Grace có thể trông thấy ánh đèn xe cứu thương nhấp nháy trước cửa khi họ tiến lại gần căn nhà rộng lớn. Nằm trên trục đường chính của Endon, nó có ba tầng, phần lớn các cửa sổ vẫn sáng đèn và mở toang. Có một lối đi bên hông nhà, dẫn tới một garage đôi ở cuối vườn, có thể vào được bằng cửa bên.
Khi họ tăng tốc tiến vào, một người phụ nữ khoảng ngoài sáu mươi đang đứng trên bậc thềm của nhà bên cạnh, vội vã chạy tới bức tường ngăn cách hai nhà, theo sau là một người đàn ông mà Grace cho rằng là chồng bà ta.
“Có đúng như những gì Freya nói không?” Bà ta hỏi. “Rằng Tom đã chết? Không thể như vậy được. Sáng nay tôi mới gặp cậu ta mà.”
Grace dừng lại một lúc, hiểu rằng không nói gì sẽ nguy hiểm hơn là nói ra sự thật. “Có phải nhà Davenport sống ở đây không, thưa bà…”
“Proctor… Anne Proctor.” Người đàn ông xen vào.
“Phải, được mười lăm năm rồi. Khoảng cỡ đó, phải không nhỉ, Ray?”
Ray gật đầu. “Chúng tôi đã sống ở đây gần hai mươi năm. Họ chuyển tới ngay sau khi Freya ra đời. Khi đó họ đã rất phấn khích, dù ngôi nhà đang ở trong tình trạng tồi tệ. Nhưng họ đã bổ sung những dấu ấn của mình vào đó suốt những năm qua.”
“Hai người có thân với họ không?”
“Có,” Anne đáp. “Chúng tôi không phải là kiểu hàng xóm thông thường – chúng tôi không thường đến chơi nhà nhau – nhưng chúng tôi luôn để ý trông nom nhà cửa cho nhau mỗi khi có việc gì. Chúng tôi luôn có thể mượn bất cứ món đồ gì nếu cần, và họ đã cư xử hết sức tuyệt vời khi Stanley qua đời,” Anne nói thêm.
“Stanley?” Grace liếc mắt về phía đội pháp y đang ra ra vào vào ngôi nhà.
“Con chó của chúng tôi.”
“Phải rồi.” Grace gật đầu. “Vậy gần đây không có tranh cãi hay bất đồng gì chứ?” Cô giơ tay lên khi trông thấy vẻ giận dữ trên mặt họ. “Xin lỗi, tôi biết nghe có vẻ xúc phạm, nhưng tôi vẫn phải hỏi. Tôi càng sớm hiểu rõ về cuộc sống hôn nhân của họ thì lại càng tốt cho việc điều tra.”
“Cô không nghĩ Lorna có liên quan gì đến chuyện này đấy chứ?” Anne kịch liệt lắc đầu.
“Tôi còn chưa đặt chân vào ngôi nhà đó, thưa bà Proctor,” Grace nói. “Nhưng tôi phải quan sát dưới mọi góc độ. Không phải lúc nào cũng tử tế, nhưng nó cho phép tôi thực hiện công việc của mình. Bà nói mình mới thấy Tom lúc sáng, vậy lần cuối bà thấy cô Davenport là khi nào?”
“Tôi thấy Lorna lần cuối vào chiều nay, khi cô ấy rời khỏi nhà để đi làm.”
“Bà có thể nhớ khi đó là mấy giờ không?”
“Một rưỡi. Cô ấy làm việc ở cửa hàng Morrisons trên đường Leek. Và, như tôi đã nói, tôi thấy Tom rời đi sáng nay bằng xe của cậu ấy, khoảng tám rưỡi. Cậu ấy làm… từng làm ở đại học Staffordshire, chỗ Shelton. Cậu ấy là một giảng viên ở đó.”
“Vậy là không có gì khác thường? Chỉ là một ngày bình thường với họ?”
Anne gật đầu.
“Freya có được Tom đưa đến trường không?”
“Không, con bé tự đi. Nó đi bộ. Trường trung học Endon nằm cách đây không xa lắm.”
“Tôi không thể tin được là cậu ấy đã chết.” Ray lắc đầu. “Cậu ấy là một người tử tế.”
Grace im lặng. Cô biết nói gì đây? Không phải mọi thứ đều giống như bề ngoài. Không thể biết được có những gì diễn ra đằng sau cánh cửa đóng. Ai cũng có những bí mật. Cô đã quá quen với những lời sáo rỗng như vậy trong suốt những năm làm việc.
Biết rằng mình sẽ chẳng tìm thêm được gì từ họ, cô cúi chào trước khi bước qua cánh cổng để vào vườn. Grace biết rằng vợ của nạn nhân đã bị tấn công và sau đó được chuyển đến bệnh viện. Thi thể của Tom Davenport vẫn được giữ nguyên vị trí, một căn lều trắng được dựng xung quanh để che khuất nó khỏi những ánh mắt tò mò. Ánh đèn pha soi rọi khắp xung quanh khiến mọi thứ trở nên rõ ràng hơn.
Khi bước vào trong lều, cô trông thấy Dave Barnett. Nick cũng đang ở trong đó. Ông bảo Grace rằng Dave đang ăn tối cùng gia đình thì bị gọi tới đây.
“Lại thêm một vụ khó chịu nữa, nhỉ?” Grace bước đến cạnh anh ta. “Xin lỗi vì đã kéo anh khỏi cuộc vui.”
“Ngược lại là khác.” Dave ngước lên nhìn cô và cười rạng rỡ. “Nó là tiệc sinh nhật thứ tám mươi của dì Mabel của tôi. Tin tôi đi, tôi thà phải làm việc còn hơn. Cái đống mùi thuốc nhuộm tóc, sherry và oải hương đó.”
“Có phải nguyên nhân tử vong là do ngạt nước không?” Grace tò mò hỏi.
“Chưa thể kết luận được. Nhưng theo ý tôi thì đây chính là kẻ đã xuống tay với Josh Parker và Dale Chapman. Tôi nghĩ Davenport cũng đã bị tấn công bởi vật tày được dùng trong vụ Chapman. Rồi anh ta ngã xuống ao, và tôi tin rằng anh ta đã bị nhấn xuống nước để đảm bảo chắc chắn rằng anh ta đã chết.” Dave dừng lại. “Và sau đó anh ta bị đâm vào tim.”
“Lại thêm lần nữa.” Grace rùng mình.
Sau khi xem xét qua hiện trường, cô để đội Điều tra hiện trường làm công việc của mình, với liên tục những máy ảnh được bấm và bằng chứng được đánh dấu. Cô bước vào nhà, nơi có nhiều sĩ quan đang đứng trong bếp, lục lọi các vật dụng cũng như ngăn kéo.
“Nơi này khá nhộn nhịp, nằm ngay trên trục đường chính,” Grace nhận xét. “Việc vượt qua dòng xe cộ chắc chắn sẽ khiến kẻ tấn công gặp khó khăn, kể cả vào lúc đêm muộn thế này.”
“Tôi cũng nghĩ vậy,” Nick liếc nhìn cô, “nhưng trời đủ tối để có thể lẻn đi mà không bị ai để ý. Chúng tôi sẽ cho đăng tải một thông cáo trên chương trình phát thanh đầu tiên vào buổi sáng. Tôi sẽ cần phải xin chỉ thị cho vụ này. Đám nhà báo sẽ biến chuyện này thành một mớ hỗn độn nếu chúng ta không cẩn thận.” Ông thở dài thườn thượt. “Điều này chắc chắn sẽ tạo ra sự hỗn loạn đáng kể trong thành phố, nhưng chúng ta cần phải tìm ra mối liên hệ và đoán xem ai sẽ có thể là nạn nhân tiếp theo. Ba vụ giết người xảy ra quá gần nhau thật không tốt chút nào. Chúng ta phải tóm được tên khốn đó trước khi lại có thêm vụ nữa.”
“Ông nói là vợ của nạn nhân đã tìm ra anh ta ư?” Grace hỏi.
“Phải. Cô ấy đã bị tấn công bởi một kẻ nấp trong vườn. Cô ấy bị đẩy ngã và sau đó bị đấm vào mặt. Mắt cá chân của cô ấy cũng có thể đã gãy. Cô ấy đã được đưa đi cấp cứu.”
Cô gật đầu. “Tôi sẽ xem qua một vòng.”
Grace luôn cảm thấy mình giống như một kẻ biến thái khi phải quan sát những vật dụng của người khác, một phần cuộc sống riêng tư của họ, nhưng chúng thường chứa đựng bằng chứng, một bản miêu tả về nạn nhân và cách họ sống. Nhưng ở đây cô chẳng thấy gì ngoài một tổ ấm kiểu mẫu. Phòng khách ngăn nắp, giấy dán tường hình hoa và một chiếc trường kỷ với gối tựa màu tử đinh hương.
Trên chiếc kệ bên cạnh, cô thoáng thấy một bức ảnh gia đình. Bên cạnh nó là một bức khác, được chụp vài năm sau nếu xét đến độ tuổi của cô gái trong hình. Tom Davenport đang tươi cười nhìn về phía cô trong cả hai bức ảnh. Anh ta không thay đổi nhiều lắm, vẫn sở hữu một nét quyến rũ đầy nam tính. Anh ta trông có vẻ thoải mái trong cả hai bức hình. Lorna Davenport cũng đang mỉm cười, con gái của họ cũng vậy.
Nhìn bề ngoài, họ có vẻ là một gia đình hạnh phúc. Vậy mà đột nhiên mọi thứ đảo lộn hoàn toàn.
Tất cả cùng nằm trên một tầng. Phải, dù không được để bản thân có định kiến, nhưng Grace tin rằng kẻ giết người mà họ đang tìm kiếm là một người ngoài.
Khi cô quay trở lại bếp, Nick và Perry đang đứng ở giữa phòng.
“Cô hẳn sẽ muốn thấy thứ này. Họ vừa tìm được nó.” Nick đưa ra một tấm thiệp trắng trong túi đựng bằng chứng. Trên mặt trước của nó là một trái tim vỡ ra làm đôi, với ba từ được in bên dưới:
Em nhớ anh.
“Họ tìm thấy nó nhanh đấy.” Grace nhận chiếc túi từ tay ông.
“Người ta đã lục lọi đám giấy tờ và nó rớt xuống đất,” Perry giải thích.
“Tấm thiệp trống trơn, nhưng thứ này được đính vào đó.” Nick đưa cô túi bằng chứng khác với một mảnh giấy bên trong. Nó được đánh máy.
Tom, xin đừng kết thúc mọi chuyện như vậy. Em không thể sống thiếu anh. Anh là cuộc sống của em. Dù có phải làm hại người khác để được ở bên nhau cũng được. Em chỉ muốn được ở bên anh. Xin đừng vứt bỏ những gì chúng ta đã có. Chúng ta có thể giải quyết chuyện này. Em yêu anh rất nhiều. X.
Grace cau mày. “Nó nằm ở đâu?”
“Trong tủ bếp. Ngăn thứ hai từ trên xuống, kẹp trong một cuốn tạp chí làm vườn.”
“Thật là một nơi kỳ lạ để giấu thứ riêng tư như thế này,” Grace bình luận. “Anh có nghĩ rằng nạn nhân đã ngoại tình không?”
“Nếu không phải giờ chúng ta đã có ba nạn nhân cùng bị đâm vào tim thì thứ này hẳn đã cho Lorna Davenport một động cơ,” Perry nói.
“Nhưng anh không thấy rằng điều đó có hơi kỳ lạ sao?” Grace hỏi. “Nếu ai đó gửi cho anh một tấm thiệp như thế này, liệu anh có giấu nó trong nhà, ở nơi có thể dễ dàng bị tìm thấy không?”
Perry lắc đầu. “Thời buổi này thì chẳng còn gì có thể khiến tôi ngạc nhiên nữa.”
“Ngày tháng trên cuốn tạp chí. Khá là gần đây.”
Grace đi ra ngoài. Có ai đó đang nói chuyện với ông bà Proctor. Cô vẫy tay khi nhận ra Simon và cởi bỏ bộ quần áo pháp y. Anh nở nụ cười chào đón khi cô tiến lại.
“Sĩ quan Điều tra yêu thích của tôi,” anh nói khi cô đã đứng cạnh mình. “Có gì cho tôi không?”
“Nào nào, anh biết là tôi không thể tiết lộ gì mà.”
“Nó đáng giá mà.”
Grace thích việc anh không hề tỏ ra thúc ép chút nào. Trong nghề của anh chẳng được mấy người như vậy.
“Làm sao cô có thể đối phó với tất cả những chuyện này?” Anh hỏi.
Câu hỏi này thực sự khiến cô lo lắng. Anh ấy đang gián tiếp hỏi về suy nghĩ của cô về vụ án hay là thực sự quan tâm tới cô? Thật khó để nói ra. Cô hy vọng mình sẽ quen dần với chuyện này theo thời gian. Cô muốn mối quan hệ công việc của họ sẽ chỉ dừng lại ở mức này, dù họ có thể sẽ tiến xa hơn mức bạn bè bên ngoài công việc. Và đó thực sự là thứ đáng để trông đợi, sau tất cả những chuyện tồi tệ gần đây.
“Tôi ư? Tôi ổn.” Cô vén tóc ra sau tai. “Chúng ta đều có việc phải làm, có lẽ vậy.”
“Cô sẽ liên lạc với tôi khi tìm ra gì đó chứ?” Anh hỏi.
“Tất nhiên rồi.”
Một lần nữa, nụ cười của anh lại khiến màn đêm bừng sáng, nhưng chỉ trong thoáng chốc. Với Grace, vụ án này đã leo thang quá nhanh. Báo cáo pháp y từ vụ Dale Chapman vẫn chưa có, rất nhiều mảnh ghép vẫn còn để ngỏ trong vụ Josh Parker, và giờ lại đến vụ này. Mười ngày – ba vụ án mạng. Ba vết đâm trên ngực. Trái tim.
Có phải hung thủ ra tay liên tục như vậy vì một nguyên do nào đó? Hay là bởi cơn thịnh nộ của hắn càng lúc càng tăng cao?