Ở đây ấm hơn nhiều, trên chiếc giường mới họ cho cậu ngủ. Cậu đã ở đây được vài ngày, và cậu vẫn không biết mình đang ở đâu, hay những người này là ai, nhưng họ nói cậu đã được an toàn, rằng cậu không cần phải sợ hãi nữa.
Cậu bé không hiểu, nhưng họ đã cho cậu đồ ăn, và cậu hài lòng về điều đó, vì đã lâu cậu không ăn gì.
Những người xa lạ có vẻ tử tế, nhưng họ cũng khá ngốc. Chẳng hạn, họ không nhận ra tường nhà họ rất mỏng và khi đã lên giường, cậu có thể nghe mọi điều họ nói về cậu. Mẹ đã luôn bảo cậu phải cảnh giác với người khác, rằng họ không đáng tin. Giờ cậu có thể thấy bà đã đúng. Vì những người lạ này trước mặt cậu thì bảo một đằng sau lưng cậu lại nói một kiểu.
Chuyện này thật điên rồ.
Bà ta đã nhất cậu nhóc trong cabin đó suốt mười năm.
Cậu ấy chưa từng gặp những đứa trẻ khác.
Lạy Chúa.
Cậu ấy ngồi dưới xác bà ta hơn một tuần.
Suýt chết đói.
Cậu cố gắng hiểu xem họ đang nói về chuyện gì; cậu không ngốc, rõ ràng họ đang nói về cậu, nhưng cậu không nắm bắt hết được các ngụ ý. Cậu cũng không hiểu tại sao mẹ lại không ở đây. Họ đã đưa bà xuống từ xà nhà, những người đã xuất hiện này, và cậu muốn gặp lại mẹ, nhưng có vẻ bà chưa sẵn sàng, hoặc có lẽ nhiệm vụ của cậu là đợi bà trong ngôi nhà này với những người lạ không đáng tin. Họ ngốc nghếch thật, nhưng thức ăn của họ thì ngon. Và các phòng thì ấm áp. Và cậu đặc biệt háo hức với sách. Họ có rất rất nhiều sách.
Họ bảo cậu phải nói chuyện với một người đàn ông có bộ ria mép mỏng làm công việc gì đó gọi là bác sĩ tâm lý. Người đàn ông ria mép mỏng bảo cậu được phép ăn kẹo trong cái bát trên bàn giữa họ, chắc để lừa cậu, như người ta hay làm, nhưng cậu vẫn ăn, vì chúng khá ngon, và cậu gật đầu mỗi khi nghe thấy điều gì đó chính xác, trong khi người đàn ông vẫn nói.
Người đàn ông nói với cậu về thứ gì đó gọi là cái chết. Rằng mẹ cậu đã ra đi, rằng bà sẽ không bao giờ trở lại. Lúc đầu, cậu không tin ông ta, tất nhiên, nhưng rồi theo thời gian, cậu bắt đầu nghĩ rằng có lẽ rốt cuộc cũng có chút sự thật. Bởi vì cho dù cậu đợi lâu đến thế nào và hy vọng biết bao rằng bà sẽ ở đó khi cậu mở mắt vào buổi sáng bên dưới tấm chăn, bà vẫn không xuất hiện. Vậy là cái nơi chết này rốt cuộc cũng tồn tại thật, và mẹ cậu rõ ràng muốn dành chút thời gian ở đó. Cậu không biết là trong bao lâu, cậu cũng không hỏi ai, vì mỗi lần cậu mở miệng, dù là với người phụ nữ mang đồ ăn cho cậu, hay ông bác sĩ tâm lý có kẹo, họ đều nhìn cậu bằng ánh mắt kỳ lạ.
Như thể cậu là đồ ngốc.
Họ chưa bao giờ nói thẳng ra, nhưng cậu có thể thấy điều đó trong mắt họ. Nên cậu không hỏi nữa. Thay vào đó cậu học cách gật đầu. Cậu mỉm cười và gật đầu, và họ thích điều đó. Và tường trong nhà rất mỏng, nhưng vì cậu đã trở nên rất giỏi che giấu cảm xúc, các từ ngữ ở bên kia bức tường bắt đầu thay đổi khi họ bàn về cậu.
Cậu bé đang làm tốt đến mức không tin nổi.
Thật nhẹ cả người.
Đúng là ác mộng, cậu có tưởng tượng được không? Một mình với một bà mẹ điên dưới cabin trong suốt mười năm.
Nhưng bây giờ cậu ấy đang rất tốt.
Cậu có nhận ra cậu ấy thông minh đến mức nào không? Cậu ấy đọc nhiều đến thế nào?
Cậu có nghe Nils nói gì không?
Không, anh ấy nói gì ?
Về máy tính xách tay ấy?
Có chuyện gì về nó?
Lúc đầu cậu ấy không biết nó là cái gì.
Thật à?
Ý mình là, cậu ấy chưa bao giờ thấy nó, nhưng giờ thì dùng suốt. Nils nói chưa bao giờ thấy ai học hỏi cái gì nhanh đến vậy.
* * *
Đến giờ cậu đã ở đây gần một năm. Cậu đã đọc vài lần toàn bộ sách trong nhà, kể cả các sách người ta bảo cậu là chỉ dành cho người lớn.
Đừng có nói xấu mẹ tôi.
Một đôi lần, cái gì đó không biết là gì ở bên trong cậu suýt nữa đã trượt ra và bắt họ rút lại những lời xấu xa về mẹ cậu, nhưng cậu đã xoay xở kiềm chế được. Cậu rất giỏi việc đó. Họ chẳng bao giờ nhận ra.
Ồ, cậu bé đáng yêu quá.
Đúng vậy, nhỉ?
Những giọng nói xuyên qua tường. Và cậu muốn như thế. Cậu không thích những từ đã nghe lởm được mấy tối đầu tiên. Chúng khiến cậu run lên dưới chăn, mặc dù cậu khá ấm.
Nhưng được ở đây cũng tốt, xét trên một vài phương diện.
Hầu hết nhờ sách.
Và những đứa trẻ khác.
Ban đầu thì không phải thế. Khuôn mặt chúng rất lạ, như mặt người lớn, nhưng khi cậu đã tìm ra cách bắt chước chúng, học được cách không phải là mình mà chỉ đơn thuần mỉm cười và không bao giờ bộc lộ cảm xúc thật của mình, mọi thứ đã được cải thiện.
Nhưng, chính chiếc máy tính xách tay mới làm cậu thích thú hơn bất cứ thứ gì.
Người đàn ông tên Nils là người đầu tiên chỉ nó cho cậu. Khối nhựa hình chữ nhật nhỏ khi được bật lên đã mở ra cả một thế giới mới.
“Em chưa bao giờ nhìn thấy máy tính xách tay thật à?”
Và rồi cậu bé cảm thấy nó, cơn giận dữ bên trong cậu sắp bùng nổ, nhưng cậu vẫn cố gắng giữ được khuôn mặt vô cảm.
Cậu sẽ không thể tin được cậu bé đó có gì trong đầu đâu.
Tuyệt vời thật, phải không? Lớn lên trong hoàn cảnh như thế, ấy mà vẫn sống rất tốt.
Không, tôi nói nghiêm túc đấy. Cậu ấy như Beethoven vậy.
Là sao?
Khoảnh khắc Beethoven nhìn thấy cây đàn dương cầm, ông ấy đã biết phải làm gì với nó.
Cái gì ?
Một số người phải học, nhưng Beethoven, ông ấy chỉ nhìn nó, ngồi xuống và bắt đầu chơi. Ông ấy biết phải làm gì ngay lập tức.
Anh đang nói gì vậy, Nils?
Cậu bé đó cả đời chưa bao giờ nhìn thấy máy tính. Nhưng ngay lúc cậu ấy ngồi xuống trước nó, cứ như thể bản năng đã cho cậu ấy biết nó hoạt động thế nào.
Tôi mừng là cậu bé đang làm tốt.
Không, cậu không hiểu. Cậu bé đó rất đặc biệt.
Hai năm trôi qua. Cậu đã dần quen với đủ vị kẹo. Và mặc dù lũ trẻ cứ đến rồi đi, cậu vẫn thích được ở với chúng. Thần chết rõ ràng là một người quan trọng đang chăm sóc mẹ cậu cho đến khi bà sẵn sàng trở về. Rồi cũng đến lúc, cậu bắt đầu cảm thấy nơi này gần như là nhà của mình. Hiển nhiên, nó không hề giống với cuộc sống cùng mẹ, nhưng nó cũng tàm tạm. Những giọng nói phía sau bức tường giờ chỉ toàn dành cho cậu những điều tốt đẹp. Bọn trẻ trong sân trường thích chơi bóng đá với cậu hoặc trèo lên khung chơi leo trèo. Cậu vui lòng đợi ở đây. Để cái chết làm xong việc với mẹ cậu. Buổi tối, cậu ngủ ngon hơn. Mỗi khi thức dậy, cậu lại thấy hạnh phúc.
Cho đến tận ngày một chiếc xe đồ ở sân bên ngoài nhà và người phụ nữ chăm sóc cậu bước đến.
“Ta muốn cháu gặp một ngưòi.”
“Vâng?” cậu trả lời kèm theo một nụ cười.
“Cháu sẽ có một ngôi nhà mới.”
Cậu cố gắng hiểu ý nghĩa của những từ đó.
“Chào con," người phụ nữ tóc vàng hoe vừa mới xuất hiện từ chiếc xe lạ nói.
“Chào cô,” cậu nói, chia tay ra và cúi đầu như đã được dạy.
“Cô là Helene,” người phụ nữ mỉm cười nói. “Helene Eriksen."
“Ta vào trong làm quen với nhau nhé?" người phụ nữ chăm sóc cậu nói.
Và họ đã làm thế, vào trong nhà, có bánh cuộn giòn trên đĩa đặt trên bàn và nước ép bí đỏ cho cậu uống, rồi mặt người phụ nữ mới đến trở nên nghiêm túc và có đặt tay lên vai cậu. “Chúng ta rất vui về chuyện này, thật sự rất vui. Và giờ consẽ là một phần của gia đình chúng ta.” Cậu bé không hiểu chuyện gì đang diễn ra, và cái thứ bên trong cậu nhe răng ra, nhưng cậu vẫn cố gắng để mỉm cười với bà, với bộ mặt cậu đã học để trưng ra với thế giới bên ngoài.