Ngay sau cuộc họp giao ban của đội, Grace đã đi bộ từ đồn qua phố Hanley để tới đường Stafford. Dù đang phụ trách vụ Elliott Woodman, cô vẫn muốn nói chuyện với Allie về vài vấn đề cá nhân.
Đã gần hai tuần kể từ sau vụ sát hại Josh Parker và cô cùng đội của mình đã làm việc hết sức mà không hề có ngày nghỉ. Đó là điều bình thường trong những vụ thế này – nhiều giờ liên tục, tất cả những thứ khác đều bị hủy – và cô có thể nhận ra rằng nó đang khiến mọi người ủ rũ đến mức nào. Nhưng điều mà cô yêu quý, và ngưỡng mộ, là quyết tâm phải tóm bằng được tên sát nhân trước khi có thêm một nạn nhân khác của họ.
Điện thoại của cô rung lên. Cô đã lỡ một cuộc gọi từ Simon, vậy nên anh đã gửi tin nhắn.
Chúng ta nói chuyện riêng được không? Giờ em rảnh không?
Cô bỏ điện thoại lại vào trong túi, hai má đỏ bừng khi nhớ lại câu chuyện đáng xấu hổ hôm trước. Cô lại có thêm một đêm ngủ không an giấc, thêm một buổi chạy bộ và tập tạ trước khi cuối cùng cũng có thể nằm xuống khoảng một tiếng vào khoảng năm giờ sáng. Cô chắc chắn chưa sẵn sàng để nói chuyện với anh về những gì đã xảy ra.
Cô ngồi chờ ở quầy lễ tân chưa được bao lâu thì Allie đã xuất hiện và đi về phía cô. Allie đã nhận ra vẻ bối rối trên gương mặt cô và đưa Grace tới văn phòng mình, nơi họ có thể nói chuyện một cách riêng tư.
“Tôi thực sự không còn ai khác để chia sẻ cả,” Grace bắt đầu nói, “và tôi… tôi đang gặp rắc rối. Tôi nghĩ có ai đó đang nhắm vào mình.” Cô hít một hơi thật sâu và kể cho Allie nghe về mối liên hệ của mình và gia đình Steele, kể cả chuyện đã xảy ra hôm qua với ngài Chánh Thanh tra. Thật tốt khi có ai đó để tâm sự, dù rằng cô không nên làm vậy.
Allie chẳng hề tỏ vẻ ngạc nhiên như Grace đã nghĩ.
“Tôi vốn đã biết cô là ai rồi,” cô ấy nhăn mặt.
“Perry?” Grace có thể đoán được.
“Thật ra là Sam,” Allie xác nhận. “Cô ấy đã gọi cho tôi ngay khi phát hiện ra, muốn chia sẻ cảm xúc của mình. Dù sao thì cô cũng đã đúng khi trở lại Stoke.”
Grace nở nụ cười gượng gạo. Cô muốn nghe thêm về Sam, nhưng cô biết rằng Allie trung thành với những đồng đội cũ của mình và ngưỡng mộ cô ấy vì điều đó.
“Tôi tự hỏi liệu cô có gợi ý gì về việc ai có thể là kẻ gây rối không,” cô nói tiếp.
Allie ngả người về trước trên ghế. “Chà, tôi hiểu rõ đội của mình và tôi không nghi ngờ bất cứ ai trong số họ. Alex có hơi lươn lẹo, nhưng chỉ vậy thôi. Và hơn nữa, tôi đã không có mặt ở đó từ khi cô bắt đầu làm việc. Cảm giác của cô khi làm việc cùng họ là thế nào? Có cảm thấy chút xấu xa nào không?”
“Tôi đã mắc vài sai lầm,” Grace thừa nhận. “Và tôi biết với cô thì điều này nghe có vẻ ngu ngốc, nhưng tôi không chắc là mình tin tưởng Nick. Ông ấy thực sự là người thế nào hả Allie?”
“Ý cô là tôi có tin tưởng ông ấy khi ông ấy còn là sếp của tôi không hả?”
“Phải.”
“Chắc chắn rồi.” Cô ấy gật đầu. “Tôi chưa từng gặp vấn đề gì với ông ấy, luôn cảm nhận được sự dịu dàng từ ông, ngay cả trong những lần tôi vượt quá giới hạn. Dù vậy, ông ấy đôi khi có thể nhiệt tình hơi quá mức nếu phát hiện ra điểm yếu mà mình có thể khai thác.”
Grace im lặng trong thoáng chốc. Hợp lý rồi đấy.
“Tôi chỉ thắc mắc liệu cô nghĩ ai có thể làm việc dưới sự điều khiển của nhà Steele, hoặc là nhận tiền từ họ?” Cô hỏi. “Tôi biết việc tìm ra địa chỉ của tôi chẳng khó gì nếu có ai đó bám theo, nhưng nó vẫn khiến tôi hoảng hốt khi nghĩ rằng có người đang theo dõi mình.”
“Cô có muốn tôi có vài lời với họ không? Giải tỏa căng thẳng cho cô?” Allie gợi ý.
“Cảm ơn rất nhiều.” Grace lắc đầu. “Nhưng tôi phải tự mình giải quyết chuyện này, phải không?”
***
Cảm thấy khá hơn một chút sau khi trò chuyện cùng Allie, Grace vừa quay lại bàn của mình thì một tin nhắn nữa được Simon gửi tới.
Xin lỗi vì bài viết trên số báo hôm nay. Anh muốn em biết rằng anh chẳng liên quan gì tới nó hết.
Cô sững sờ. Ý anh là sao? Cô vội lên mạng và gõ địa chỉ trang web của tờ Stoke News. Thứ đầu tiên hiện ra trên trang chủ là vụ án của họ, nhưng ở đó, trong một tiêu đề lớn ở bài viết bên dưới, là tên của cô, tiết lộ rằng cô là con gái của George Steele.
Sự nhục nhã bao trùm lấy cô. Đó hẳn là lý do khiến Simon cố liên lạc với cô trước đó. Chết tiệt, tại sao cô lại không nhận cuộc gọi của anh thay vì nghĩ về chuyện tối qua chứ! Ít ra thì cô đã có thể báo trước cho mọi người.
Nhưng rồi một suy nghĩ khác hiện ra trong đầu cô.
Có ai đó đang nhắm vào cô.
Nick lao qua phòng và ném một tờ báo xuống giữa bàn của họ.
“Tôi vừa nhận được thứ này. Làm thế quái nào mà họ lại có được thông tin đó?” Ông nhìn quanh phòng.
“Tôi không hề hay biết,” Grace bối rối nói. “Tôi sẽ kiểm tra lại với tòa soạn.”
Alex với lấy tờ báo, đọc lướt qua rồi trừng mắt nhìn cô. “Đây là tác phẩm của anh bạn thân Simon của cô, không phải sao?”
“Anh không thể đổ lỗi cho người khác khi không có bằng chứng như vậy được,” cô đốp chát.
“Tôi cá là anh ta cũng nhận tiền của nhà Steele.”
Grace cố kiềm chế cơn giận, trừng mắt nhìn Alex cho đến khi anh ta nhìn lại cô. “Anh nghĩ rằng tôi là kẻ phản bội sao?”
“Tôi đã luôn biết rằng cô đang làm việc cho chúng. Thật trùng hợp làm sao khi cô quay lại Stoke ngay thời điểm George Steele bị sát hại. Ai trong số chúng đang trả tiền cho cô?”
“Vậy ai đang trả tiền cho anh?” Cô đáp trả.
“Cả hai, văn phòng của tôi, ngay lập tức!” Nick hét lên. Căn phòng chìm trong im lặng khi mọi người đều dừng hết những việc đang làm để nghe ngóng.
Nick đóng sầm cửa lại khi họ đã đứng trước bàn làm việc của ông. “Hai cô cậu bị gì vậy hả?” Ông gắt lớn. “Chúng ta đang ở giữa vụ điều tra án mạng và hai cô cậu thì nhảy thẳng vào họng nhau trong khi đáng ra phải hợp tác.”
Alex khoanh tay lại và lườm Grace. “Tôi nghĩ cô ta đã tuồn thông tin ra ngoài.”
“Bằng chứng đâu?”
“Cứ gọi đó là linh cảm nghề nghiệp đi,” anh ta nói.
“Anh thực sự trẻ con quá đấy,” Grace phản ứng.
“Không, không. Tôi rất muốn được nghe cậu ta nói.” Nick tựa lưng vào bàn. “Tiếp đi, Alex.”
Alex lắc đầu.
“Cậu chắc chắn phải có gì đó chứ, phải không?”
“Cô ta là kẻ phản bội,” Alex khăng khăng. “Tôi biết điều đó, dù cho ông thì không.”
“Nói nhảm thế đủ rồi. Quay lại bàn đi. Chúng ta còn có việc phải làm đấy,” Nick cấm cảu.
Họ đứng lên và bước ra cửa.
“Đợi chút đã, Grace.”
Grace quay lại phía Nick, tự hỏi mình lại đã làm gì sai.
“Hãy cố giữ bình tĩnh,” ông bảo cô. “Tôi biết cậu ta là một thằng ngốc, nhưng đừng để cậu ta khiến cô mất tự chủ.”
“Thưa sếp?”
“Nghỉ chút đi. Cứ bình tĩnh, rồi chúng ta sẽ khép lại chuyện này. Dù vậy, tôi cũng không chắc mình có thể cứu vãn nổi mớ hỗn độn này không. Cô có kể với cánh báo chí không?”
“Không.”
“Cô đã không lỡ miệng đấy chứ?” Giọng ông có vẻ quan tâm thay vì buộc tội.
“Tôi chắc chắn là mình đã không làm vậy.”
Bên ngoài văn phòng của Nick yên ắng lạ thường khi Grace bước ra, chỉ có tiếng chuông điện thoại và những tiếng thì thầm bàn tán nhỏ-hơn-bình-thường.
“Cô cần quyết định xem lòng trung thành của mình nằm ở đâu,” Alex nói, giọng bình thản khi cô quay về bàn của mình.
Grace bỏ đi, nhưng rồi cô quay lại trước khi anh ta ngồi xuống.
“Anh biết gì không?” Giọng cô cũng hết sức bình thản. “Khi tôi bắt đầu làm việc ở đây, mọi người đã cảnh báo tôi rằng anh là một thằng khốn ranh ma, nhưng tôi đã quyết định lờ nó đi và tin tưởng anh. Tôi thích tự mình đánh giá mọi thứ. Nhưng giờ thì tôi nhận ra rằng anh đã và vẫn sẽ luôn là một thằng khốn.”
Alex nắm lấy tay Grace khi cô bỏ đi. “Đừng có nói kiểu đó với tôi.”
“Có ai đó trong phòng này đang bán đứng chúng ta,” Grace nhìn chằm chằm vào anh ta, “và tôi sẽ tìm ra đó là ai.” Cô giằng tay ra và bước đi.