Gabriel Mørk dừng chân trước sạp báo phía ngoài quầy hàng ở góc Mariboesgate và nhớ lại lần đầu tiên anh tới đây, sáu tháng trước, lo lắng vì bắt đầu công việc với cảnh sát. Hồi đó, chàng hacker trẻ không hề có kinh nghiệm phá án - thực ra, còn chẳng có kinh nghiệm làm việc gì. Cảnh sát biết được tên anh từ M16. Anh đã giải được một đoạn mã cực kỳ khó mà Cục An ninh Anh tải lên mạng: bạn có thể phá nó không? Nó thực ra là một chiến dịch tuyển dụng, và anh nhận được thông báo đã giải mã đúng, nhưng để có được công việc này anh phải là công dân Anh. Gabriel nhanh chóng quên toàn bộ chuyện này cho đến khi, một ngày, anh nhận được cuộc gọi từ Holger Munch. Làm sao anh có thể từ chối một công việc đàng hoàng đúng lúc sắp có em bé? Bạn gái anh sẽ không bao giờ tha thứ cho anh.
Gabriel tìm thấy thẻ và cà thẻ để vào trong tòa nhà màu vàng. Một thiếu nữ. Được phát hiện trong tình trạng lõa thể trong rừng ở Hurum. Anh rùng mình nhớ lại những bức ảnh đã được xem. Họ đã không có vụ án nào như thế này kể từ hồi các bé gái bị treo trên cây, và khi đó anh suýt nữa đã nôn ọe. Suy nghĩ đầu tiên nảy ra trong đầu anh là anh đã phạm sai lầm lớn khi nhận công việc này, nhưng, may thay, họ đã phá được vụ án.
Và anh đã góp một phần công sức.
Sau đó, Munch đã gọi anh vào phòng làm việc để cảm ơn, “Chúng tôi hẳn đã không thể làm được nếu thiếu cậu, Gabriel.” Và anh cảm thấy tự hào vì được là một phần của cái gì đó quan trọng.
Gabriel giơ thẻ lên bảng điều khiển thang máy và đang định bấm tầng hai thì nghe thấy một giọng nói quen thuộc vang lên sau lưng.
“Đợi tôi với.”
Gabriel quay lại và vừa ngạc nhiên vừa vui mừng khi thấy Mia chạy về phía anh.
“Cảm ơn," cô thở gấp khi cửa thang máy đóng lại.
Mia Krüger.
“Chị quay lại rồi hả?” Gabriel hỏi, ý thức được mình đang hơi đỏ mặt, nhưng vẫn hy vọng cô không để ý thấy.
“Có vẻ như vậy. Đáng lẽ tôi nên bảo họ xéo hết đi, nhỉ?"
“Có lẽ vậy.” Gabriel mỉm cười.
“Cậu có bản sao kê chưa?”
“Hả?”
“Sao kê điện thoại của cô ấy? Nạn nhân ấy?"
“Chưa,” Gabriel nói. “Mấy việc kiểu thế cần thời gian, nhưng nó đang được tiến hành rồi. Thói quan liêu - chị biết nó thế nào mà.”
“Sao cậu không đột nhập vào hệ thống của họ mà tự lấy.”
“Munch thích làm việc đúng luật.” Gabriel cười, có chút xấu hổ.
Mia bật cười.
Cô đi trước anh xuống hành lang, cà thẻ vào máy đọc, mở cửa cho anh và vừa đóng cửa lại thì Munch xuất hiện.
“Tôi tưởng ta nói mười một giờ? Mười một giờ là mười một giờ, không phải trễ mười lăm phút," Munch cáu kỉnh rồi biến mất vào trong phòng làm việc.
“Tâm trạng ông ấy đang tệ lắm,” Gabriel nói, phần nào có ý biện bạch.
“Rõ là thế rồi," Mia nói, nhưng không có vẻ phiền lòng vì chuyện đó.
“Mười một giờ là mười một giờ. Nghiêm túc đấy, các anh chị, cho tôi thấy chút chuyên nghiệp đi được không? Chúng ta đang ở đâu? Mọi người đâu hết rồi?" Munch giờ đang la hét từ phòng họp, giọng gầm gừ và trầm khàn như con gấu bị đánh thức khỏi giấc ngủ đông.
Mia Krüger.
Gabriel mừng là cô đã trở lại.