Suỵt! Yên Nào

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 90 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
76

❊ ❊ ❊

Chúng ta cần nghỉ một chút,” Mitchell nói, kiểm tra đồng hồ và đứng dậy.

“Tôi ổn!” Jade gầm lên, khiến anh ta buộc phải ngồi xuống trở lại. “Chapman – số ba! Giống như lần trước, tôi đã trở thành một ninja trong bóng tối. Thật may là tôi đã làm vậy, bởi tôi đã phải chạy trối chết sau khi giết Dale. Cả người tôi đầy máu. Nhiều năm nhịn nhục và bị hành hạ đã giúp tôi có được khả năng đó. Hắn gục ngã rất nhanh ngay từ cú đầu tiên. Vẻ mặt của hắn lúc đó thật vô giá. Ý tôi là, chính tôi đã khiến hắn trở nên như vậy!”

Đôi mắt Jade mở to đầy thích thú, như thể cô ta vô cùng tự hào về bản thân mình.

“Tôi chưa bao giờ nghĩ rằng đó sẽ là một cuộc tấn công điên cuồng đến vậy,” cô ta nói tiếp. “Sau khi giết Josh bằng con dao, tôi đã lên kế hoạch sẽ làm thế với những tên còn lại. Tôi đánh Dale vài lần bằng vật nặng để có thể chiếm được thế thượng phong, nhưng như vậy vẫn là chưa đủ. Thật tuyệt vời khi cứ liên tục đánh hắn rồi đánh hắn rồi đánh hắn.” Jade đập tay xuống bàn, khiến mọi người nhảy dựng lên. “Tôi đã phải cố để không nôn ra khi thấy khuôn mặt hắn sau đó.”

Grace cũng cố ngăn cơn buồn nôn.

“Khi đã bình tĩnh lại, tôi cầm con dao lên.” Jade làm động tác đâm vào không khí. “Tôi cắm nó thẳng vào trái tim hắn, giống như cách hắn từng cắm lưỡi dao vào người và phá hủy cơ hội có được một cuộc sống bình thường của tôi. Rồi tôi nhảy ra khỏi người hắn. Tôi biết có camera trên đầu, vậy nên tôi đã cẩn thận che mặt, quay lưng lại với ống kính khi tôi lấy bộ não của hắn ra. Thật may là Megan đã ở lại chỗ mẹ tôi tối hôm đó! Máu bẩn khắp người tôi cũng như trên quần áo! Nhưng tôi đã lên kế hoạch cho chuyện đó. Tôi đã mang thêm quần áo để đề phòng trường hợp này. Vậy nên tôi đã nhanh chóng thoát khỏi đống máu.”

“Bằng cách nào?”

“Tôi ném chúng vào thùng rác!” Cô ta cười khúc khích. “Đó là ngày thu gom rác. Tôi đặt chúng trong một cái túi nhựa màu đen và phủ những thứ rác khác lên trên. Thật là đơn giản quá đi.”

Grace ngồi đó với vẻ đầy cam chịu khi đã tìm được các mảnh ghép còn thiếu. Lý do thực sự khiến vụ tấn công Chapman tàn khốc đến vậy. Khoản tiền biến mất khỏi tài khoản của hắn. Độ tuổi mà Jade sinh cô con gái đầu lòng.

“Dale Chapman là cha của Megan,” Grace khẽ nói.

Jade gật đầu lia lịa. “Chị có thể tưởng tượng sẽ thế nào nếu chuyện đó bị lộ ra không? Tất nhiên, hắn luôn phủ nhận nó. Vậy nên tôi đã bắt hắn phải trả tiền – một nghìn mỗi tháng. Tôi ghét việc phải gặp hắn tại phòng tập, nhưng ít ra thì giờ cũng có thứ gì đó từ hắn mà tôi muốn, vậy nên nó có trở nên dễ chịu hơn đôi chút. Rồi hắn từ chối trả thêm. Chà, tôi không thể chấp nhận chuyện đó. Hắn giàu có. Từng đó với hắn có đáng gì đâu. Nhưng tôi cần chúng.”

“Còn Tom Davenport thì sao?” Grace chất vấn. “Cô từng bảo tôi rằng cô thích anh ta. Không phải vậy, đúng không?”

“Tất cả đều là nói dối, Grace ạ. Chị cả tin thật đấy.” Jade cười khẩy. “Chị cũng tin là tôi đã mang thai với gã thất bại đó, Alex ấy.” Cô ta lắc đầu. “Thật không thể tin nổi.”

Grace cố giữ gương mặt bình thản. Có lẽ đây sẽ không phải lần cuối cô phát hiện ra rằng Jade đã lừa mình.

“Anh ta đã không cưỡng bức cô, phải không?”

“Tất nhiên là không,” Jade bảo cô. “Mà dù sao thì cũng làm gì có em bé nào.” Cô ta cười. “Tất cả đều nghĩ rằng hắn đã lợi dụng tôi, nhưng phải là ngược lại mới đúng. Hắn giỏi chuyện giường chiếu, tôi đã cho hắn điều đó và chúng tôi đã rất vui khi cùng nhau chia sẻ kiến thức.” Cô ta giận dữ. “Nhưng rồi cuối cùng hắn lại muốn rũ bỏ tôi, giống như tất cả những kẻ khác. Và thế là hắn đã phải trả giá.”

“Tom Davenport, Jade?” Grace muốn cô ta tập trung vào vấn đề.

“Khi tôi phát hiện ra biệt thự Washington và việc các bữa tiệc vẫn đang tiếp diễn, tôi phải làm gì đó!”

“Cô tìm ra ngôi nhà đó bằng cách nào?”

“Tôi thấy hắn đi cùng một cô gái vào buổi tối nọ và bám theo – chính hắn đã dẫn tôi tới đó. Tôi đã không thể tin được khi thấy xe của Josh và Leon đậu trên lối vào. Đó là lúc tôi hiểu được chuyện đang diễn ra. Vậy nên tôi đã theo dõi thêm một thời gian. Khi Tom đã xong việc với cô gái đó, hắn bắt đầu tán tỉnh một người khác tại trường đại học mà hắn làm việc. Tôi nghĩ Lorna xứng đáng có được những gì tốt hơn thế. Và cô ấy cần phải biết hắn là người thế nào.”

“Vậy nên cô đã bỏ lại tấm thiệp ở nhà hắn.”

Jade gật đầu.

“Và cô đã ăn trộm túi xách của Charlotte Maidley. Tại sao cô không chọn một người khác.”

“Chị giỏi thật đấy, Grace ạ. Chị bắt kịp nhanh hơn những gì tôi đã hình dung. Tôi muốn vui vẻ một chút trước đã.”

“Còn Tom thì sao?”

“Tôi đã trốn trong vườn nhà họ. Chúng tôi cãi nhau và tôi đã đánh hắn thật mạnh. Tom mất đà và ngã xuống ao.”

“Anh ta vẫn còn sống khi rơi xuống nước,” Grace nói.

“Ồ, tôi biết chứ. Tôi có thể thấy đầu hắn ngoi lên, nên tôi đã nhấn nó xuống trở lại. Tôi đã canh chừng hắn trong vài giây, rồi sau đó đâm hắn.”

Grace không thể tin được rằng cô ta máu lạnh đến vậy. Cô ta chắc chắn đã lừa được rất nhiều người.

“Nhưng rồi Lorna đã ra đó,” cô nói.

“Phải! Tôi cần thoát khỏi cô ấy, nên tôi đã đội mũ trùm lên trước khi cô ấy nhận ra. Rồi tôi đánh và đẩy cô ấy. Tôi rất tiếc khi cô ấy bị thương. Nhưng, chị biết không, tôi đã ban cho người bạn thân nhất của mình một ân huệ! Tôi đã thấy tên của Megan và Freya trong cuốn sổ đen, và tôi sẽ không để chúng làm vậy. Chúng sẽ không thể có được con gái tôi đâu.”

“Cuốn sổ đen?” Grace tự hỏi liệu đó có phải là bằng chứng then chốt giúp vạch mặt những kẻ đã có mặt tại các bữa tiệc hay không.

“Nó nằm trong túi xách của Clara. Leon đã giữ nó vào lần cuối tôi gặp hắn. Chị sẽ sớm được thấy nó thôi.”

Grace cố gắng kiềm chế cảm xúc. Cô cảm thấy muốn đá thứ gì đó, bất kỳ thứ gì để có thể thoát khỏi nỗi đau này. Jade đã lợi dụng cô. Cô chưa từng muốn tìm hiểu về cô ta. Grace đã bị xỏ mũi – và điều đó thật đau đớn.

“Leon còn sống không, Jade?” Nick cố thử thêm lần nữa.

Jade nhìn chằm chằm vào ông.

“Có phải cô đã…” Grace lắp bắp. “Có phải cô cũng đã giết anh ta?”

“Một nhát đâm vào tim,” Jade nói. “Dù sao thì tôi cũng đã không đánh hắn quá nhiều. Không có đủ thời gian.”

Một âm thanh nghẹn ngào bật ra khỏi miệng Grace. “Chúng tôi có thể biết thi thể đang ở đâu không?”

Jade chậm rãi nở nụ cười.

Những giọt lệ dâng lên trong mắt Grace và cô để chúng tuôn trào.

“Làm ơn đi, Jade, cô cần phải cho tôi biết mình có thể tìm anh ta ở đâu.”

“Đừng khóc, Grade.” Jade vươn tay qua bàn và xoa nhẹ mu bàn tay cô.

Grace ngồi thẳng dậy và rút tay khỏi tay Jade. “Tôi cần phải biết.”

Họ nhìn chằm chằm vào nhau, Grace ước gì cô ta có thể nói cho mình biết Leon đang ở đâu.

“Làm ơn,” cô lặp lại, thêm nhiều giọt nước mắt lăn dài trên má.

Đôi mắt Jade cũng đẫm nước. “Đừng khóc.”

“Vậy thì nói cho tôi biết đi.”

Sự im lặng bao trùm căn phòng. Grace vẫn không rời mắt khỏi cô em gái cùng cha khác mẹ.

“Làm ơn đi, Jade!”

“Hắn và Eddie đã mua một căn hộ trên đường Redmond, Bradeley,” cuối cùng Jade thú nhận. “Số 22. Họ đã đem nó cho thuê.”

Grace hất tay Jade ra và vội đứng dậy khỏi ghế.

“Chị đi đâu vậy?” Jade khóc sau lưng cô. “Này! Grace!”

Nick theo Grace rời khỏi phòng và gọi với theo khi cô đang lao đi trên hành lang.

“Giải quyết chuyện trong đó tốt lắm,” ông bảo cô. “Nhưng tôi nghĩ tốt hơn cô nên ở lại đồn. Chúng tôi sẽ tới và giải quyết Leon.”

Grace lắc đầu. “Không, thưa sếp. Tôi phải có mặt tại đó.”

“Giờ cô đang quá xúc động.”

“Sếp nghĩ vậy sao?” Cô đưa tay lau mặt, hít sâu một hơi và mỉm cười. “Dùng trò của cô ta để chơi lại cô ta. Nước mắt cá sấu cả thôi.”

ng tài liệu của cô, tên cô và địa chỉ của đồn cảnh sát được đánh máy trên một nhãn lớn màu trắng. Cô nghiêng người và nhặt nó lên, tự hỏi có gì trong đó. Cô lật túi lại và gỡ sợi dây đỏ để mở nó ra. Thứ bên trong được bọc một lớp giấy lụa m
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.