Suỵt! Yên Nào

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 128 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
25

❊ ❊ ❊

Grace lái xe vào bãi đậu của phòng tập Steele’s. Những lời nói của Nick vẫn văng vẳng trong đầu cô. Dường như ông lo rằng lại có thêm một vụ giết người nữa liên quan tới gia đình xa cách của cô, chẳng hề bận tâm đến việc các đồng nghiệp của cô sẽ cảm thấy thế nào nếu họ phát hiện ra cô là ai. Cô cảm thấy vô cùng bứt rứt, nhưng đồng thời cũng biết rằng mình không thể tiết lộ chuyện đó với họ. Và cô cũng muốn ở lại với vụ án mà mình phụ trách.

Cô cũng không chắc liệu lòng trung thành của mình nằm ở phía nào nữa.

Qua số lượng xe ít ỏi, có thể thấy rằng vụ giết người đã khiến mọi người e dè, dù rằng phòng tập đã mở cửa trở lại từ thứ Sáu. Trong quầy lễ tân, Clara Emery đang ngồi sau bàn. Mái tóc vàng của cô ta buông xõa và móng tay được sơn màu đỏ của máu. Chiếc khuyên bạc trên mắt trái và một chiếc ở môi trên tạo cho cô ta vẻ ngoài thật cá tính.

Dù Grace từng có một cuộc gặp gỡ chớp nhoáng với cô ta hồi giữa tuần, cô vẫn giơ thẻ cảnh sát của mình ra. “Eddie có ở đây không? Chúng tôi có chuyện cần nói với anh ta.”

“Tôi sẽ kiểm tra xem ngài ấy có bận hay không,” Clara nhấc điện thoại lên.

“Bận hay không thì tôi vẫn muốn nói chuyện với anh ta,” Grace lầm bầm với Perry.

“Ngài ấy sẽ gặp cô ngay đây,” Clara bảo họ.

“Cảm ơn.” Grace quyết định dò xét một chút trong lúc đợi. “Mọi người cảm thấy thế nào? Hôm thứ Tư hẳn là sốc lắm. Bạn trai cô là người đã tìm thấy thi thể, phải không?”

“Phải.” Clara ngập ngừng rồi nói tiếp. “Nó khiến Trent có hơi hoảng loạn. Trent nói rằng anh ấy không thể rũ bỏ hình ảnh đó. Anh ấy cứ la hét trong lúc ngủ.”

“Hai người sống cùng nhau ư?” Grace hy vọng câu hỏi của mình nghe giống như một kiểu tâm sự.

Clara lắc đầu. “Nhưng anh ấy đã ở cùng tôi khi chuyện đó xảy ra. Tôi đã kể chuyện đó hôm thứ Tư rồi.”

Grace chăm chú nhìn Clara một lúc trước khi gật đầu. “Cô có thể nói gì với tôi về Dale Chapman?”

“Tôi không thích hắn lắm. Ở hắn có điều gì đó khiến tôi thấy hơi ớn.”

“Ồ?” Grace khuyến khích cô ta nói tiếp, nhận ra rằng Clara không hề thắc mắc tại sao cô lại hỏi chuyện đó và cô ta nói về anh ta ở thì quá khứ.

“Hắn là kiểu người sẽ nhìn cô như thể muốn lột truồng cô ra và chẳng hề bận tâm nếu cô nhận ra điều đó.”

“Anh ta có thường đến đây không? Cô có nhớ lần cuối cô gặp anh ta là khi nào không?”

“Tối qua.” Clara liếc nhìn xung quanh trước khi cung cấp cho họ một mẩu thông tin nhỏ hết sức thú vị về vụ cãi lộn mà chắc chắn Grace sẽ dùng để hỏi Eddie.

Sau một lúc vẫn không thấy Eddie tới, Grace quyết định rằng cô đã chờ đợi quá đủ rồi. Họ đi ngang qua phòng tập. Giờ là mười một giờ sáng. Cô nhìn quanh trong lúc đang đi, để ý thấy những chiếc áo phông có logo của câu lạc bộ quyền Anh, một kiểu lấy số lượng bù chất lượng. Một đám các cậu trai trẻ đang đấu tập, nồng độ testosterone cũng cao như tiếng ồn mà họ tạo ra. Ngoài Clara thì cô là người phụ nữ duy nhất ở đây, nhưng cô không hề cảm thấy sợ hãi. Độ tuổi trung bình của đám khách hàng hôm đó có lẽ chỉ khoảng mười bảy.

“Tôi sẽ tới chỗ Eddie,” Grace bảo Perry. “Hãy trò chuyện với vài thằng nhóc trong lúc tôi đi – thử xem có thể tìm được thông tin gì hay không.”

Eddie đang ngồi trước bàn làm việc khi cô bước vào. Trong lúc hắn đang bảo Grace ngồi xuống thì cô đã làm vậy rồi, và hắn đóng cửa lại.

Chỉ có tôi và cô, cử chỉ của hắn bộc lộ điều đó.

“Xin lỗi đã để cô phải đợi. Tôi có thể giúp được gì cho cô đây, Sĩ quan?” Hắn hỏi.

“Lại có thêm một vụ giết người nữa. Tối qua,” cô bảo hắn.

“Phải, một thằng nhóc ở câu lạc bộ quyền Anh đã cho chúng tôi biết đó là Dale. Mẹ nó chơi với vợ Dale. Thật đáng ngại.”

Có vài lý do khiến Grace chẳng tin điều đó chút nào, nhưng cô chỉ giữ chúng cho riêng mình. “Lại chuyện liên quan tới gia đình nữa hả?” Cô nói tiếp.

Eddie không cắn câu. “Cô đã tìm thêm được chút thông tin nào chưa?” Hắn hỏi. “Cô nói rằng chuyện đó xảy ra vào tối qua? Cô có biết chính xác là mấy giờ không?”

“Khoảng nửa tiếng sau khi anh ta rời khỏi đây.”

Eddie rướn người về phía trước. Một khoảng lặng ngắn xuất hiện. “Cô chắc chắn chứ?”

Cô gật đầu. “Anh Chapman đã rời khỏi phòng tập lúc tám rưỡi. Chúng tôi nhận được cuộc gọi của vợ anh ta lúc gần chín giờ. Tôi tự hỏi không biết liệu có chuyện gì xảy ra ở đây đêm qua có thể giúp làm sáng tỏ vụ này hay không.”

“Ý cô là muốn tìm ra kẻ đã bám theo hắn từ đây và sau đó đánh chết hắn chứ gì?” Eddie chậm rãi lắc đầu đầy vẻ hoài nghi. “Và cô nghĩ vậy bởi Josh Parker đã bị sát hại tại đây?”

“Hiện tại thì tôi không ám chỉ bất cứ điều gì,” Grace tuyên bố. “Tôi chỉ đơn giản là hỏi anh vài câu trước khi chúng tôi bắt đầu nói chuyện với tất cả các nhân viên còn lại. Dù anh không nhìn thấy gì, nhưng biết đâu họ lại có.”

“Tôi không biết chuyện gì đã xảy ra.”

“Giống như anh không biết chuyện gì đã xảy ra với Josh Parker vậy. Anh ta đã bị sát hại, thưa ngài Steele. Ngay tại địa bàn của ngài.”

Họ chằm chằm nhìn nhau, tựa như hai con linh cẩu sắp lao vào một trận tử chiến. Grace đợi hắn phá vỡ sự im lặng.

“Vậy là bởi vì chuyện đó xảy ra tại đây,” Eddie lên tiếng, “và bởi vì Dale Chapman là một hội viên của chúng tôi, vậy nên điều đó có nghĩa là ai đó tại phòng tập của tôi đã sát hại cả hai người họ?”

“Không hẳn. Nhưng có thể là người nào đó mà anh biết.”

“Cô nghĩ rằng đó là cùng một người ư?”

“Chúng tôi đang điều tra theo hướng đó.”

“Ồ, hiểu rồi. Cô nghĩ rằng có kẻ nào đó đang nhắm vào gia đình này – ý tôi là gia đình của tôi. Không bao gồm cô.”

“Tôi được nhân viên lễ tân của anh kể lại rằng hôm qua Dale đã có chút bất đồng với Leon,” cô nói. Vẫn không cắn câu. “Cô ta nhớ rằng đã thấy họ cãi nhau. Leon có đây không?”

“Đến chiều nó mới bắt đầu làm việc.”

“Tôi cần gặp anh ta trước đó.”

“Tại sao?”

“Địa chỉ của anh ta vẫn giống như trong hồ sơ chứ?”

“Cô bị sao vậy hả, Grace?” Eddie làu bàu. “Cô không tin tưởng gia đình mình sao?”

“Tôi muốn nói chuyện với anh ta.”

“Nếu cô nghĩ Leon có liên quan tới cái chết của Dale Chapman thì hẳn cô có đủ bằng chứng để tiến hành bắt giữ và thẩm vấn nó chứ?”

“Tôi không định bắt giữ anh ta.” Grace đứng dậy, lo rằng Perry có thể tới bất cứ lúc nào.

Eddie cũng đứng dậy, chặn đường tiến ra cửa của cô. “Cô mới chỉ trở lại Stoke cỡ hai phút, vậy mà đã đem lại cho tôi biết bao rắc rối rồi!”

“Chỉ làm việc của mình thôi. Anh có muốn tìm ra kẻ đã sát hại cánh tay phải của mình cũng như một hội viên của phòng tập không?”

“Cẩn thận đấy, cô thám tử,” hắn nói. “Cô sẽ chẳng bao giờ biết có kẻ nào đang nhắm vào mình đâu.”

“Anh đang đe dọa tôi đấy à?” Grace trừng mắt với hắn.

Eddie giơ tay lên trong điệu bộ giễu cợt. “Tôi chỉ muốn nói rằng có kẻ nào đó đang nhắm vào gia đình này, vậy nên…” Hắn cố tình bỏ ngỏ câu nói.

“Nhưng tôi đâu phải là một phần của gia đình này, và tôi chẳng làm gì để khiến bất cứ ai nghĩ rằng…”

“Vậy cô nghĩ tôi thì làm chắc?”

Cô xấc giọng. “Giờ chúng ta ở cùng một phe. Tôi cần tìm ra kẻ đã đoạt mạng hai người trong một tuần, còn anh muốn người ta trở lại phòng tập. Nếu có thêm chuyện gì xảy ra, chúng tôi buộc phải đóng cửa nó một thời gian và điều đó hẳn sẽ ảnh hưởng tới…”

“Cô sẽ không làm vậy đâu.” Hắn nhếch mép cười.

“Ồ, xin đừng có ảo tưởng như vậy.” Cô chỉ tay vào mặt hắn. “Anh chẳng có gì đặc biệt hơn những thứ vẫn xảy ra trong cuộc sống thường nhật của tôi đâu. Sẽ chẳng có sự ưu tiên nào ở đây hết.”

“Có lẽ không phải là từ cô thôi.”

Lông mày cô nhíu lại. “Gì cơ?”

Hắn đặt một ngón tay lên môi. “Tôi sẽ không nói thêm gì nữa.” Hắn ngồi trở lại ghế của mình. “Đóng cửa khi ra về, được chứ?”

“Khi nào xong việc thì tôi sẽ về. Tôi muốn kiểm tra tủ đồ của anh Chapman – và cả đoạn băng an ninh nữa, làm ơn.” Grace muốn nói rằng hắn thật đáng ghét, nhưng cô nhận ra như vậy chỉ tổ phí thời gian. Loại như hắn thì dù sao cũng chẳng quan tâm đâu. Hắn chỉ đang cố đe dọa cô mà thôi. “Anh nói rằng có người khác đang tiết lộ thông tin cho anh ư?” Cô nói tiếp.

“Không đâu, cô cảnh sát.” Eddie lắc đầu, tỏ vẻ hoảng hốt đầy giễu cợt. “Không hề. Cô hẳn đã hiểu lầm rồi.”

“Chà, vậy thì để tôi nói cho rõ vậy,” Grace đáp lời. “Nếu tôi phát hiện ra bất cứ cảnh sát nào, ở bất cứ cấp bậc nào thuộc đơn vị của mình bị tha hóa, thì tôi sẽ loại bỏ người đó ra khỏi lực lượng. Tôi không có thời gian cho đám chấy rận.”

“Thôi nào, Grace,” Eddie hào hứng nói. Sự vui vẻ trong giọng nói ấy như đang giễu cợt cô. “Đừng xem nó là chuyện cá nhân chứ.” Hắn dừng lại, chắp hai tay vào nhau. “Nhân nói đến chuyện đó, có hai đứa cháu trai đang rất khao khát được gặp cô đấy. Vợ tôi cũng rất hứng thú, và tôi chắc chắn là Kathleen sẽ rất vui khi gặp lại cô. Bất cứ khi nào cô rảnh rỗi và muốn đến dùng bữa vào trưa Chủ nhật, chúng tôi đều rất sẵn lòng.”

“Tôi nghĩ là kế hoạch của tôi đã kín đến tận năm mươi năm nữa rồi.” Grace mở cửa để ra về.

“Đội của cô đã biết cô là ai chưa?”

Cô dừng bước và quay lại nhìn hắn. Đó là một điểm yếu mà hắn có thể đem ra dùng bất cứ lúc nào.

“Không phải chuyện của mấy người,” cô đáp.

“Thật ư?” Eddie chế giễu. “Tôi tự hỏi họ sẽ phản ứng thế nào nếu biết rằng mình đã bị lừa. Tôi sẽ không muốn đứng ở vị trí của cô khi đó đâu.”

“Tôi sẽ không muốn đứng ở vị trí của anh nếu tôi phát hiện ra anh là người đã nói với họ đâu.”

Cô nhìn hắn chằm chằm cho đến khi hắn cụp mắt xuống. Rồi cô ra ngoài để tìm Perry.

Cái thằng chết tiệt đó! Thật khó để có thể giữ vững cả trách nhiệm với công việc và sự lễ độ. Tại sao hắn và Leon luôn khiến cô nổi điên như vậy?

“Có gì không?” Cô hỏi Perry khi quay lại chỗ anh ta.

Perry lắc đầu. “Không có ai nghe thấy hay nhìn thấy gì. Có thể nói là đám này khá trung thành đấy. Chúng chẳng thèm quan tâm xem liệu mình có gặp rắc rối hay không.”

“Hãy kiểm tra tủ đồ trước khi về nào.”

Chẳng có gì trong đó, ngoại trừ một chiếc khăn treo ở mặt trong của cửa và một chiếc túi đựng vài thứ đồ vệ sinh cá nhân.

Khi trở lại xe của mình, Grace lái ra khỏi bãi đậu, cố gắng không để Perry nhận ra mình đã hoảng hốt đến mức nào. Giờ thì để xem Leon Steele có khó chịu giống như anh trai của hắn hay không.

ng tài liệu của cô, tên cô và địa chỉ của đồn cảnh sát được đánh máy trên một nhãn lớn màu trắng. Cô nghiêng người và nhặt nó lên, tự hỏi có gì trong đó. Cô lật túi lại và gỡ sợi dây đỏ để mở nó ra. Thứ bên trong được bọc một lớp giấy lụa m
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

Truyện bạn đang đọc dở dang

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.