Grace cúi đầu xuống khi buổi họp giao ban tối bắt đầu. Cô không chắc có ai muốn ở cùng phòng với mình vào lúc này hay không, nhưng không ai, kể cả cô, có quyền lựa chọn. Vẫn còn việc phải làm.
“Rồi, nghe này, mọi người,” Nick nói với họ sau khi bước vào phòng và đứng ở đầu bàn. “Gần đây đã có nhiều chuyện xảy ra và tôi cảm thấy rất bực mình vì cả đội đã không thể đồng tâm hiệp lực. Grace đã làm theo lệnh của tôi và đang làm trên cả tuyệt vời, vậy nên nếu bất cứ ai muốn phàn nàn thì tốt nhất là hãy nói thẳng với tôi. Tôi muốn tất cả hãy ngưng càu nhàu lại và làm việc cùng nhau. Chúng ta không còn là trẻ con nữa – cuộc cãi lộn này phải dừng lại ngay lập tức.” Ông đập bàn tay xuống bàn. “Chúng ta có ba xác chết, một vụ thứ tư có thể có liên quan, và không có nghi phạm nào. Tôi cho rằng điều đó cần phải được ưu tiên, phải không?”
Theo sau câu nói của Nick là vài giây im lặng chết chóc. Kết quả là vài gương mặt đỏ lên, nhưng mười phút sau, những lời nói đó đã khiến mọi người một lần nữa đoàn kết lại. Grace cảm thấy nhẹ nhõm. Lúc này họ cần tập trung vào vụ án, để đảm bảo người dân của thành phố cảm thấy an toàn và tin tưởng vào họ. Cả đội cùng thảo luận về các sự kiện và động não, cố gắng khớp các bằng chứng lại với nhau. Điều này thật tốt, chắc chắn là như vậy.
Cuối cùng, sau khi đã ngồi thêm hai giờ tại bàn làm việc, Grace đứng dậy. Cô tự hỏi liệu Simon có đang ở Chimneys hay không. Cô không thể trực tiếp nhắn tin cho anh và ngồi chờ hồi âm. Việc có thời gian để suy nghĩ giúp cô nhận ra mình đã khắc nghiệt với anh đến mức nào lúc chiều. Không phải lỗi của anh khi biên tập viên quyết định cho đăng tải một thông tin riêng tư, và anh cũng đã cố cảnh báo cô.
Cô sắp sửa bước vào xe thì Alex bỗng hiện ra bên cạnh. Gã đưa tay túm lấy cô.
“Tôi có vài lời phải nói với cô,” gã nói, rồi kéo cô đến bên hông tòa nhà. Cô cố giằng tay ra, nhưng gã đã đẩy cô vào một con ngõ nhỏ, tránh khỏi những cặp mắt tò mò. Đằng sau gã, cô có thể thấy mặt bên của đồn cảnh sát của họ, thư viện thành phố và các tòa nhà Smithfield. Nhưng sẽ chẳng có ai có thể nhìn thấy cô.
“Bỏ tay ra khỏi người tôi!” Cô cố rút tay ra, nhưng gã vẫn giữ chặt lấy nó.
“Đừng có nhúng mũi vào chuyện của tôi.” Đôi mắt gã tối sầm. Gương mặt đầy vẻ cau có khó coi. “Cô đang đùa với những thứ vượt quá tầm của mình đấy.”
“Anh định sẽ làm gì hả, Alex?”
“Không phải việc của cô.”
“Có đấy, nếu nó liên quan đến nhà Steele. Anh cần phải tránh xa mấy người đó. Họ không hiểu trung thành nghĩa là gì đâu.”
“Giống như cô đó hả?” Alex cười khẩy. “Chúng ta đều biết lòng trung thành của cô nằm ở đâu. Banh háng ra cho một thằng nhà báo. Tôi đã thấy cô lượn lờ cùng với hắn.”
“Anh đã theo dõi tôi sao?” Grace đứng thẳng lên và nhìn vào mắt gã, nhưng gã không trả lời câu hỏi của cô. Tim cô đập mạnh, lấn át cả tiếng ồn vọng tới từ đường Potteries gần đó. “Gần đây anh đã gặp Jade Steele phải không?” Sau đó cô hỏi.
“Ý cô là em gái cô?” Gã khinh khỉnh. “Cô ta khác hẳn cô, tạ ơn Chúa.”
“Vậy nghĩa là sao?”
“Cô ta có vẻ cực kỳ trung thành.”
Grace sẽ không cắn câu. “Cô ta muốn gì?”
“Tôi đã không gặp cô ta.”
“Ồ?” Cô nhướng mày. “Thật thú vị, bởi tôi đã thấy xe của cô ta rời khỏi bãi đậu xe cỡ một phút sau khi anh đi ngang qua đó.”
Alex thản nhiên nhún vai. “Tôi đã không gặp cô ta.”
“Vậy anh đã làm gì ở bãi đậu xe nhiều tầng?” Lúc này, cô không muốn nhắc đến chuyện đã thấy họ ở cùng nhau.
“Hít thở chút khí trời thôi.”
Grace rướn người về phía gã. “Đừng có xem tôi như con ngốc vậy chứ. Tôi sẽ tìm ra chuyện anh có gặp gỡ cô ta hay không, và sau đó tôi sẽ muốn biết tại sao. Nếu cô ta là nguồn tin của anh thì cứ nói ra, nhưng nghĩ lại thì nếu vậy anh đã tiết lộ chuyện đó từ lâu rồi. Nhưng anh đã không nói, phải chứ? Giống như anh đã không nói rằng anh đã biết về tôi ngay từ lúc tôi mới tới đây. Chính anh là người đã tiết lộ cho nhà Steele biết rằng tôi đang làm việc ở Stoke, phải chứ?”
Alex lại nhún vai.
“Trả lời câu hỏi của tôi di!”
“Cô là một con sói đơn độc, Grace. Giống như tôi.”
“Tôi chẳng có điểm gì giống anh hết.” Grace bác lời gã. “Người nhà Steele sẽ không bảo vệ anh khi mọi thứ sụp đổ đâu.”
“Eddie sẽ chống lưng cho tôi.”
“Vậy là anh có liên quan đến họ! Anh thậm chí còn ngu hơn những gì tôi đã tưởng.”
Alex nắm lấy hai bên cổ áo khoác và kéo cô lại gần gã. “Quan hệ giữa tôi và Eddie sẽ không thay đổi chỉ vì sự xuất hiện trở lại của cô đâu. Hắn sẽ bảo vệ tôi bởi tôi sẽ bảo vệ hắn. Và cả gia đình hắn cũng vậy.”
Grace cố không để lộ sự chán chường của mình. “Tất cả những gì anh quan tâm là giành được chút lợi thế.”
“Chính xác!” Gã đẩy cô vào tường. “Cô quá ngu ngốc nên mới không nhận ra những chuyện ở ngay dưới mũi mình.”
Cô đẩy lại gã. “Tránh xa tôi ra!”
“Tất cả mọi người đều nghĩ rằng vụ này quá cá nhân với cô,” Alex nói tiếp. “Chúng tôi đều nghĩ rằng cô có liên quan theo cách nào đó, vậy nên đó chỉ là vấn đề thời gian trước khi cô bị đá khỏi Stoke. Và tôi thì vẫn sẽ ở đây.”
“Tôi sẽ không bao giờ ngồi chung thuyền với anh đâu,” cô cười khẩy.
Alex lại tiến tới. Grace siết chặt tay lại và chùng gối sẵn sàng.
“Tôi cảnh báo cô.” Mồ hôi lấp lánh trên trán gã. “Cô thở ra một lời về chuyện này với bất cứ ai là cô coi như xong.”
“Và tôi cảnh báo anh. Họ có thể đang theo dõi tôi, nhưng tôi cũng đồng thời theo dõi họ. Tôi cũng sẽ theo dõi anh.”
Sau vài giây căng thẳng, cô đẩy gã ra. Lần này gã để mặc cô. Vài phút sau, cô thấy gã lao ra khỏi bãi đậu xe.
Grace bước vào xe, tay run lên khi cô cố lấy lại nhịp thở. Thằng khốn đó! Gã nghĩ mình là ai cơ chứ? Không ai có thể đe dọa cô như vậy rồi cứ thế bỏ đi. Giờ gã đã thực sự trở thành mục tiêu bị đánh dấu.
***
Leon đậu xe trên đường và bước vào khu vườn phía sau căn hộ của Clara. Hắn với tay lên mái nhà kho, đẩy một mảnh ngói nhựa sang bên để lấy chìa khóa dự phòng. Rồi hắn bước vào nhà. Hắn biết cả Clara và Trent đều đang ở phòng tập trước khi mình rời đi, nhưng hắn vẫn kiểm tra các phòng để chắc chắn rằng mình chỉ có một mình. Khi đã hài lòng, hắn bước vào phòng ngủ. Giờ đây, khi Tom đã bị sát hại, hắn cần dọn dẹp mọi nơi và mọi thứ. Mọi chuyện đang trở nên quá rõ ràng. Có quá nhiều manh mối.
Hắn nâng chiếc tủ đầu giường lên và đặt nó nghiêng trên giường. Một cuốn sổ nhỏ màu đen được dính bên dưới. Hắn nhét nó vào túi quần và xếp lại chiếc tủ cùng những đồ đạc trên đó lại vị trí cũ. Hắn vẫn chưa tìm thấy điện thoại của Dale. Hắn biết rằng cảnh sát cũng chưa tìm thấy nó, trừ khi Alex đã không nói với hắn mọi thứ, và số máy đó đã bị loại khỏi hệ thống khi hắn gọi vào đó.
Khi đã ở bên ngoài, hắn bước tới chỗ chiếc xe mà Molloroy Motors đã đưa. Một tin nhắn mới được gửi đến và hắn rút điện thoại ra khỏi túi. Hắn cau mày khi thấy tên người gửi. Rồi hắn nghe thấy tiếng người gọi tên mình và một bóng người mặc đồ đen chạy về phía hắn.
Trước khi hắn có thể phản ứng, đã có thứ gì đó được xịt vào mặt hắn. Hắn làm rơi điện thoại và đôi mắt bắt đầu đau nhói. Bình xịt hơi cay; hắn đã từng bị cảnh sát cho nếm thử thứ đó hai lần nên có thể nhận ra ngay.
Đôi mắt bỏng rát, hắn nhắm chặt mắt lại để chặn bớt cơn đau. Cú đập đầu tiên của một vật nặng vào đầu khiến hắn khuỵu xuống. Đến cú thứ hai, hắn đã phải chống cả tay xuống đất. Ngay lập tức, hắn bị kéo dậy. Hắn cố chống cự nhưng, bàng hoàng và không nhìn thấy gì, tất cả những gì hắn có thể làm là vung ra một cú đấm hoàn toàn chệch khỏi mục tiêu.
Cánh cửa xe mở ra. Khi hắn đang loạng choạng với đôi mắt vẫn nhắm nghiền, hắn gần như được dìu vào ghế sau. Không còn khả năng kháng cự, hắn cố ngồi dậy, đạp chân lung tung. Kẻ tấn công ngồi lên người hắn, đấm hắn liên tục.
“Dừng lại!” Nỗi khiếp sợ bao trùm khắp người khi hắn nhận ra rằng đây là điều đã xảy ra với Josh, rằng hắn đã bị tấn công một cách có chủ đích.
Rằng đây có thể chính là kẻ giết người.
Hắn cố đẩy kẻ tấn công ra. “Để tao yên!”
Một lưỡi dao cắm phập vào ngực hắn.