May thay, Justisen chỉ có vài khách, và họ tìm được một bàn yên tĩnh giúp họ tránh bị quấy rầy. Munch thich ngồi bên ngoài hơn để có thể hút thuốc, nhưng trời quá lạnh.
Ông cởi áo khoác và ngồi đối diện Mia, cô đã gọi bia và đang nghiền ngẫm các ghi chú, miên man suy nghĩ. Ông gọi một chai nước khoáng Farris, băn khoăn không biết có phải đáng lẽ ra ông nên họp cả nhóm trước đã rồi mới tới quán bia, nhưng có gì đó ở những khoảng thời gian dành cho nhau này, Mia và ông tại Justisen, ông luôn thích nó. Ông đã bảo cả nhóm sáng mai đến sớm để họp; vậy là được rồi. Hơn nữa, mọi người đều đã có một ngày dài dằng dặc.
“Vậy thế nào?”
“Vậy thế nào cái gì?” Mia hỏi, uống cạn cốc bia mà vẫn không rời mắt khỏi các ghi chú trên bàn.
“Jim Fuglesang? Không phải người ta cần tìm. Ta có đồng ý vậy không?"
Mia lắc đầu; nhìn dường như cô không muốn nói gì.
“Tất nhiên là không phải,” rồi cô nói, vẫn không nhìn ông.
Một bệnh nhân tại bệnh viện Dikemark. Ra ra vào vào. Sống một mình tại nhà riêng khi không ở bệnh viện, nhưng luôn có hỗ trợ. Như thường lệ, Ludvig Grønlie đã gọi vài cuộc điện thoại, tìm đúng người để nói chuyện, và mặc dù Munch định tạm giam Jim Fuglesang qua đêm, nhưng cuối cùng ông vẫn giao y cho các nhân viên xã hội đến đón.
“Trọng điểm của cái hoạt cảnh đáng sợ này là gì nhỉ?” Mia hỏi, lần đầu tiên ngước lên từ đống ghi chép.
Cô gọi phục vụ đến yêu cầu thêm bia và Jägermeister, rồi gặm bút nhìn về xa xăm.
"Ý tôi là, tôi đã từng thấy khá nhiều thứ kỳ quặc."
”Cùng một nghi lễ? Nhưng với một con mèo? Và một con chó?” Munch nói, nhìn cô.
Holger Munch là một trong những điều tra viên lão luyện nhất Na Uy, nhưng có nhiều lúc ông cảm thấy mình như một trợ lý quèn cho Mia Krüger. Rằng công việc của ông đơn giản là chỉ cho Mia hướng đi đúng. Ông thở dài, thêm một điếu thuốc, và bỗng nhớ ra đã quên trả lời tin nhắn Miriam gửi lúc nãy.
Cần nói chuyện với bố. Khá quan trọng. Gọi con nhé?
Miriam sẽ phải đợi. Mọi thứ đều đã trở nên mờ nhạt kể từ khi họ phát hiện Camilla Green trong rừng.
“Ở cùng một vị trí. Cùng ngôi sao năm cánh bằng nến. Trên một thảm lông vũ. Một con mèo. Và cả một con chó. Nhưng giờ hãy gác chuyện này qua một bên,” ông nói, uống thêm một ngụm từ chai rượu.
“Hả?" Mia nói. Dường như cô mới thức tỉnh.
“Tôi nói là hãy gác chuyện này qua một bên,” Munch nhắc lại.
“Tại sao?”
“Đây là những thứ ta đã có. Hai bức ảnh. Cùng một kiểu hiện trường. Nến. Lông vũ. Mèo. Chó. Ngay cả chân của chúng cũng được xếp theo cùng một góc giống tay của Camilla. Tôi nói đúng chứ?"
“Đúng."
Cô tu Jägermeister, uống một ngụm bia lớn và đặt bút lên bàn.
“OK, ta còn có gì nữa không?” Munch hỏi.
“Tin nhắn tôi tìm thấy trong ngăn tủ của Camille,” Mia nói. “Anh có nhận được bức ảnh tới gửi không?”
Munch gật đầu.
“Câu Tôi thích bạn? Một con cú?"
“Hoặc hình vẻ gì đó nhìn như một con chim,” Munch nói. “Tôi không thể nhìn ra được liệu nó có phải một con cú không.“
“Nhưng lông vũ là của một con cú?“
“Đúng, đúng,” Munch nói. “Nhưng đừng quên Grønlie đã nói đó chỉ là giả định. Pháp y đang kiểm tra.”
“Nhưng dù sao?” Mia nói, uống thêm một ngụm bia.
"Đúng.” Munch gật đầu. "Vậy ta có cả cái đó nữa."
”Lịch sử điện thoại Gabriel đã lấy được," Munch bổ sung.
"Tất nhiên. Tin nhắn thông báo cô ấy ổn đã được gửi đi từ trại.”
"Ít nhất là gần đó.”
“Cùng một cột sóng điện thoại?”
“Đúng.”
“Camilla mất tích. Rồi ai đó lấy điện thoại của cô ấy và nhắn rằng mọi chuyện vẫn ổn. Gần nơi cô ấy biến mất.”
“Trừ phi chính cô ấy gửi,” Munch nói.
“Ta đang nghĩ thế à?”
“Ôi, tôi không biết, tôi chỉ đang cố gắng tổng hợp lại những gì ta có.”
“Tốt.” Mia gật đầu. “Nhưng hãy giả định, tạm thời thôi, là cô ấy không tự gửi tin nhắn đó.”
“Mà có khả năng cao là thế.”
“Có nghĩa rằng người ta đang tìm có quyền ra vào trại.”
“Hoặc sống gần đó.”
“Chính xác," Mia nói.
“Vậy đó là những gì ta có.”
“Đúng.”
Munch có thể thấy Mia lại lạc trong suy nghĩ, bèn chớp thời cơ ra ngoài để hút một điếu thuốc.
Bên ngoài có vài người, đang co ro dưới các máy sưởi, nhưng Munch cũng tìm được một chỗ riêng tư và lấy điện thoại ra khỏi túi áo khoác.
Cần nói chuyện với bố. Khá quan trọng.
Nhữg ngón tay lạnh ngắt của ông tìm được số của Miriam, nhưng cuộc gọi của ông kết nối thẳng tới hòm thư thoại.
Xin chào, Miriam Munch đây. E là tôi không thể trả lời cuộc gọi của bạn ngay bây giờ...
Munch thử gọi vài lần nữa nhưng đều vào thư thoại. Ông hút hết điếu thuốc rồi quay trở lại với Mia, cô đã gọi thêm bia cùng Jägermeister và đang ngồi đó, đôi vai gầy lom khom phía trên các ghi chép.
“Vậy còn ông Finstad này?” Munch hỏi để lấy lại sự chú ý của cô.
“Cái gì? "
“ Anders Finstad? Ảnh các cô bé?”
“Tôi biết là ta không bao giờ có thể nói chắc chắn được," Mia nói, “nhưng tôi có ấn tượng rằng ông ta thật sự là người tử tế. Ông ta quan tâm sâu sắc đến trường dạy cưõi ngựa và các học sinh. Có rất nhiều tình cảm ở đó, ta gần như có thể thấy được nó trong ngôi nhà. Anh hiểu ý tôi chứ?”
Munch không hiểu, nhưng ông tin cô, mặc dù mắt cô đã bắt đầu mơ màng vì chất cồn.
“Vậy đúng là như thế, vợ cũ của ông ta đã bịa ra toàn bộ?”
“Như tôi đã nói đấy, tôi thì biết cái gì chứ, nhưng tôi tin chắc ông ta nói thật."
Cô gõ ngón tay lên bàn một lúc, rồi vén mái tóc đen dài ra sau tai.
“Vậy ta có thể gạch ông ta đi?”
“Cái gì? Không, không gạch ông ta, nhưng ông ta không còn ở đầu danh sách của tôi nữa. Anh có ai?”
Munch có thể cảm thấy ông đã bắt đầu thấm mệt. Đã là một ngày dài.
“Helena Eriksen?” Mia hỏi. “Giữ hay loại?”
Much suy nghĩ một lúc.
“Tôi mến cô ta, nhưng vẫn giữ. "
“Và anh chàng Paulus đó?”
“Chắc chắn vẫn nằm trong danh sách.” Munch gật đầu.
“Và các cô gái," Mia nói, liếc nhanh vào tờ giấy ghi chép. “Isabella Jung? Benedikte Riis? Cecilie Markussen?”
Munch cố kìm cơn ngáp.
”Còn quá sớm để nói. Nếu cô muốn biết ý kiến của tôi thì bọn họ đều nằm trong danh sách. Chúng ta sẽ phải cân nhắc lại sau buổi họp nhóm sáng mai.”
Mia vừa nuốt một ngụm Jågermeister thì điện thoại của cô kêu bíp báo có tin nhắn. Cô chửi thề lắc đầu.
"Sao vậy?” Munch hỏi.
"Curry,” cô nói, thở dài nặng nề.
"Lần này là chuyện gì?”
“Anh ấy xỉn rồi,” Mia nói. “Cần chỗ ngủ. Lại một lần nữa."
“Trục trặc tình cảm à?” Munch uống cốc Farris.
“Ừ, anh ấy lại cãi nhau với Sunniva,” Mia lẩm bẩm, lại lắc đầu. “Lần này khá nghiêm trọng. ”
”Tôi hiểu rồi,” Munch nói.
“Xin lỗi, tôi không biết nên nói thêm gì với anh."
“Tôi không phải một đứa trẻ ranh. Nhưng, ờ…”
“Ờ, cái gì?”
“Ờ, tôi có thể nói gì đây? Tôi biết cô mến Jon, nhưng tôi cần người có thể tin tưởng được."
“Kim sắp đi. Curry không đến làm việc. Có lẽ cuối cùng chỉ còn tôi và anh,” Mia nói, nháy mắt với ông.
“Ngay bây giờ thì nó không phải vấn đề lớn nhất của tôi.” Munch đứng dậy.
“Anh đi hả?"
“Ừ. Tôi phải ngủ đã. Ta sẽ tiếp tục vào ngày mai.”
Ông đang mặc áo khoác thì chuông điện thoại reo. Ông cố kìm một cơn ngáp nữa và nhìn màn hình. Gabriel Mørk. Munch định phớt lờ nhưng cuối cùng vẫn bất máy.
“Munch đây?”
Bên kia im phăng phắc.
“Này?”
Vẫn không có âm thanh gì.
“Cậu có đó không, Gabriel? Chuyện gì vậy?”
Mia nhìn lên từ các ghi chép.
“Ông phải đến mới được,” giọng Gabriel rất yếu.
“Cái gì? Chuyện gì vậy?”
“Ông phải đến mới được,” Gabriel nhắc lại.
“Đến đâu?” Munch hỏi.
“Có một thứ tôi phải cho ông xem.”
Giọng chàng hacker trẻ có vẻ rất bất an.
“Không đợi đến mai được à?"
“Không,” Gabriel khăng khăng. “Tuyệt đối không."
“Cậu có nghiêm túc không đấy? Cậu đang ở văn phòng à?"
“Vâng.”
“Được rồi, tôi tới đây,” Munch nói, và ngắt máy.
“Có chuyện gì vậy?”
“Gabriel gọi từ văn phòng. Cậu ấy muốn tôi đến ngay bây giờ. Cô muốn đi cùng không?"
“Tất nhiên.” Mia gật đầu, uống nốt cốc bia.