lẽo. Cô vừa quấn cái khăn trên sofa quanh người thì điện thoại reo, món đồ nhỏ bé đang rung lên trên cái bàn trước mặt.

Kim Kolsø.

Mia lại ngồi xuống sofa, quấn chặt khăn quanh mình và nhấn nút xanh.

“Vâng?”

“Mia?” Kim Kolsø nói. Giọng anh như vọng từ thế giới khác.

Giọng một người ở rất xa.

“Cô có đó không, Mia?”

Mia gật đầu.

"Này?”

”Vâng, chào anh, xin lỗi, tôi đây, Kim, mọi chuyện thế nào rồi?” Mia nói, co chân lên bên dưới chăn.

“Tôi làm cô thức giấc à?”

“Không, tất nhiên không, tôi dậy rồi."

“OK, tôi chỉ nghĩ nên kiểm tra xem sao thôi. Mọi chuyện vẫn ổn chứ?”

“Vâng, tất nhiên, anh thì sao?”

Cô trả lời máy móc, nhưng cô có thể cảm thấy cơ thể và trí óc cô giờ đang bắt đầu thức dậy. Cô không còn trong cơn ác mộng. Cô đang ở trong căn hộ. Lõa lồ dưới lớp chăn, và nói chuyện với Kim Kolsø qua điện thoại. Không còn bóng đen trên tường.

“Tôi ổn cả. Munch có gọi cho cô không?”

“Không, tôi vẫn chưa nghe gì từ ông ấy,” cô nói.

“Tôi cũng Vậy. Tôi đã thử, nhưng chưa liên lạc được với ông ấy. Tôi nghĩ có lẽ cứ để ông ấy ngủ. Tôi cũng không gọi được cho Gabriel, nên tôi nghĩ chắc cậu ấy cũng thế. Cậu ấy đã bị sốc.”

“Vâng,” Mia trả lời, không hoàn toàn chú tâm.

Sự im lặng nhất thời bao trùm, như thể Kim muốn cô nói thêm.

“Chúng ta vừa có một buổi họp ngắn gọn, chủ yếu là để tóm tắt tình hình; tất nhiên, chúng tôi muốn đợi cô, nhưng tôi đã cố hết sức. Cô chắc là mình ổn chứ?”

“Vâng, vâng, mọi chuyện đều ổn,” Mia nói, đứng dậy.

Cô nhẹ bước băng qua phòng, vẫn quấn khăn quanh mình, sờ tay vào cái máy sưởi dưới của sổ. Nó lạnh ngắt. Cô nhớ đã trả tiền điện, phải không nhỉ? Cô mở máy sưởi và chậm chạp bước về sofa.

“Ờ, chỉ là...” Kim Kolsø tiếp tục. “Tôi nghĩ cả nhóm đều lo lắng cho cô. Cô biết đấy, sau khi ta xem đoạn phim đó.”

Cái bóng trên tường.

Người lông vũ.

“À, tôi ổn. Vậy anh đã nói gì trong buổi họp?” Mia hắng giọng.

“Chỉ về những gì ta đã thu được thôi. Bằng chứng pháp y từ tờ tin nhắn cô tìm thấy ở trung tâm huấn luyện cưỡi ngựa. Không có dấu tay nào khác ngoài của Camilla. Sao kê điện thoại của cô ấy. Rằng ai đó ở trại đã gửi tin nhắn bảo cô ấy vẫn ổn."

”Hoặc ai đó ở gần đấy," Mia nói. Giờ cô đã tỉnh hẳn.

“Ừ, tất nhiên, nhưng liệu có khả năng đó không?"

“Không, tôi biết. Nhưng kể cả như thế đi nữa."

“Và, thông tin mới từ báo cáo khám nghiệm tử thi.”

“Vâng?"

“Chẳng có gì hữu ích. Như ta đoán. Cô ấy bị treo cổ. Vik nghĩ chuyện xảy ra tại hiện trường vụ án, nhưng anh ấy không thể chắc một trăm phần trăm.”

“Vậy cô ấy đã tự nguyện đi bộ vào rừng?”

“Không, anh ấy không nói vậy, nhưng, phải, có khả năng. Hoặc không phải hoàn toàn tự nguyện...”

Mia hiểu ý anh. Camilla Green đã tự đi bằng hai chân của mình qua cánh rừng. Nhưng rõ ràng cô không tự nguyện.

Sau ba tháng trong cái bánh xe dưới tầng hầm.

“Rồi ta có bằng chứng đã được tổ pháp y tìm thấy ở Trại Hurumlandet, nhưng tôi không biết chúng ta nên làm gì với nó đấy.”

“Cái gì vậy?”

“Họ tìm thấy cây thuốc phiện ở một trong mấy nhà kính.”

“Thật hả?” Mia nói. “Bao nhiêu?”

Mia bỗng nhớ lại buổi gặp Sebastien Larsen. Trong một căn hộ bốc mùi như thể ai đó đã quyết định chuyển Amsterdam đến Oslo. Cô vẫn chưa có thời gian để tiêu hóa nó. OTO, Hội Tam Điểm. Ý nghĩa phía sau ngôi sao năm cánh. Cô không biết chúng quan trọng đến mức nào. Có phải tâm trí Larsen đã vĩnh viễn rời khỏi hành tinh này, không biết có phải gã đã nói điều gì đó thật sự hữu ích.

“Tôi nghĩ họ tìm được tám cây.”

“Vậy là, để phục vụ cá nhân?"

“Tôi không biết.” Kim ngáp.

“Ta có thể nói về nó vào ngày mai.”

“OK."

“Ta đã được thông báo phải có mặt lúc nào chưa?”

“Như đã nói đấy, tôi không liên lạc được với Holger, nên tôi báo mọi người là chín giờ. Cô thấy thế được chứ?”

“Được, được, tất nhiên,” Mia nói, quấn chặt chăn quanh cơ thể lõa lồ của mình.

“Và một chuyện nữa. Tôi đã tới gặp Olga Lund lần nữa."

“Olga nào?”

”Bà lão sống ở Hurum?”

“Tất nhiên rồi. Người phụ nữ xem thời gian bằng các chương trình tivi. Anh có tìm được gì không?”

“Đáng buồn là không, bà ta không nói thêm gì ngoài những thứ ta đã biết: một xe tải màu trắng bên hông có một dạng logo gì đó, có thể là một bông hoa.”

“Từ trại?” Mia hỏi thành tiếng băn khoăn của mình, tỉnh táo thêm một chút.

“Tôi cũng hy vọng thế," Kim nói. “Nhưng bà ta bảo có khi nó là một quả cam.”

“Tôi nghĩ ta tạm thời quên bà ta đi được rồi. Nhưng bà ta chắc chắn đó là một cái xe tải màu trắng."

“Phải,” Kim Kolsø nói. “Chỉ có điều, vấn đề là, theo Ludvig, có đến mấy ngàn xe tải trắng được đăng ký tại Oslo và Buskerud, vậy ta nên bắt đầu từ đâu được đây?”

“Đúng thật,” Mia nói. “Không, quên nó đi. Trừ phi ta chẳng có manh mối nào khác.”

Cô có thể cảm thấy căn hộ bắt đầu nóng lên. Cô duỗi chân về phía bàn, khẽ ngáp. Giấc ngủ nhờ thuốc chẳng giúp được gì. Cô cần một giấc ngủ đích thực.

“À, phải,” Kim nói, lại lặng phắc, như thể đang lật giở gì đó. “Bộ tóc giả.”

Trinh nữ đội tóc giả màu vàng hoe.

“Hiển nhiên rồi. Chúng ta còn tìm được gì nữa không?”

“Cái này khá kỳ lạ..." Kim nói, lại ngừng một chút, như thể không tin nổi thông tin trước mặt.

“Vâng?”

“Không, đây hắn là một trò đùa.”

“Cái gì?”

“Bộ tóc giả. Theo tôi biết, tóc giả thường được mua tại cửa hàng tạp hóa. Cho một bữa tiệc hóa trang, phải không? ’Tôi muốn thành Marilyn Monroe và tôi cần một bộ tóc giá rẻ tiền’ cô đồng ý với tôi không?”

Mia giờ thậm chí còn tỉnh táo hơn; cô có thể nghe ra Kim đang phấn khích.

“Nhưng đây không phải loại tóc giả đó?"

”Không,” Kim tiếp tục, và Mia đoán anh vẫn đang nhìn vào các ghi chú trước mặt.

“Đây mới chỉ là báo cáo sơ bộ, nhưng dù sao…”

“Vâng?”

“Anh chàng tôi nói chuyện tại phòng thí nghiệm Tormod, hoặc có lẽ được gọi là Torgeir, tôi không nhớ rõ anh ta nói đã tìm được tóc thật của ít nhất hai mươi phụ nữ trong đó."

“Trong bộ tóc giả?”

“Phải,” Kolso nói.

“Vậy có lạ lắm không?" Mia hỏi.

“Tôi không biết,” Kim tiếp tục. “Nhưng, nếu nó rất đắt, có lẽ nó được làm theo đơn đặt hàng? Có bao nhiêu cửa hàng làm những thứ như thế này? Tóc giả vàng hoe dài, làm từ tóc thật của nhiều phụ nữ như vậy chắc chắn phải rất đắt, cô không nghĩ vậy sao? Có lẽ ta nên điều tra chuyện này.”

“Chắc chắn rồi,” Mia nói, đứng lên khỏi sofa. Cô đến gần lò sưởi bên cửa sổ và cảm nhận hơi nóng phả lên cơ thể. Cô đứng đó, nhìn qua sân vận động Brislett. Cuộc sống bên ngoài. Những con người không cần phải sống như cô. Những người đã nhậu nhẹt với bạn bè và đang về nhà để ôm ấp người thương. Một cặp đôi khoác tay nhau; những người trẻ mỉm cười, băng qua phố lòng không vướng bận. Một phụ nữ mặc áo khoác đỏ đứng dưói đèn giao thông, mũ áo trùm qua đầu, tay đút túi, nhìn chằm chằm một khung cửa sổ, có lẽ là căn hộ phía trên hay bên dưới cô, có lẽ đang chờ một người bạn cho mình vào. Những người bình thường. Cuộc sống bình thường. Và cô nhận ra mình ganh tị với họ. Sáng thức dậy. Đi làm. Tối về nhà. Mở ti vi. Nghỉ cuối tuần. Làm pizza.

“Cô vẫn đang nghe chứ?” Kim hỏi. Anh đã nói gì đó mà cô không để ý.

“Vâng, tôi đây.”

“Vậy cô nghĩ gì?”

“Sáng mai ta nói sau nhé?” Mia nói, đi về sofa.

“Ừ, được,” Kim Kolsø nói, và cô lại có cảm giác anh đang giấu giếm gì đó.

“Làm tốt lắm, Kim.”

“Cái gì? Cảm ơn, nhưng…”

Anh lại im lặng. Mất một lúc lâu anh mới lên tiếng.

“Các cô vẫn giữ tôi trong cuộc chứ?"

Thoạt đầu Mia không hiểu câu hỏi của anh.

“Ý tôi là, Holger và cô ấy?”

”Trong cuộc?” Mia hỏi. “Như thế nào?”

Và nó đã lộ ra, sự bất an cô cảm nhận được ẩn dưới tất cả những lời anh nói với cô.

“À, chỉ là, Emilie và tôi…” Kim Kolsø lẩm bẩm, “… từ khi tôi xin thuyên chuyển… có lẽ tôi cảm thấy… rằng tôi đã bị cho ra rìa? Rằng mọi người đang làm việc này mà không có tôi?”

Mia luôn dành cho Kolsø sự nể trọng sâu sắc. Nếu cô buộc phải tin ai bằng cả tính mạng, anh chắc chắn nằm hàng đầu danh sách. Cô chưa bao giờ nghe anh nói năng như thế này.

“Kim…?” Mia nói, quấn chăn chặt hơn.

“Ừ?”

“Tất nhiên không phải thế."

“Cô có chắc không?” người đàn ông vốn tự tin nói, và một lần nữa Mia ngạc nhiên trước ngữ điệu của anh.

“Tại sao chúng tôi lại làm vậy? Anh là thành viên giỏi nhất đội. Tất nhiên anh vẫn trong cuộc, Kim,” Mia nói, lại đứng dậy.

“OK, tốt.”

“Tôi không mong muốn gì khác.”

“Vậy là họp nhóm vào chín giờ sáng mai.”

“Ừ.”

“Tốt,” Kim nói, và có vẻ anh định bổ sung gì đó, nhưng không phải. “Gặp cô sau nhé.”

“Hẹn gặp anh lúc chín giờ,” Mia nói, ấn nút đỏ, đặt điện thoại xuống, vào nhà tắm và cúi đầu đứng đó cho đến khi nước nóng chảy hết.

y trên một thảm lông cú. Rồi ai đó đã đánh cấp nguyên cả bộ sưu tầm cú Na Uy.” “Ta sẽ phải xem xét chuyện đó. Ngay lập tức.” Munch lại gật đầu, vẻ nghiêm trọng. “Làm tốt lắm, Ludvig. Mia, cô đến đó được không?” Mia Krüger dường như vừa bị c
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Samuel Bjork

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.