Thời gian trôi qua nhanh đến nỗi khi Grace ngẩng mặt lên nhìn đồng hồ thì đã là sáu giờ tối. Văn phòng đang hết sức náo loạn sau buổi họp báo với hàng loạt cuộc gọi tới. Hy vọng sẽ có một bước đột phá xảy đến với họ. Cùng với những bằng chứng đã thu thập được và báo cáo khám nghiệm pháp y mà họ đang chờ đợi, chắc hẳn sẽ có đầu mối chỉ ra kẻ đã giết Josh Parker.
Cô đặt một tay ra sau gáy và xoay đầu từ bên này sang bên kia. Cô vẫn không thể tin được rằng vụ án mạng đầu tiên mà mình đảm nhận ở nơi làm việc mới lại xảy ra ngay tại phòng tập Steele’s. Nếu họ bị thẩm vấn và cả đội biết được sự thật thì khi đó chỉ có Chúa mới cứu nổi cô. Nó có thể khiến cô phải chịu một loạt cáo buộc về tội nhận hối lộ. Nhưng tại sao nhà Steele lại giữ bí mật chuyện đó, trừ khi họ nghĩ rằng có thể lợi dụng nó để phục vụ lợi ích của mình?
Grace từng quen biết một vài viên cảnh sát biến chất trong những năm làm việc, vậy nên, theo một cách nào đó, cô không hề trách Chánh Thanh tra vì đã nghĩ vậy. Nhưng cô trung thành với các đồng nghiệp và với bộ đồng phục của mình, điều mà chỉ có thể chứng minh theo thời gian. Nếu cô làm việc tại đây lâu hơn là chỉ bốn tuần, mọi người hẳn đã tin tưởng cô hơn. Với tình hình hiện tại, cô sẽ phải làm việc chăm chỉ gấp đôi. Dù sao thì cô cũng đã sẵn sàng đón nhận thử thách.
“Có chuyện gì giữa Eddie và Leon thế?” Cô hỏi Perry trong lúc tạm ngừng việc rà soát danh sách.
Perry ngả người trở lại ghế khi trả lời cô. “Theo những gì tôi thu thập được, có vẻ như Leon nghĩ rằng mình nên được đứng ngang hàng với Eddie. Nhưng bởi Josh là cánh tay phải của Eddie nên hắn chẳng hề có cơ hội. Tôi nghĩ hắn xem Parker như một mối đe dọa với vị thế của mình.”
“Cứ như mấy đứa nhóc tranh nhau một cô gái vậy,” cô nói.
“Cũng gần như vậy. Leon nghĩ rằng Eddie đã trao cho Josh quá nhiều quyền lực. Rõ ràng là hắn cảm thấy mình giống như một món hàng loại hai. Toàn mấy chuyện trẻ con. Tôi không thấy nó có liên quan gì ở đây cả.”
“Ồ?”
“Chuyện này chẳng hề giống việc mà Leon sẽ làm chút nào. Tôi không nghĩ hắn sẽ để thi thể đó cho chúng ta tìm thấy đâu. Và hắn thuộc kiểu người hành động một cách nhanh và nguy hiểm. Hắn vẫn thường được biết tới nhờ việc sử dụng nắm đấm để dạy cho người khác một bài học, chứ không phải là giết người.”
“Phần lớn các vụ giết người được sinh ra từ những vụ ẩu đả đi quá đà,” Sam nói, nhìn vào các ghi chú trong sổ tay của mình. “Các vụ bạo hành thường xuyên bắt nguồn từ những vụ tranh cãi khi sự căng thẳng tăng cao. Và nếu hắn được biết tới như một kẻ giết người, thì hắn là một nghi phạm.”
Perry búng một cọng dây thun vào cô ấy. “Cô biết tôi muốn nói gì mà, cục cưng.”
Cọng dây bay qua đầu Sam đúng như Perry đã tính. Sam tròn mắt nhìn anh ta.
“Còn hệ thống báo động thì sao?” Grace hỏi. “Chúng ta có biết những ai có quyền truy cập vào hệ thống của tòa nhà không?”
“Có năm người.” Perry xòe tay ra đếm. “Eddie, Leon, Jade, Josh và Trent Gibson.”
Trent Gibson là gã thanh niên mặc đồ thể thao đỏ đã tìm thấy Josh Parker sáng hôm đó. Gã đã được thẩm vấn và hồ sơ về tài khoản của gã đã được lập. Gã đã làm việc tại phòng tập Steele’s được năm năm và phụ trách mảng an ninh trong hai năm trở lại đây.
Grace gật đầu tán thưởng. “Vậy, chúng ta có biết ai là người cuối cùng trong số đó rời khỏi tòa nhà ngoại trừ Josh không? Thời gian của họ có trùng khớp với những gì họ đã nói với tôi không?”
“Hôm đó Trent Gibson và Jade Steele không có mặt ở đấy. Đoạn băng mà chúng ta thu được từ camera an ninh trên lối vào và bãi đậu xe có thể xác nhận điều này. Eddie ra về lúc sáu rưỡi. Leon là người cuối cùng gặp nạn nhân.” Sam kiểm tra sổ tay của mình. “Hắn ra về lúc tám giờ mười hai phút. Camera ghi lại hình ảnh hai anh em ra về vào đúng giờ mà chúng đã khai, rồi sau đó lên xe và lái đi mất.”
Grace cắn môi trong khi suy nghĩ. “Có ý tưởng nào khác về động cơ gây án không, bên ngoài phòng tập?”
“Ngoài những cuộc điều tra đang được tiến hành về các hoạt động bảo kê, mua bán steroid bất hợp pháp và trộm cắp bất cứ thứ gì chúng có thể đặt tay vào, còn có việc số lượng những vụ cướp giật đã tăng lên đáng kể trong khoảng vài tháng qua. Rất có thể Josh có dính líu tới chuyện đó. Alex có thể kể cho cô nghe chi tiết hơn.” Perry giơ tay lên khi thấy người đồng nghiệp vừa trở lại sau khi ra ngoài hút thuốc. “Grace muốn biết về những vụ cướp giật.”
“Người dân bị cướp ở máy rút tiền.” Alex đứng cuối bàn của Grace. “Hoặc có kẻ nào đó đứng sau giật tiền sau khi họ rút nó từ máy ATM, đôi khi sử dụng vũ lực, hoặc là vụt qua trên những chiếc xe tay ga và giật lấy nó.”
“Stoke quả là một mớ hỗn độn,” Grace lẩm bẩm. “Cũng gần bằng mấy thứ tôi bỏ lại ở Salford. Vậy các anh đang nói là nhà Steele giật dây chuyện đó?”
Perry lắc đầu. “Chúng tôi nghĩ có thể là Trent Gibson. Gã làm việc cho Leon, kẻ không muốn tự làm bẩn tay mình.”
“Ồ!” Grace thốt lên. “Điều đó có khiến tình hình thay đổi không?”
“Có thể,” Alex thêm vào. “Tất nhiên, chúng ta vẫn chưa có đủ chứng cứ. Nhưng có vẻ như chúng được hưởng phần trăm trên số tiền mà đám đệ tử của Trent kiếm được. Gã cũng không muốn có kẻ nghĩ rằng chúng có thể cướp tiền mà không chia phần cho mình. Chúng tôi đã nói chuyện với hai hội viên của câu lạc bộ quyền Anh trong vài tháng qua, sau khi cha mẹ chúng phàn nàn về việc con mình bị đánh đập, nhưng chúng không đâm đơn kiện, và chúng ta cũng không có đủ bằng chứng để gửi vụ đó đến Sở Bảo hộ Trẻ em.”
“Vậy Trent đã quản lý chuyện đó thế nào?” Grace hỏi.
“Ai biết? Nhìn qua thì có khi gã còn chẳng đếm nỗi từ một đến mười,” Alex giải thích. “Chúng tôi nghĩ rằng bạn gái hắn có thể là bộ não đằng sau chuyện này.”
“Tên gì?”
“Clara Emery. Cô ta cũng làm việc ở phòng tập trong vai trò lễ tân. Chúng tôi không nghĩ rằng Eddie có dính líu gì tới vụ này, và có lẽ hắn còn tức giận về chuyện đó nữa là đằng khác. Hắn luôn muốn giữ Leon tránh xa khỏi những chuyện rắc rối. Nhưng đây chỉ là một con cá nhỏ so với những gì chúng tôi hy vọng có thể câu được khi có đủ bằng chứng. Vậy nên, dù vẫn đang tiến hành điều tra, nó sẽ chỉ là ưu tiên thứ yếu của chúng ta.”
“Họ đâu thể kiếm nhiều tiền đến vậy nhờ việc đó.” Grace lắc đầu. “Không phải với tỷ lệ trộm cướp cao như vậy sẽ khiến người ta cảnh giác sao? Và sẽ bị camera ở các máy ATM ghi lại?”
“Không cần thiết,” Alex nói. “Thường thì chúng sẽ nhìn xem tiền được đặt ở đâu rồi cướp đi túi xách, điện thoại và ví. Đôi khi chúng cũng nhắm vào cả những mục tiêu lớn hơn. Nó rất hấp dẫn.”
“Trong một thành phố cỡ này sao?” Grace lại lắc đầu.
“Không phải giờ có hơi sớm để thách thức hiểu biết của chúng tôi về nơi này sao?” Perry nhướng mày tỏ ý bất bình. “Cô đã nghi ngờ chúng tôi rồi à?”
“Không, tôi chỉ đang nói rằng…”
“Cô muốn hiểu về nơi này, vậy thì tốt hơn là nên nghe chúng tôi. Chúng tôi đã ở đây từ rất lâu trước khi cô tới. Chúng tôi hiểu rõ về người dân ở đây và những việc họ làm.”
“Tôi không định phản đối, nhưng…”
“Nếu cô tuyệt vời đến vậy, Grace ạ,” Perry ngắt lời, “đáng ra cô nên tìm hiểu những chuyện đó trước khi đến đây mới đúng.”
“Tôi không cần phải tìm hiểu mọi thứ. Vậy nên tôi mới cần một đội, những người mà tôi có thể giao phó công việc.”
Sự im lặng bao trùm lên họ.
“Đáng ra chúng ta phải ủng hộ lẫn nhau,” cô nói thêm. “Tôi sẽ rất cảm kích nếu các anh sát cánh bên cạnh, chứ không phải chống lại tôi.”
Khi Alex đã quay về bàn của mình và mọi người lại cặm cụi làm việc, Grace vẫn cảm thấy hết sức bực mình. Tâm trí cô đang náo động, dù không thường cao giọng, nhưng cô phải cho họ biết ở đây ai mới là thủ lĩnh. Cô sẽ không để Perry hay bất cứ ai được phép coi thường mình.