Cú Săn Đêm

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 1 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 74
Chương 74

❊ ❊ ❊

Miriam Munch tỉnh dậy lạnh cóng người. Cô cố gắng thu mình nhỏ lại hết mức, cuộn tròn lại như một bào thai, quấn chặt cái chăn nhỏ quanh cơ thể đang run lấy bẩy. Cuối cùng cô cũng ngủ thiếp đi, kiệt sức, phải bò bằng tay và đầu gối hàng mấy tiếng đồng hồ, nhưng cái đói và cái lạnh luồn vào từ những vết nứt trên tường đã đánh thức cô và mang cô trở lại cơn ác mộng này. Cô vẫn đang sốc. Cô đã ngồi trong xe. Đi trên đường E18. Cô đã nghĩ về bố mẹ mình. Cô đã lại là một đứa trẻ. Mơ màng và ấm áp. Sự đối lập với căn phòng cô đang ở không thể lớn hơn được nữa.

Một trò đùa. Đó là suy nghĩ đầu tiên của cô khi cơn sốc ban đầu dịu đi. Cô đang ở đâu? Một sàn nhà lạnh lẽo. Một căn hầm tối tâm. Ai đang đùa với cô? Cô thậm chí còn chưa nhận ra sự nghiêm trọng của tình hình khi cánh cửa cọt kẹt mở ra và sinh vật đầy lông vũ bước vào. Cô đã nghĩ nó hẳn là một giấc mơ. Mình vẫn đang ngủ. Nỗi khiếp sợ phải một lúc sau mới đến. Đầu tiên, cô tò mò nhìn xung quanh. Ai đó đã xây một căn phòng kỳ lạ dưới lòng đất. Cô cảm thấy trong giấc mơ này nó rất nhỏ. Giống như Alice ở Xứ sở Diệu kỳ. Cô đã biến thành một con vật nhỏ. Có một bánh xe lớn cho phép cô chạy bên trong. Một chai nước trên tường có một cái vòi để cô có thể uống.

Không không không.

Cô phải tỉnh dậy cho sớm.

Chuyện này không có thật.

Có lẽ có nên thử nghĩ đến những suy nghĩ tích cực?

Lạy Chúa.

Marion. Có lẽ cô có thể thử nghĩ về Marion?

Giúp tôi với.

Có lẽ nó sẽ giúp cô tỉnh dậy?

Làm ơn.

Ai đó.

Giúp tôi với.

Miriam Munch nheo mắt cố ngăn cơn đói. Và cảm giác buồn nôn. Cô đã nôn trong góc sau khi chạy trên bánh xe lớn. Lòng bàn tay và đầu gối cô đau nhức nhối, nhưng cô đã quyết định không khóc nữa. Cô đã cố gắng nhai những viên bột màu nâu rơi từ trong tường ra và nó chắc hẳn là thức ăn. Cô đã nuốt chửng mấy viên, nhưng lại ói ngược trở lại. Cô từ chối làm điều này. Giá như nó không lạnh đến thế.

Miriam cẩn thận chuyển mình sang tư thế ngồi. Cô thử đứng dậy, chậm chạp chống chân lên, ban đầu cúi lom khom, rồi cô vỗ lên vai vài lần và bắt đầu gặp đôi chân tê cứng, đau nhức để máu lưu thông trở lại.

Ôi, lạy Chúa, cô đói quá.

Miriam có thể nhìn thấy hơi thở mờ đặc thoát ra khỏi miệng khi cố gắng thổi một chút hơi ấm vào mấy ngón tay lạnh cóng.

Lạy Chúa.

Cô phải thức dậy sớm thôi.

Giúp tôi với.

Mẹ. Marion. Bố.

Ai đó.

Làm ơn.

Miriam nhảy dựng lên khi cánh cửa mở ra và sinh vật lông vũ xuất hiện tại lối vào.

“Jacob,” cô nài nỉ, sợ hãi thu mình vào góc phòng.

“Cô không được ngoan cho lắm,” người thanh niên phủ lông vũ nói, chĩa súng vào cô.

“Jacob, tôi…” Miriam lại thử, nhưng nói không nên lời. Tất cả những gì thoát ra từ giữa cặp môi của cô là những tiếng lẩm bẩm bị nuốt chửng bởi căn phòng lạnh lẽo.

“Câm miệng," sinh vật lông vũ ra lệnh. “Tại sao cô không làm gì? Tôi đã giải thích cho cô mọi thứ ở đây hoạt động như thế nào rồi. Thế mà cô vẫn không làm. Cô ngoan ngoãn được một lúc, nhưng giờ có vẻ cô lại không hiểu. Tôi có phải giải thích mọi thứ lại với cô lần nữa không?”

Người thanh niên phủ lông vũ tiến thêm một bước về phía cô và chĩa súng vào mặt cô.

“Không, làm ơn,” cô lắp bắp, chắp hai tay trước mặt.

“Cô có bị ngu không vậy?”

Mắt anh ta tối đen. Anh ta lắc đầu, bàn tay lông vũ siết chặt khẩu súng hơn.

“Có phải vì vậy cô chỉ làm một lát, rồi sau lại không được nữa? Bởi vì cô là đồ ngu?”

“Không,” cô lắp bắp.

“Hẳn là thế rồi, vì nó có khó đâu. Cô có nghĩ nó khó không?”

“Không, không,” Miriam lắp bắp.

“Hay có lẽ cô nghĩ có người đang trên đường tới cứu cô? Có lẽ ai đó trong số các bạn trai của cô?”

Giờ anh ta cười nhăn nhở với cô. Hàm răng trắng lóa lên giữa khuôn mặt lông vũ.

“Hay là bố? Ông bố cảnh sát của cô? Cô nghĩ ông ta sẽ tới cứu cô? Cứu cô con gái bé bỏng của ông ta?”

Miriam Munch giờ run lên bần bật.

“Sẽ không ai đến hết,” sinh vật lông vũ trước mặt cô tiếp tục. “Có thể họ thông minh đấy, nhưng tôi còn thông minh hơn. Họ sẽ không bao giờ tìm được cô.”

Anh ta lại cuời toe, khúc khích qua nòng súng.

“Tôi có thể bắn cô ngay tại chỗ, nhưng làm vậy khán giả sẽ không vui, phải không?”

Miriam không biết khán giả anh ta đang nhắc đến là ai.

“Đây là chương trình biểu diễn của tôi. Tôi đã nghĩ ra mọi thứ. Thông minh, phải không? Nó đòi hỏi sự sáng tạo, tổ chức một chương trình tử tế, thứ gì đó độc nhất vô nhị, thứ gì đó khiến họ sẵn sàng trả tiền."

Miriam vẫn không biết anh ta đang nói gì.

“Cô may mắn đấy, may mắn thật sự đấy.” Người thanh niên lông vũ mỉm cười, nụ cười cứng đơ bên dưới cặp mắt lạnh lẽo, vô hồn. “Thực ra, rất may mắn,” anh ta tiếp tục. “Giờ cô là ngôi sao. Người ta đã trả hàng triệu cua ron để xem cô biểu diễn. Mà cô thậm chí còn không phải người được chọn.”

Người thanh niên trước mặt cô lấy súng gãi đầu và cười khúc khích một mình.

“Cô có tin được không? Cô thậm chí không phải người được chọn - cô gái còn lại được ba phiếu bầu. Họ thích người trẻ, cô biết đó, nhưng đây là chương trình của tôi. Tôi phát minh ra nó. Bánh xe. Chữ trên tường. Nên tôi được quyết định. Tôi chọn cô vì tôi thích cô. Cô đặc biệt. Bố cô là cảnh sát. Tôi có tử tế không nào? Không chọn cô gái còn lại, mặc dù họ đã bầu cho cô ta?"

Miriam gật đầu thận trọng. “Jacob..." cô ngập ngừng bắt đầu. Cô thấy miệng khô rát.

“Không, không, không,” người đàn ông mắt lạnh nói, lại chĩa súng vào cô. “Chúng ta không nói chuyện. Chúng ta chỉ lắng nghe."

Miriam ngậm miệng nhìn xuống sàn nhà.

“Đây là lần cuối cùng tôi xuống,” người thanh niên nói. “Giờ, cô sẽ làm như chỉ bảo; nếu không, tôi sẽ phải kiếm một cô gái khác. Nhất định phải cho khán giả xem thứ họ đã trả tiền để xem, phải không?”

“Phải,” Miriam lẩm bẩm, không nhìn lên. “Cô có muốn tôi bắn cô giờ không, hay cô sẽ làm như được bảo.”

“Giờ tôi sẽ làm,” Miriam thì thào.

Người thanh niên lông vũ nhìn một lúc như thể đang đắn đo xem liệu cô có giữ lời hay không, rồi anh ta hạ súng xuống và lại nhe hàm răng trắng.

“Tốt.”

Anh ta cười phá lên một mình rồi đóng cánh cửa nặng nề lại, bỏ cô một mình trong căn phòng lạnh lẽo, tối tăm.

y trên một thảm lông cú. Rồi ai đó đã đánh cấp nguyên cả bộ sưu tầm cú Na Uy.” “Ta sẽ phải xem xét chuyện đó. Ngay lập tức.” Munch lại gật đầu, vẻ nghiêm trọng. “Làm tốt lắm, Ludvig. Mia, cô đến đó được không?” Mia Krüger dường như vừa bị c
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Samuel Bjork

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.