Trương Ngọc Bá cùng Triệu Thư Hàn trốn vào tửu lâu, nghĩ rằng lên tầng hai quan sát sẽ nhìn được rõ ràng hơn, liền cùng Triệu Thư Hàn bước lên cầu thang. Vừa qua khỏi góc cầu thang, đã nghe trên lầu truyền đến một giọng nói tang thương nhưng hơi quen thuộc: "Tên Đông thành úy Trần Chí này không có chút khí phách nào của võ nhân, binh tướng tuần tốt cũng chẳng khác gì lũ chuột trông thấy mèo, đúng thật là một lũ phế vật không thể trông cậy vào đâu..."
Trương Ngọc Bá thầm nghĩ người trên lầu là ai, giọng nói nghe có phần quen thuộc? Chàng cùng Triệu Thư Hàn chậm bước lại, muốn nghe lén xem người ta bàn tán gì về sự việc hôm nay.
"Kẻ này chỉ là một cử tử nhỏ bé, tư ngục cửu phẩm ở nhà lao Kim Xuyên, giữa phố xá đông người mà dám bẻ tay bẻ chân kẻ khác, giờ lại dám ban lệnh cách sát ngay trước mặt người của Đông thành úy, có phải quá ngông cuồng rồi không, hắn không sợ đắc tội sạch với người ta sao?" Lúc này lại có một giọng nữ trong trẻo, lanh lảnh truyền xuống.
"Nếu hắn không ngông cuồng ngang ngược, thì ở thành Giang Ninh này có mấy ai nhận ra được cử tử Đông Dương, tư ngục Kim Xuyên kia? Ta làm con rùa rụt cổ hơn nửa đời người, nếu không phải vì danh tước trói buộc, ta cũng muốn sống một kiếp ngông cuồng ngang ngược." Giọng già nua kia lại truyền tới.
Trương Ngọc Bá nghe xong lời này, nhìn Triệu Thư Hàn mỉm cười.
Giọng nữ kia quả nhiên cũng cười lên: "Làm gì có ai tự ví mình là con rùa rụt cổ? Mấy hôm trước còn không phải tức đến thổi râu trợn mắt, hận không thể vặn đầu tên "con rùa" này xuống hay sao, sao lúc này lại có dưỡng khí tốt thế rồi? Trong mắt những người như các ngươi, mạng người quả nhiên không đáng mấy đồng, ta thấy vở kịch này cũng sẽ không dễ dàng kết thúc đâu, trong số những kẻ bị bẻ tay bẻ chân kia, đâu phải ai cũng là lưu manh chợ búa..."
Trương Ngọc Bá cũng đoán sự việc hôm nay có người đứng sau điều khiển, thầm nghĩ người trên lầu này hẳn là nhìn thấu đáo hơn. Chàng cùng Triệu Thư Hàn bước lên tầng hai, thấy một lão giả mặc gấm, béo tốt trắng trẻo, râu dưới cằm điểm chút sương đang ngồi ở bàn bên cửa sổ cạnh lối ra cầu thang, đang nhìn ra đường phố bàn luận về sự việc dưới lầu cùng với Trần Thanh Thanh - danh kỹ Tú Bạch Lâu đang ngồi đối diện. Trương Ngọc Bá thấy là người quen, liền cùng Triệu Thư Hàn qua hành lễ: "Không biết Quốc công gia ở đây, Tả tư khấu Trương Ngọc Bá, Chủ sự Hình bộ Giang Ninh Triệu Thư Hàn xin hành lễ..."
Trương Ngọc Bá, Trần/Nguyên Lượng và các quan viên gốc Đông Dương đương nhiên được coi là phe cánh của Cố Ngộ Trần. Trần Thanh Thanh tuy chưa từng gặp Triệu Thư Hàn nhưng cũng từng nghe danh, biết chàng kết giao thân thiết với Lâm Phược. Nhìn Trương Ngọc Bá và Triệu Thư Hàn lên lầu, nàng cũng hơi sững sờ, thầm nghĩ vừa nãy mình không nói lời gì hay ho, nên có chút lúng túng.
Lão giả mặc gấm ngồi đó mỉm cười, nói: "Trương đại nhân, Triệu chủ sự giờ này cũng có nhã hứng tới Đông thị uống rượu, chi bằng cùng ngồi xuống đi."
"Cung kính không bằng tuân mệnh..." Trương Ngọc Bá, Triệu Thư Hàn cũng không tiện từ chối, họ cũng không ngờ lại gặp Mộc Quốc công thế tập Tăng Minh Tân tại tửu lâu này.
Tuy nói trong thành Giang Ninh cao quan quyền quý vô số, nhưng tước hiển quý thế tập không bị giáng cấp thì chỉ có ba nhà. Mộc Quốc công đời này tính tình hào sảng nhưng không biết kinh doanh, gia nghiệp xa không thể bằng phủ Vĩnh Xương Hầu, nhưng tước vị lại cao hơn một bậc. Tăng Minh Tân thời trẻ phong lưu phóng khoáng, khá có tài danh, xử thế cũng can hiệp nhậm tính. Sau trung niên thì có chút thu liễm, thậm chí có thể nói là danh tiếng trầm lắng, ngược lại gần đây vì danh kỹ Tú Bạch Lâu là Trần Thanh Thanh, vị Mộc Quốc công râu tóc đã điểm sương này lại một lần nữa trở thành đề tài trà dư tửu hậu của người dân thành Giang Ninh.
Không ngờ Mộc Quốc công lại mời Trần Thanh Thanh tới Đông thị uống rượu giải trí, hơn nữa vừa nãy nghe Mộc Quốc công luận bàn, dường như không có ác cảm với Lâm Phược. Họ tất nhiên không để tâm đến lời của Trần Thanh Thanh. Tùy tùng của phủ Mộc Quốc công dời ghế tới, Trương Ngọc Bá, Triệu Thư Hàn liền ngồi xuống cạnh bàn, trong lòng vẫn canh cánh tình hình ngoài cửa sổ, bèn nhổm người nhìn ra. Kỵ binh của Án sát sứ ty ở phía trước, hàng kỵ sĩ cầm thương chỉ thẳng về phía trước, ép người của Đông thành úy từ đầu phố liên tục lùi lại nhường đường. Mười bảy mười tám tên lưu manh chợ búa bị bẻ tay bẻ chân đều đã bị dây thừng xâu buộc lại, bị ép nghiêm ngặt đứng dậy, ngay cả những kẻ bị gãy chân cũng phải dìu nhau đứng lên, chỉ cần hơi do dự là bị kỵ binh giáng cho một trận gậy gộc. Chiếc xe ngựa được bảo vệ ở giữa cũng chậm rãi chuyển động, Chu Phổ ngồi trước xe dắt ngựa, Lâm Phược thì ở đầu xe.
Lúc này dưới lầu, trước hiên vẫn còn người đang lớn tiếng bàn luận về việc lũ lưu manh này trêu ghẹo hai vị nữ quyến như hoa như ngọc nhà Lâm Phược. Trương Ngọc Bá, Triệu Thư Hàn trên lầu nghe rất rõ. Họ đều từng gặp Liễu Nguyệt Nhi, còn Vân Nương - vợ Tiền Tiểu Ngũ tuy thanh tú nhưng không thể coi là đại mỹ nhân, không biết thiếu nữ xinh đẹp còn lại đi cùng Liễu Nguyệt Nhi là ai?
Trương Ngọc Bá chợt nghĩ tới một người, khẽ đá chân Triệu Thư Hàn dưới gầm bàn, liếc mắt nhìn xe ngựa. Triệu Thư Hàn hiểu ý, thầm nghĩ nếu lũ lưu manh vô lại này được người ta chỉ thị nhắm vào người nhà Cố Ngộ Trần, mà sự việc này lại kết thúc dễ dàng, thì Cố Ngộ Trần thật đúng là bột nhão mặc người bắt nạt; Lâm Phược ra tay tàn nhẫn như vậy giữa phố có lẽ cũng là tích tụ oán khí sau vụ thảm án lưu dân.
"Hôm trước vừa mua được 《Đề lao ngục thư》 của Triệu chủ sự từ Chính Nghiệp Đường, còn muốn có cơ hội gặp mặt thỉnh giáo, không ngờ lại tình cờ gặp ở đây..." Mộc Quốc công Tăng Minh Tân nói.
《Đề lao ngục thư》 đã được Chính Nghiệp Đường khắc in xong và giao hàng, Lâm Phược cùng Triệu Thư Hàn đã gửi hai mươi cuốn sách tại hiệu sách Chính Nghiệp Đường để bán. Triệu Thư Hàn không ngờ Mộc Quốc công lại mua, sực tỉnh lại liền đứng dậy hành lễ với Tăng Minh Tân, nói: "Quốc công gia quá khen, lời lẽ nông cạn, khó lọt mắt xanh của Quốc công gia..."
"Ừm, Triệu chủ sự thật khiêm tốn, lão hủ sống hơn nửa đời người rồi, cần phải đi khen bừa người khác sao?" Tăng Minh Tân cười nói, bảo Triệu Thư Hàn cứ ngồi mà nói chuyện, đừng quá câu nệ, "Ta nghe nói Triệu chủ sự chọn ngày sẽ giảng kinh luận ngục thư tại Tập Vân Trúc Đường ở cửa sông Kim Xuyên, ngày giờ ấn định rồi, có tiện báo cho lão hủ một tiếng không?"
"Nhất định, nhất định ạ." Triệu Thư Hàn chỉ cho rằng Tăng Quốc công gia nghe tiểu nhị ở Chính Nghiệp Đường kể lại chuyện mở lớp giảng học khi mua sách. Cái gọi là Tập Vân Trúc Đường còn đang trong quá trình xây dựng khẩn trương, Triệu Thư Hàn cũng không biết khi nào mới xong, chỉ nói lời khách sáo.
Triệu Thư Hàn cùng Trương Ngọc Bá thì vẫn canh cánh việc hôm nay thu dọn thế nào, tất nhiên không có tâm trạng ngồi tửu lâu bàn luận về ngục thư với Mộc Quốc công. Lâm Phược cùng kỵ binh Án sát sứ ty mắt thấy sắp rời khỏi góc phố, binh mã Đông thành úy tuy không dám ngăn cản nhưng cũng không muốn cứ thế bỏ qua, chần chừ đuổi theo sau. Triệu Thư Hàn, Trương Ngọc Bá bèn cáo từ Mộc Quốc công rời đi.
Xuống lầu, Trương Ngọc Bá mới thấy mình còn mặc quan bào mà đi cùng họ có chút không phù hợp, liền nói với Triệu Thư Hàn: "Chúng ta hay là tìm một tửu lâu uống rượu chờ tin tức, người đều đã bị áp giải tới Án sát sứ ty rồi, còn sợ bọn chúng lật ngược được con sóng nào nữa?"
Triệu Thư Hàn thấy cũng phải.
Lâm Phược cuối cùng vẫn trưng dụng bốn chiếc xe bò giữa phố, áp giải mười bảy tên lưu manh chợ búa bị bẻ tay bẻ chân như chở rác về phía Án sát sứ ty.
Cố phu nhân, Cố Tự Nguyên, Dương Thích và những người khác nhận được tin đã chờ sẵn ở biệt viện của Án sát sứ ty. Lâm Phược sai người đưa Cố Quân Huân tới biệt viện giao cho Cố phu nhân và những người khác chăm sóc, chàng để Chu Phổ cùng võ tốt hộ vệ đưa Liễu Nguyệt Nhi về Tập Vân Cư, tránh việc cô nàng đụng mặt người nhà họ Cố khiến Cố phu nhân không vui.
Tuy nói đại lao trong thành ở ngay gần đó, nhưng trong nha môn Án sát sứ ty còn có một tòa nhà giam, tuy không lớn nhưng nhốt trăm người là đủ. Dương Phác dẫn người áp giải đám lưu manh chợ búa này vào nhà giam, Lâm Phược liền đi gặp Cố Ngộ Trần trước.
Cố Ngộ Trần đã đứng dưới mái hiên chờ đợi, Mã Triều - người về báo tin trước - đang đứng sau lưng Cố Ngộ Trần. Những người nghe sai vặt khác trong sân hôm nay đều đã được điều đi chỗ khác.
"Huân nương không sao chứ?" Cố Ngộ Trần hỏi, ông không tiện trực tiếp tới biệt viện thăm con gái, chỉ sợ lọt vào mắt kẻ có tâm lại bị thêu dệt ra tin đồn nhảm.
"Không có gì đáng ngại, chỉ là bị hoảng sợ chút ít, phu nhân đã đón tiểu thư về rồi..." Lâm Phược lại hỏi, "Giả đại nhân đâu?" Chàng vừa đi ngang qua thiên sảnh nơi Giả Bằng Vũ thường xử lý công vụ, không thấy có người, giữa trưa rõ ràng vẫn thấy Giả Bằng Vũ ở trong nha môn.
"Vừa đi Thượng Nguyên huyện rồi, sau đó còn phải đi phủ Bình Giang kiểm tra, đi rất vội." Cố Ngộ Trần nói.
Rời khỏi Giang Ninh đi tuần các phủ huyện dưới, không có mười ngày nửa tháng không về được. Lâm Phược thầm nghĩ Giả Bằng Vũ hẳn là biết chút nội tình nên tránh việc bị dính líu vào nên mới dứt khoát rời khỏi Giang Ninh, giao toàn bộ Án sát sứ ty cho Cố Ngộ Trần quyết định. Hắn đúng là muốn làm một kẻ "không lật" (đứng vững) trên quan trường.
"Giờ tính sao đây," Lâm Phược hỏi, "Phía phủ Giang Ninh e là sẽ tới đòi người?" Họ có thể không coi Đông thành úy ra gì, cưỡng ép mang người về, nhưng rốt cuộc vấn đề chưa được giải quyết. Đông thành úy Trần Chí là kẻ hèn nhát, không có nghĩa là Phủ doãn Giang Ninh Vương Học Thiện sau khi biết chuyện này sẽ nhẫn nhục chịu đựng.
"Việc quan trọng là lấy được bút lục trước đã, Mã Triều, ngươi đích thân qua đó..." Cố Ngộ Trần hạ giọng nói.
"Lâm Phược, Lâm Phược, tên tiểu nhân chuyên xúi giục thị phi ngươi đâu rồi? Cút ra đây cho ta!" Lúc này liền nghe thấy Cố Tự Nguyên lớn tiếng quát tháo ở lối đi ngoài sân. Lâm Phược không biết Cố Tự Nguyên uống nhầm thuốc gì, kinh ngạc nhìn về phía cửa vòm, liền thấy Cố Tự Nguyên giận dữ xông vào, gào thét lớn tiếng về phía mình, "Tên tiểu nhân ngươi, có oán với Vương thiếu quân, lại mang sự việc hôm nay vu vạ lên đầu Vương thiếu quân, còn muốn mượn dao giết người, kéo cả nhà họ Cố ta vào ân oán cá nhân của ngươi, ngươi có tâm địa gì hả?"
"Ta với con trai Vương Học Thiện có mâu thuẫn gì?" Lâm Phược sa sầm mặt nhìn Cố Tự Nguyên đang xông vào nổi giận đùng đùng.
"Không phải ngươi vừa mắt con ả ở Bách Viên kia nên muốn chuộc thân cho nàng ta sao? Phan Trí Mỹ đã quyết định gả con ả đó cho Vương thiếu quân làm thiếp, ngươi lấy tư cách gì mà đòi tranh mỹ nhân với Vương thiếu quân? Quân Huân bị người ta ức hiếp đã chẳng phải chuyện may mắn, Vương thiếu quân với nhà họ Cố ta không oán không thù, tối qua còn mời ta tụ tập ở Phan Lâu, cớ sao phải hại Quân Huân? Chẳng phải là do ngươi - tên tiểu nhân chuyên xúi giục thị phi này - muốn lợi dụng sự việc này để hãm hại nhà họ Cố ta thành kẻ địch của nhà họ Vương sao..." Cố Tự Nguyên tức giận nói.
"Chát!" Cố Tự Nguyên chưa nói xong, Cố Ngộ Trần đã giáng một cái tát lên mặt hắn, trầm giọng quát: "Ngươi muốn gào lên cho cả nha môn biết à?"
Cố Tự Nguyên vạn lần không ngờ cha mình lại không hỏi xanh đỏ đen trắng mà tát mình một cái, ôm mặt vẫn tranh biện: "Rõ ràng là tên tiểu nhân Lâm Phược này xúi giục thị phi, con biết con người Vương thiếu quân, nhất định sẽ không làm hại Quân Huân..."
Cố Ngộ Trần hận không thể đá chết đứa con trai này. Lâm Phược phải ngu xuẩn đến mức nào mới nói dối trong chuyện này? Hơn nữa mắt của Dương Phác, Mã Triều đâu có mù, người của Đông thành úy bám theo tận con phố trước Án sát sứ ty mới rời đi, lẽ nào chỉ vì mấy tên lưu manh chợ búa này? Cố Ngộ Trần thở nhẹ ra một hơi, thầm nghĩ: Nó có không nên người thì rốt cuộc vẫn là con trai mình, cũng trách mình mười năm làm lưu quân không dạy dỗ nó cho tốt, bèn nói với Mã Triều: "Ngươi dẫn tên súc sinh này tới nhà giam cho nó mở mang tầm mắt đi, đừng để tới lúc người ta hại chết cả nhà họ Cố rồi, nó vẫn còn đang hô hào kết bằng hữu với người ta cho thỏa thích đấy."
Thảm án lưu dân ở cửa sông vốn đã có hiềm nghi nhắm vào Cố Ngộ Trần, nhưng rốt cuộc chết là những lưu dân không quan trọng, Cố Ngộ Trần còn có thể thỏa hiệp với phủ Giang Ninh. Sự việc hôm nay trực tiếp nhắm vào người nhà của ông, sao ông có thể dễ dàng dừng tay?
Lâm Phược đứng đó không lên tiếng, chàng không biết Cố Tự Nguyên và Vương Siêu làm sao biết được mối quan hệ thân mật giữa chàng và Tiểu Man. Có lẽ là lần tới thăm Bách Viên trước tết gặp Vương Siêu, Nguyên Cẩm Sinh và những người khác nên bị họ nhìn ra chút gì đó, có lẽ Tô Mi đã nói chuyện chuộc thân cho Tiểu Man với nhà họ Phan rồi, không ngờ Vương Siêu lại muốn ra tay trước một bước mua Tiểu Man về làm thiếp.