Cú Săn Đêm

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 1 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 71
Chương 71

❊ ❊ ❊

Có gì đó khá hấp dẫn ở ánh sáng dọc đường E18. Miriam không rõ vì sao, nhưng cô luôn thích chúng; một ký ức tuổi thơ, cô nghĩ vậy, từ ghế sau chiếc Volvo của gia đình trên đường đến thăm ông bà ngoại. Ánh đèn ấm áp. Bánh xe lăn trên đường nhựa. Những giọng nói khẽ phía trước. Bố mẹ cô. Cách họ tán tỉnh nhau trên nền tiếng radio, lần nào cũng kết thúc bằng một cuộc tranh cãi vặt; bà muốn nhạc jazz, ông muốn nhạc cổ điển. Thời đó cô đã cảm thấy thật an toàn.

“Thêm cà phê nhé?” Jacob nói, đẩy chiếc kính gọng tròn lên mũi.

“Tôi vẫn còn một ít, nên thôi, bây giờ không cần." Miriam mỉm cười, uống thêm một ngụm từ cốc sắt. Xét cho cùng, họ phải thức; chuyện này có thể mất cả đêm.

“Tôi mang hai bình Thermos đấy."

Anh ta tăng nhiệt độ máy sưởi trong xe lên một chút.

Ngoài trời đang lạnh. Mùa đông thật rồi. Nhưng Miriam vẫn thấy ấm. Cô tựa vào lưng ghế và lại ngước nhìn ánh đèn. Cô suýt mỉm cười khi nhớ đến sự ngây thơ của cô thời con nít; mọi thứ ngày xưa mới trong trẻo đẹp đẽ biết bao. Bàn tay mẹ âu yếm vuốt tóc bố. Cách ông mỉm cười với bà. Thời gian bất tận. Tuổi thơ là như vậy. Mọi khoảnh khắc đều kéo dài mãi mãi. Cô uống hết cốc cà phê và mỉm cười một mình, giờ hơi buồn ngủ; mỗi ngọn đèn đường họ vượt qua đều gợi cô hồi tưởng về những chuyến đi đáng nhớ trong quá khứ. Dạo này cô thường xuyên nghĩ về nó, về con người cô thời niên thiếu. Chỉ mong nhanh nhanh chóng chóng lớn lên. Giờ, cô nhận ra cuộc sống khi đó thật tốt biết bao. Cô mỉm cười, rót thêm một cốc cà phê từ bình Thermos.

“Lạ nhỉ, phải không?” Jacob nói.

“Cái gì?" Miriam nói, mắt bắt đầu nhắm lại.

“Đôi khi cô lên quá nhiều kế hoạch, và rồi hóa ra lại thành không cần thiết.”

Chàng trai đeo kính gọng tròn mỉm cười nhìn cô, nhưng mặt anh ta có chút kỳ quái; như thể Miriam không thể tập trung nhìn vào nó cho rõ ràng được.

“Cô có hiểu ý tôi không?”

“Không, không hẳn," Miriam nói, nhấp thêm một ngụm cà phê.

Cô cần tỉnh táo, minh mẫn. Việc này sẽ mất thời gian. Họ có thể phải ở đó cả đêm, mà cô thì đã bắt đầu lim dim. Không tốt. Cô uống thêm cà phê trong lúc Jacob quay sang lại mỉm cười với cô.

“Ví dụ như cà phê,” Jacob nói. “Tôi đã mang Coca, Farris và mấy chai nước, phòng khi cô không muốn cà phê."

Miriam không hiểu anh ta đang nói về cái gì. Cô tựa ra lưng ghế và lại nhìn ánh đèn. Chúng dường như ấm hơn và vàng hơn so với trong trí nhớ của cô. Billie Holiday. Mẹ cô luôn thích nghe bà ấy hát. Miriam mỉm cười một mình và bỗng nhiên phải tập trung tinh thần giữ chặt cái cốc đang chực trôi tuột khỏi tay cô.

“Nhưng cô lập tức nói có với cà phê, nên mấy thứ khác bị bỏ phí.” Jacob cười khúc khích, rồi lắc đầu. “Tôi có thể dùng thời gian đó cho việc khác, cô không thấy sao?”

Miriam mơ màng nhìn về phía anh ta, nhưng mặt anh ta không còn ở đó nữa.

“Bao lâu... thì chúng ta... mới đến đó?" cô lẩm bẩm. “Thì chúng ta mới gặp… những người khác?”

Cô phải mất cả thế kỷ mới lẩm bẩm xong câu cuối cùng.

“Ồ, họ sẽ phải xoay xở khi thiếu chúng ta thôi.”

“Ý... anh là sao?"

“Ta có nhiều việc quan trọng hơn để làm mà, phải không?”

Chàng trai đeo kính gọng tròn quay sang mỉm cười với cô.

Nhưng Miriam không nhìn thấy.

Cô đã ngủ rồi.

y trên một thảm lông cú. Rồi ai đó đã đánh cấp nguyên cả bộ sưu tầm cú Na Uy.” “Ta sẽ phải xem xét chuyện đó. Ngay lập tức.” Munch lại gật đầu, vẻ nghiêm trọng. “Làm tốt lắm, Ludvig. Mia, cô đến đó được không?” Mia Krüger dường như vừa bị c
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Samuel Bjork

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.