Tình huống này thật kỳ quặc. Đây chưa bao giờ là cách mà Grace dự định sẽ gặp gia đình mình. Mà dù sao thì cô cũng chẳng hề lường trước việc vụ án mạng đầu tiên mà mình giải quyết tại Stoke-on-Trent lại xảy ra gần nhà đến vậy.
Thật khó để nói chuyện khi ở gần thế này. Dù họ chưa từng gặp nhau, Grace vẫn tự hỏi liệu họ có biết về cô nhiều như những gì cô biết về họ hay không. Mẹ cô, Martha, chắc chắn đã bóng gió về điều đó. Bà cũng kể với Grace rằng Eddie lớn hơn cô hai tuổi, rằng cô sinh sau Leon hai tháng và có một cô em gái trẻ hơn ba tuổi, cha của họ, George, đã ngủ với cả hai bà mẹ cùng một lúc, suốt nhiều năm, sống một cuộc đời hai mặt.
Nhận ra tất cả đang nhìn mình, Grace bước tới trước, nhưng vẫn không nói gì.
Eddie quay sang Perry. “Tôi cho rằng anh muốn nói chuyện với chúng tôi?”
Perry gật đầu. “Chúng tôi cần tìm hiểu xem các anh ở đâu đêm qua. Những câu hỏi thông thường thôi. Đây là Sĩ quan Điều tra Allendale.”
“Xin chào.” Grace đưa tay về phía Eddie. Cái bắt tay của hắn cũng chặt không kém gì cô.
“Leon…” Eddie chỉ vào em trai mình, “… và Jade, em gái chúng tôi.”
Grace bắt tay nhanh với cả hai, lo lắng rằng sẽ có ai đó để lộ ra chuyện họ biết nhau. Sự giống nhau giữa cô và Jade rõ ràng đến mức cô chỉ hy vọng Perry sẽ không để ý. Cô có thể thấy cô ta đang nhìn mình chằm chằm.
Nhưng không chỉ là ngoại hình, đó còn là cách Jade đứng: dùng chân phải làm trụ và chân trái hơi kiễng lên, giống hệt như Grace. Và cả cách cô ta cười, khuôn miệng của cô ta. Grace tự hỏi không biết mẹ của ba người đó trông như thế nào, liệu có giống mẹ cô hay không? Martha Steele, nhũ danh Benson, mẹ cô, có nước da màu ô liu với mái tóc nâu sẫm và không một chút mỡ thừa trên người.
Grace hít một hơi thật sâu và xác nhận thêm lần nữa. “Tôi tin rằng hạ sĩ Wright đây có quen biết các vị, và tôi nghĩ mình nên đặt câu hỏi luôn và để phần xã giao lại sau.” Cô quay sang Perry. “Anh có thể đi nói chuyện với Trent Gibson được không?”
Perry cau mày, nhưng cô lịch sự ra hiệu bảo anh ta đi chỗ khác. Cô không chắc liệu đám nhà Steele có làm lộ bí mật của mình hay không. Một mặt, đó có thể là điều tốt, bởi sau đó cô sẽ không phải cảm thấy mình đang dối trá nữa. Nhưng mặt khác, cô có thể sẽ bị loại khỏi cuộc điều tra và cô không muốn vậy chút nào. “Bước cho cẩn thận” sẽ là phương châm sống của cô hôm nay.
Cô bước theo những người anh em của mình vào một hành lang hẹp và thiếu sáng, với một tấm thảm màu đỏ mà có lẽ ngày xưa từng trông đẹp hơn. Những bức tường được sơn màu kem với vài vết nứt bất thường. Ở phía bên phải là một cánh cửa treo biển nhà vệ sinh và phòng thay đồ. Lớp sơn trên góc trần bị bong ra và đâu đó thoang thoảng mùi thuốc xịt phòng hết sức khó chịu.
Grace nhìn quanh. Cô không thấy bất kỳ lớp an ninh nào, kể cả cửa khóa bằng thẻ như phòng tập cũ của cô hồi còn ở Salford, vậy nên hẳn phải có thứ gì đó khác.
“Không có sổ lễ tân sao?” Cô hỏi.
“Ở trong tòa nhà chính,” Eddie bảo cô. “Chúng tôi cũng có ổ khóa đấy. Nếu ta không nhốt lại thì hẳn sẽ có nhiều thứ mọc cánh bay mất, nếu cô hiểu ý tôi.” Hắn chỉ về phía hai cánh cửa. “Cẩn thận, cánh cửa có thể bật lại vào người cô đấy,” hắn cảnh báo. “Không muốn hạ nốc-ao cô ngay trong lần gặp đầu tiên đâu.”
Grace cố nở một nụ cười khi hắn giữ cửa cho cô đi qua. “Chúng tôi sẽ để dành nó cho lần sau,” Eddie lẩm bẩm.
Cô quay sang phía hắn và thấy rằng khuôn mặt hắn chẳng biểu lộ chút thân thiện nào. Khi nhìn gần hơn, cô nhận ra họ giống nhau đến kỳ lạ. Càng ngạc nhiên hơn khi Grace nhận ra hắn giống George Steele ở thời điểm cô và mẹ bỏ đi đến mức nào. Eddie cũng khoảng bằng tuổi ông ta hồi đó. Nó khiến cô lo lắng. Chuyện này có lẽ sẽ khó hơn cô tưởng.
Đằng sau cánh cửa là một căn phòng lớn. Phía bên này là một dãy các thiết bị tập thể hình được lắp đặt quanh tường. Ở đầu kia là một sàn đấu quyền Anh cùng với nhiều bao cát và ghế tập ở xung quanh. Grace tự hỏi tại sao chúng lại không được tách ra. Nếu đang tập thể dục, cô sẽ không muốn trông thấy cảnh ai đó bị đấm gục xuống sàn, dù có cố ý hay không. Nó sẽ khiến cô mất hứng hoàn toàn.
“Anh nói rằng mình chỉ có một cơ sở duy nhất trong thành phố?” Cô hỏi.
“Đúng vậy.”
Bước quanh phòng tập Steele’s khiến Grace nhận ra lý do tại sao họ không mở rộng ra khắp Stoke-on-Trent. Không phải ai cũng thích kiểu bài trí này. Nó khá là đáng sợ, nói vậy là còn nhẹ. Nick từng nói rằng đây không phải là mục đích duy nhất của nó. Cô hy vọng mình có thể tìm hiểu thêm về những chuyện xảy ra phía hậu trường.
Eddie chỉ cho cô một căn phòng nhỏ hơn ở phía bên phải của tòa nhà. Có ba cánh cửa dẫn tới đó. Hắn chỉ vào cái đầu tiên ở bên trái.
“Vào văn phòng đi và chúng ta sẽ có thể trao đổi cụ thể hơn.