Gabriel Mørk ngồi trong phòng sự cố, nhìn Ludvig Grønlie gắn mấy bức ảnh lên tường. Anh chưa nói với ai vì không muốn bị xem như một thằng ranh hay mơ mộng hão huyền, nhưng chàng hacker đã có một ngày làm việc vô cùng phấn khích, có lẽ là ngày tuyệt nhất kể từ khi anh bắt đầu làm ở đây.
Anh đã ra ngoài văn phòng. Anh đã tiến hành thẩm vấn tại Trại Hurumlandet, công việc thường dành cho Munch, Mia và Kim Kolsø, nhưng quy mô của cuộc điều tra, hay nói cho đúng hơn là số người cần phải thẩm vấn, đòi hỏi Munch phải điều động tất cả bọn họ, trừ Ylva, buộc phải ở lại trực văn phòng và có vẻ rất ghen tị khi họ rời đi.
Gabriel hiểu được cảm giác đó. Thời kỳ đầu anh cũng từng cảm thấy mình như người ngoài cuộc - các thành viên khác có cùng những thói quen và ám hiệu, ám chỉ mà anh không hiểu - nhưng giờ thì khác. Nó có phần giống như một lễ rửa tội. Anh mỉm cười một mình và vừa uống một ngụm Coca thì Ylva đi vào kéo cái ghế cạnh anh.
“Anh còn bận tâm đến cái này làm gì?” cô gái nói, hất hàm về phía Grønlie, vừa mới đính ảnh một cô gái Trại Hurumlandet lên và viết tên cô bên dưới.
Isabella Jung.
“Bận tâm đến cái gì?” Gabriel hỏi.
“Thì, ta tóm được hắn rồi, phải không?”
“Ta không biết chắc chắn được,” Ludvig Grønlie nói, đính một bức ảnh khác cạnh bức vừa này và viết một cái tên nữa bên dưới.
Paulus Monsen.
“Anette có vẻ khá tự tin," Ylva nói.
“Ta đã từng gặp chuyện này rồi.” Ludvig nhấc một bức ảnh nữa từ trên bàn trước mặt mình.
“Thấy cái gì?”
“Những người nhận trách nhiệm cho những vụ giết người mà họ không thực hiện,” Gabriel giải thích, liếc nhanh về phía người điều tra viên giàu kinh nghiệm.
“Chính xác,” Ludvig đính một bức ảnh nữa lên tường cạnh các bức khác.
Benedikte Riis.
“Nhưng cô ấy có vẻ rất chắc chắn,” Ylva nói, thảy một viên kẹo cao su vào miệng. “Ý tôi là Anette Goli ấy."
“Tôi sẽ chẳng quan tâm đâu.” Ludvig mỉm cười đính thêm bức nữa, lần này là bên trên tất cả những bức khác.
Helene Eriksen.
“Vậy ông có nghe ngóng được gì không?” Ylva hỏi.
“Vẫn chưa," Ludvig nói, tiếp tục công việc.
Cecilie Markussen.
“Tôi hy vọng ta đã tóm được hắn. Hy vọng ta đã phá được vụ này,” cô gái nói, thổi ra một cái bong bóng.
“Tôi đồng ý.” Ludvig gật đầu mỉm cười với cô. “Nhưng trước khi ta được bảo rằng vụ này đã xong, tôi nghĩ nhất thiết ta vẫn phải làm việc này. Có quá nhiều người liên quan."
Ông thở dài nhìn tác phẩm ảnh ghép đã gần hoàn tất.
“Thật là một mớ lộn xộn,” Ylva nhận xét.
“Ồ, cô nghĩ vậy à?" Ludvig nhìn cô.
"Ô, không,” cô gái vội nói thêm. “Không, không phải bức tường của ông ý tôi là vụ án này. Lôn xộn; quá nhiều đối tượng tình nghi tiềm năng. Không dễ để biết bắt đầu từ đâu.”
Ludvig mỉm cười, đính bức ảnh cuối cùng và lùi lại một bước để đánh giá tác phẩm của mình, kiểm tra xem nhìn có đủ rõ ràng không.
“Vậy, ông nói một lượt cho tôi nghe đi," Ylva nói, thích thú nghiên cứu bức tường ảnh.
“Helene Eriksen. Cô ta là sếp ở đó. Cô ta thành lập chỗ này.”
Ylva gật đầu.
“Paulus Monsen. Ờ, ta nên gọi anh ta là gì nhỉ… cánh tay phải của Helene. Hai mươi lăm tuổi. Cựu cư dân, nhưng giờ đại loại như quản gia.”
“OK”
“Hai giáo viên,” Ludvig tiếp tục, chỉ vào họ. “Karl Eriksen. Eva Dahl.”
“Họ thì thế nào?” Ylva muốn biết.
“Munch và Kim thẩm vấn giáo viên,” ông nói. “Nên chúng ta chưa nắm được chi tiết. Thật đáng tiếc.“
“Cái gì?”
”Chúng ta vẫn chưa thu xếp được để cả đội họp lại xem xét, toàn bộ vấn đề. Ở đây khá hỗn loạn."
Người đàn ông tóc hoa râm lùi thêm bước nữa và lại ngắm nghía bức tường ảnh.
“Vậy là Trại Hurumlandet chỉ có con gái thôi?”
“Không, tôi không nghĩ ý định ban đầu là thế,” Ludvig nói. “Đúng không, Gabriel?“
“Đúng vậy, nơi đó dành cho cả nam lẫn nữ. Có hai ký túc xá, nhưng vì lý do nào đó, bây giờ ở đó chỉ có các cô gái sống. Chúng ta không tìm hiểu lý do, phải không, Ludvig?”
Anh nhìn Ludvig, ông lắc đầu gãi cổ.
“Vậy tám cô gái này là toàn bộ cư dân?” Ylva nói, chỉ vào họ.
Thứ gì đó trong túi Gabriel rung lên. Anh lấy chiếc Iphone ra liếc mắt nhìn; anh muốn nghe Ludvig nói, nhưng khi nhìn thấy tin nhắn vừa tới, anh đã quên luôn sự tồn tại của các bức ảnh và hai người đồng nghiệp trong phòng.
Phượng Hoàng gọi Electron, cậu có đó không?
Mất vài giây anh mới hiểu được tầm quan trọng của nó.
Anh không thể nhớ lần gần đây nhất anh nghe tin từ người bạn cũ là khi nào, anh nhanh tay trả lời.
Electron đây. Gì đấy?
Câu trả lời tới vài giây sau.
Tớ đang ở ngoài. Chuyện quan trọng.
Ở ngoài?
Gabriel vội nhắn lại.
Ở ngoài là ở đâu? Cái gì quan trọng?
Lần này câu trả lời cũng tới rất nhanh.
13 Mariboesgate. Tớ có thứ này cho cậu. Cô gái với bông hoa trong miệng.
Thế quái nào mà Chồn Hôi lại liên quan tới cô ấy chứ?
Gabriel vội đứng dậy, lẩm bẩm xin lỗi hai người đồng nghiệp lao ra khỏi phòng và phi hết tốc lực xuống cầu thang.