“Ánh Trăng.” Nụ cười làm sáng rỡ khuôn mặt của người đàn ông trên hành lang. “Tôi đang băn khoăn không biết khi nào cô mới xuất hiện. Khi nhìn thấy bức ảnh trên báo, tôi đã có cảm giác rồi cô sẽ tới. Vào đi, vào đi.”
Mia Krüger bước qua ngưỡng cửa và theo chân người đàn ông gầy gò để tóc đuôi ngựa vào trong căn hộ.
“Không cần cởi giày đâu, chúng ta không làm lễ ở đây. Cô có muốn uống gì không, hay muốn thứ gì đó mạnh hơn?”
Mia biết chính xác gã đang gợi ý gì. Căn hộ nhỏ nồng mùi thuốc phiện.
“Cô bỏ quả cho đống bừa bộn này nhé. Tôi không có nhiều khách. Tôi thích một mình, như cô biết đấy.”
“Không sao." Mia mỉm cười và đẩy một đống đổ lộn xộn ở mép sofa ra để lấy chỗ ngồi.
“Tốt, tốt,” người đàn ông tóc đuôi ngựa nói, và thả mình xuống chiếc ghế dựa đối diện cô, vẫn mỉm cười. “Vậy tôi không mời có món gì được à?”
Gã ra hiệu về phía bàn.
”Tôi có một ít cần sa Afghanistan ngon lành lắm. Nhập thẳng từ chỗ trồng. Bị cấm tại ba mươi nước đấy, he he. Không, không hẳn, nhưng vẫn ngon lành lắm. Mềm như bơ. Và ít cần sa Maroc nằm đâu đó quanh đây nữa, nếu cô thích một chuyến đi dễ chịu hon? Cô có chắc là tôi không thể dụ dỗ cô được không?"
Sebastian Larsen mỉm cười với cô. Thật ra cô khá ngạc nhiên vì gã hồi âm rất nhanh. Gã không thích có khách, nhưng, hiện giờ, gã có vẻ hài lòng khi được gặp cô.
“Không, cảm ơn. Anh biết tôi không đụng vào thứ đó mà.” Mia mỉm cười, cảm thấy cơn thèm ngủ bắt đầu tác động đến cô.
“Tùy cô. Nhưng cô không phiền nếu tôi hưởng thụ một chút chứ?"
”Cứ tự nhiên, " Mia nói, khẽ nhún vai.
Sebastian Larsen. Nhà nhân chủng học xã hội. Từng làm việc tại Đại học Oslo. Một bộ óc tuyệt vời đã nhanh chóng leo cao trên con đường học vấn, cho đến khi bị tống cổ vì bán thuốc phiện cho học sinh. Mia từng nhờ gã giúp đở ở vài vụ án trước đây, nhưng thời nay sĩ quan cảnh sát có thâm niên thường không khuyến khích việc đó. Lực lượng không muốn liên quan tới một người như Sebastian Larsen, và Mia có thể hiểu tại sao: cái mùi trong căn hộ và nụ cười trên khuôn mặt gã là quá đủ.
“Lâu quá rồi nhỉ, Ánh Trăng. Rất vui được gặp cô. Tôi tưởng cô quên tôi luôn rồi.”
“Tôi bận quá.” Mia mỉm cười, lại cảm thấy mệt mỏi.
Munch đã cho cô chỉ thị nghiêm ngặt: nghỉ ngơi đi - nhưng cô không làm sao bắt cơ thể mình ngừng hoạt động. Thay vào đó, cô đã nuốt vài viên thuốc. Cô đã nghĩ tới Sebastian Larsen từ khi họ tìm thấy Camilla. Huyền thuật. Nghi lễ. Mia không thể nghĩ ra có ai hiểu biết về vấn đề này hơn người đàn ông đang ngồi trước mặt cô.
Dạo gần đây gã có blog riêng, cô tin thế: đó là cách gã xoay xở từ khi bị đá ra khỏi trường đại học. Các thuyết âm mưu. Đó là phần lớn nội dung gã viết. Thỉnh thoảng cô vẫn tìm kiếm gã trên mạng. Chứng cứ mới: Người Mỹ chưa bao giờ đặt chân lên mặt trăng. Khu vực 51, nhân chủng nói: chúng tôi nhìn thấy sinh vật ngoài hành tinh. Vân vân.
“Cô chắc chứ?” Larsen hỏi, rít một hơi từ cái ống điếu trước mặt.
“Không, cảm ơn,” Mia nói, lại lắc đầu.
“Tùy cô thôi,” gã mỉm cười và phả khói kín phòng.
Gã được đánh giá cao tại trường đại học. Đi giảng dạy vòng quanh thế giới. Cho đến tận khi gã để lộ điểm yếu - hay có lẽ là thái độ tự do - cho người ta biết.
“Anh biết tại sao tôi lại ở đây chứ?” Mia hỏi, ý thức được mắt mình đã bắt đầu nhắm lại.
Cô nhét tay vào túi áo, nghịch những viên thuốc màu trắng sẽ bổ sung chút năng lượng cho cô, nhưng cô kìm lại. Đủ rồi. Cô phải ngủ sớm.
“Tất nhiên." Sebastian gật đầu, nghiêm túc nhìn cô. “Thực ra, tôi mừng vì cô đã tới. Tôi vẫn hy vọng cô làm thế.”
“Vậy anh nghĩ gì?”
“Về bức ảnh trên báo?"
Mia gật đầu.
Sebastian Larsen lùa tay vào tóc, lưỡng lự.
"Ờ, biết nói gì đây? Khó có thể đưa ra kết luận nếu chỉ dựa trên một bức ảnh trên bìa một tờ báo. Cô có gì khác cho tôi không?”
“Có thể,” Mia nói. “Nhưng anh phải cho tôi cái gì đó trước đã.”
“Vậy là cô không còn tin tôi nữa hả?”
Mia cười toe, chỉ vào cái ống điếu trên bàn. “Anh có tin không?”
Larsen cười khúc khích. “Hiểu rồi.”
Gã đến chỗ laptop và gõ địa chỉ trang web của tờ báo.
“Phải thừa nhận là cái này khá thú vị đấy,” gã nói, mở tấm ảnh trên báo.
Đất rừng. Lông vũ. Và năm ngọn nến.
“Nó là hình ngôi sao năm cánh, tất nhiên, nhưng cô đã biết rồi, phải không?” Larsen nhìn cô.
Mia gật đầu.
“Tôi chưa thấy lông vũ bao giờ," gã nói, chuyển sự chú ý về màn hình. “Nhưng tạo hình nến này thì rất nổi tiếng; hình ngôi sao năm cánh được sử dụng rất nhiều, từ hàng ngàn năm về trước nhưng nếu muốn tôi giúp thì cô phải cho tôi thêm chút thông tin nữa.”
Mia có thể nhận thấy gã đã bị khơi dậy hứng thú, nhưng cô vẫn phân vân không biết có nên cho gã xem ảnh Camilla Green cô đang cất trong túi không.
“Ngôi sao năm cánh. Giả sử nó là một nghi lễ. Thời buổi này thì kẻ nào sẽ làm những việc kiểu thế?” cô hỏi.
“Cô muốn tôi bắt đầu từ đâu?”
“Từ cái có liên quan nhất.”
“Vậy là cô không có gì cho tôi xem thêm à?”
“Nếu phải chỉ ra mấy cái tên, ý tôi là, chỉ dựa vào cái này, thì đó có thể là ai?”
Mia nói, phớt lờ câu hỏi của gã. Larsen gõ phím, mở một trang web mới. ”OTO," gã nói, hất hàm về phía màn hình.
“Ai?"
“Ordo Templi Orientis - Hội Dòng Đền phương Đông.”
“Nghĩa là gì?"
“Làm điều ngươi muốn làm là toàn bộ luật pháp. Tình yêu là luật pháp, tình yêu dưới ý chí. Thành lập vào năm 1895, một hội chịu ảnh hưởng từ Hiệp sĩ dòng Đền cách ly với nhà thờ. Cô đã nghe về Aleister Crowley chưa?”
“Rồi," Mia gật đầu.
“Đạo Thelema?”
“Không hẳn.”
“Satan giáo?”
“Có, tất nhiên.”
“Nhiều người nghĩ Aleister Crowley là người đứng sau OTC, nhưng không phải; Crowley không tham gia mãi cho đến 1904, khi ông ta...”
“Lúc nãy anh vừa nói gì?”
“Cái gì?”
“Đạo Thelema?”
“Làm điều ngươi muốn làm,” Larsen nói, quay nhìn cô.
“Có nghĩa là gì?”
“Cô phải nhớ rằng, vào thời điểm đó, nhà thờ…”
Larsen bắt đầu, nhưng Mia không còn sức cho một bài thuyết giảng.
“Nói ngắn gọn là sao?”
Larsen nhìn cô lắc đầu. “Cô bảo cô muốn biết mà.“ Gã có vẻ hơi tự ái.
“Xin lỗi, Sebastian,” cô nói, đặt tay lên vai gã. “Mấy ngày qua dài quá. Vậy tổ chức này...?”
“Ordo Templi Orientis. ”
“Nó tồn tại ở Na Uy?”
“Ồ, phải, tồn tại và đang hoạt động mạnh. Có quốc hội riêng được thành lập năm 2008. Có trụ sở tại nhiều thành phố lớn; Bergen và Trondheirn là những bộ phận quan trọng trong mấy năm gần đây.”
“Và họ sống dựa vào... đạo Thelema?”
“Làm điều ngươi muốn làm là toàn bộ luật pháp,” Larsen trích dẫn lại.
”Và nó có nghĩa gì?”
Gã quay lại, hơi mỉm cười. “Cô nghĩ nó có nghĩa là gì, Mia? Làm những gì cô muốn?”
“Soi sáng cho tôi đi,” Mia nói.
“Quyền lợi cá nhân. Phản kháng lại kiểm soát của chính phủ. Chống lại giáo lý nhà thờ. Chống lại đạo đức thông thường và những quy chuẩn luân thường đạo lý bị áp đặt lên chúng ta.”
“Có nghĩa là?”
“Ôi, thôi đi, Mia, cô có nghe tôi nói không đấy?”
Larsen nhìn cô lắc đầu. Gã nói đúng, Mia nghĩ; gã mới hút chất cấm có Chúa mới biết được là từ đâu mà ra, nhưng bộ óc của gã vẫn hoạt động tốt hơn cô.
Cô lại thọc tay vào túi áo.
Một viên thuốc nữa?
Không, giờ cô phải ngủ. Cơ thể cô đang có nguy cơ đầu hàng. Cô phải sớm nghỉ ngơi mới được.
“Tất nhiên tôi đang nghe đây,” Mia lẩm bẩm, quay lại màn hình. “OTO. Satan giáo. Đạo Thelema. Làm những gì ta muốn. Vẫn tồn tại và đang hoạt động mạnh tại Na Uy.”
“Họ duy trì các lễ nghi bí mật, giống những giáo phái khác,” Larsen nói. “Tôi từng nói chuyện với mấy người trong số họ - ờ, các thành viên cũ - và vấn đề khá nghiêm trong đấy.”
“Như thế nào?"
“Phép thuật mang tính dục. Lễ hiến sinh. Rời bỏ xã hội. Dâng hiến thể xác. Dâng hiến tâm trí. Được tự do.”
“Phép thuật mang tính dục?”
Larsen mỉm cười nhợt nhạt. “Phải."
“Có nghĩa chính xác là gì?”
“Ờ, nếu một trong các nghị sĩ muốn cô lột quần áo và hiến dâng bản thân cho đạo Thelema trước mặt mấy ông già đeo mặt nạ, thì cô phải làm như vậy.”
“Nghị sĩ?”
“Ừ, thú vị, phải không?" Larsen nói. “Làm sao mà toàn bộ giáo phái này, vốn tự cho là tồn tại để thoát khỏi các sự kiểm soát nghiêm ngặt do xã hội áp đặt, cuối cùng lại cũng trở thành sự kiểm soát? Họ hứa cho cô tự do, nhưng không có tự do nào hết. Tất nhiên là không.”
“Và anh nghĩ cái này có vẻ giống họ?" Mia hỏi, lại chỉ vào màn hình.
“Nói bây giờ thì sớm quá,” Larsen đáp. “Cô có gì khác cho tôi xem không?”
“Ta còn ai nữa?"
“Cô chọn đi," Larsen nói, mở một trang web khác trên màn hình.
Lần này là Google Maps. Gã gõ một địa chỉ và ngả người ra sau.
“Ta đang xem cái gì đây?" Mia nói.
"Cung điện.”
“Ý anh là sao?”
“Nơi ở chính thức của Hoàng gia Na Uy,” Larsen nói, phóng to bức ảnh thêm một chút. “Đây là Parkveien. Cô biết Parkveien ở đâu chứ?”
Mia cau mày nhìn gã. Tất nhiên cô biết. Nó là một trong những con phố đắt đỏ nhất Na Uy, tại trung tâm Oslo, nhà của Thủ tướng và nhiều đại sứ quán.
“Anh định dẫn dắt đến đâu?”
"Các tổ chức này đều có địa chỉ tại Parkveien,” Larsen nói, bấm chuột thêm vài lần nữa. “Ý tôi là, ngay sau Cung điện. Dòng Tu sĩ Na Uy.”
“Tu sĩ?”
“Đúng, địa chỉ Parkveien.”
Larsen lại bấm chuột. “Hiệp sĩ Dòng Đền. Địa chỉ Parkveien.”
“Và tất cả những cái này... Ý tôi là... hình ngôi sao năm cánh?”
Mia nghĩ cô sắp ngất đến nơi.
“Không, tôi không nói vậy. Rất có khả năng là OTO hoặc giáo phái sếp cô đang tham gia.”
“Munch hả?”
Larsen cười lớn. “Không, không phải Munch, tôi không nghĩ ông ấy sẽ thấy thoải mái tại đó.“
“Vậy thì ai?” Larsen mở một trang web nữa. “Mikkelson,” người đàn ông gầy gò nói, chỉ vào màn hình.
"Mikkelson?"
“Đúng. Rikard Mikkelson.” Larsen gật đầu. “Thành viên danh giá của Hội Tam Điểm Na Uy.”
Mia bỗng cảm thấy tỉnh táo hơn. “Hội Tam Điểm?”
“Ồ, đúng, họ thích ngôi sao năm cánh. Họ nỗ lực hết sức để trở thành trụ cột của cộng đồng, sùng đạo, ha... Cô đã xem đoạn video các đại sư phụ cấp 33 mặc áo choàng thả rông của quý trong lúc hiến tế một con dê chưa?”
“Chưa,” Mia nói, không chắc có nên tin gã không.
Có phải Larsen vẫn đang phê, hay đấy là một câu chuyện học thuật?
“Mikkelson là một thành viên. Giống như hầu hết các nhân vật cao quý giỏi giang của đất nước này. Hội Tam Điểm, Mia. Những người đàn ông trưởng thành tham gia các nghi lễ. Họ nắm tay nhau. Họ mặc quần áo giả trang. Họ uống máu từ chén bạc. Ôi, chúng ta mới ngây thơ làm sao. Cô thật lòng cho rằng các quyết định về đất nước này đã được đưa ra trong những buổi họp của chính phủ à?"
Larsen với cái ống điếu trên bàn và châm lửa.
“Sebastian,” cô nói nghiêm túc, dán mắt vào người đàn ông nhỏ bẻ, gầy gò trước mặt.
“Sao?” Larsen nói.
“Tôi sẽ cho anh xem một thứ. Một thứ hiển nhiên tôi không được phép cho anh xem, nhưng tôi sẽ vẫn làm thế.”
“OK.”
Giờ gã có vẻ hơi căng thẳng.
“Tôi cần anh nói cho tôi chính xác anh nghĩ gì, OK?”
“Ừ, tất nhiên."
“Tôi rất biết ơn. Những gì anh vừa chỉ cho tôi. Tôi sẽ xem xét kỹ, nhưng ngay bây giờ tôi cần cái gì đó cụ thể từ anh, OK?”
Mia đứng dậy, đi ra hành lang và lấy tập hồ sơ từ túi xách. Cô quay lại phòng khách bừa bộn và ngồi xổm trước mặt Larsen, lúc này đang háo hức như đứa trẻ. Mia mở hồ sơ, và cô nhìn thấy mắt gã trợn trừng khi cô đặt bức ảnh Camilla Green lên trên bàn phía trước mặt gã.
“Mẹ kiếp."
“Phải,” Mia nói. “Và để tôi nói cho rõ nhé, Sebastian, nếu tôi nghe được dù chỉ phong thanh về cái này, trên blog của anh hoặc ở bất cứ chỗ nào khác, rằng anh đã xem bức ảnh này, thì, tôi, ờ, tôi không biết…”
“Tôi hiểu,” Larsen gật đầu nghiêm túc, và cô có thể thấy gã thực lòng có ý đó.
“Anh biết tại sao tôi đến tìm anh rồi chứ? Không phải ngẫu nhiên phải không, cách sắp đặt các ngọn nến này này?” Hôm nay, Mia đã thấy Munch chệnh choạng bước ra khỏi phòng sự cố, cơ hồ chẳng nói năng rành mạch được, và cô đang bắt đầu cảm thấy y hệt.
“Ồ, không, không, hình ngôi sao năm cánh là, ờ, đối với những người tin thế, là...” Larsen dừng lại giữa chừng, nhìn chăm chú bức ảnh trước mặt. “Ờ, có một cách giải thích thông thường.” Larsen hắng giọng, giờ gã đã khá tỉnh táo.
Là một chuyên gia về lý thuyết là một chuyện, nhưng khi phải đối diện với thực tế, một bức ảnh cô gái mười bảy tuổi lõa thể trên thảm lông vũ, được bao quanh bởi một hình ngôi sao năm cánh bằng nến, chắc chắn gã phải cố gắng lắm mới nắm bắt được vấn đề.
“Cứ giả dụ tôi không biết gì hết,” Mia nói. “Dạy tôi đi.”
“Được rồi,” Larsen gật đầu bồn chồn. “Hình ngôi sao năm cánh, như cô đã biết từ cái tên, có năm góc. Và mỗi góc biểu tượng cho một thứ.”
“Cái gì?”
“Cách giải thích truyền thống khá thông dụng. Có lẽ tôi nên bắt đầu từ đỉnh, theo chiều kim đồng hồ...?”
Điện thoại cô bắt đầu rung. Mia cầm nó lên, cố gắng tập trung vào cái tên trên màn hình. Kim Kolsø. Cô nhấn nút đỏ và đặt lại điện thoại vào túi.
“Linh hồn nằm trên đỉnh,” Sebastian nói.
“Tiếp tục đi,” Mia nói.
“Những góc còn lại là nước, lửa, đất, không khí.”
“Nước, lửa, đất, không khí?”
“Phải.“
“Được rồi, tốt. Cảm ơn, Sebastian.”
Mia cầm bức ảnh trên bàn và đang định nhét nó vào trong tập hồ sơ thì một cánh tay gầy gò ngăn cô lại.
“Nhưng nó chỉ là - nói sao nhỉ? - phiên bản thông dụng. Trò trẻ con. Có một cách giải thích sâu hơn nữa.”
“Tiếp đi?”
Larsen lại nhìn chăm chú vào bức ảnh.
“Sự sinh sôi, sự trinh trắng, mẹ, luật pháp, cái chết,” gã nói nhỏ, mắt không rời bức ảnh.
Mia kìm cái ngáp.
“Và nhìn cách sắp xếp cánh tay cô ấy xem,” gã tiếp tục.
“Nó được sắp xếp như thế nào, theo ý anh?”
“Sự sinh sôi. Và mẹ.” Người đàn ông gầy gò gật đầu nghiêm trang.
Mia vụng về lấy điện thoại ra khỏi túi và gọi taxi.
“Cảm ơn anh, Sebastian.”
“Nó không thể là sự ngẫu nhiên, phải không?”
Mia mỉm cười nhét bức ảnh vào túi và đứng dậy.
Giấc ngủ. Cô không thể trì hoãn nó lâu hơn nữa.
“Sự sinh sôi và mẹ,” Larsen nói nghiêm túc.
“Cảm ơn anh, Sebastian,” Mia nhắc lại.
Cô chạy xuống cầu thang và thả mình vào trong chiếc taxi đang đợi sẵn.