Suỵt! Yên Nào

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 90 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
4

❊ ❊ ❊

Đồn cảnh sát Bethesda tọa lạc trên con phố cùng tên, ở góc dưới của trung tâm thành phố. Trước năm 1910, Stoke-on-Trent được tạo thành từ sáu thị trấn. Chúng sáp nhập lại làm một vào năm đó, và Hanley đã trở thành trung tâm mua sắm của vùng Potteries.

Grace từng nghe một số thành phần bất mãn với xã hội nói rằng Hanley không phải – và cũng chưa bao giờ – là trung tâm của Stoke-on-Trent như những gì được ghi trên biển chỉ đường. Stoke mới là trung tâm, đó là nơi đặt ga xe lửa và cho đến gần đây vẫn là nơi tập trung các công trình hạ tầng xã hội. Nhưng với cô, Stoke chỉ là một thị trấn bé tẹo với vài con đường. Dường như hầu hết tiền bạc và tài nguyên đều được đổ dồn về Hanley, và cô nghĩ điều đó thật tuyệt. Vài khu vực được quy hoạch thành những con phố đi bộ, khiến việc đó trở nên an toàn và thoải mái hơn, thậm chí bạn có thể ngồi xuống thưởng thức sandwich trong giờ nghỉ. Về đêm, giống như phần lớn các thành phố cùng quy mô, nó gặp vấn đề với những người vô gia cư cũng như đám say xỉn và phóng đãng. Bạo lực thường nổ ra sau khi những quán bar đã đóng cửa, nhưng trong phần lớn thời gian, nơi này có thể tự hào vì sự thân thiện của mình.

Lần trở lại này thực sự đã khiến cô mở mắt. Tất nhiên, cô không nhớ được gì nhiều về thành phố trong ký ức mười hai tuổi, nhưng sau khi đã làm việc tại những lực lượng lớn như tại Greater Manchester, việc tuần tra trên các tuyến phố của Stoke là một cách hết sức dễ dàng để tìm hiểu về tình hình của địa phương. Chỉ trong vài tuần, Grace đã nắm rõ nơi này trong lòng bàn tay. Cô còn chiếm được cảm tình của Allie Shenton, Sĩ quan Điều tra tiền nhiệm. Cô ấy là một nguồn kiến thức vô hạn và đã nhiều lần giúp đỡ Grace bằng trí tuệ của mình.

Lấp đầy khoảng trống mà cô ấy để lại ở đội điều tra thực sự là một nhiệm vụ khó khăn. Cô đã gặp Allie một tuần trước khi bắt đầu làm việc chính thức. Allie giờ đảm nhận chức vụ mới là Sĩ quan Cộng đồng, quản lý sáu khu vực dân cư, mỗi khu đại diện cho một vùng của thành phố. Trong buổi gặp gỡ, Allie đã kể cho Grace nghe về các đồng nghiệp, với ai thì nên làm thân và với ai thì tốt nhất là nên né ra.

Đó là một cuộc nói chuyện dễ chịu, đầy những lời xã giao, nhưng Grace cảm thấy biết ơn vì cô đã được cung cấp một cái nhìn toàn cảnh về môi trường mà mình sắp dấn thân vào. Cô đã suy nghĩ rất lâu, rất kỹ về việc trở lại Stoke và Allie đã khiến điều đó trở nên dễ dàng hơn một chút với cô. Grace chợt để ý thấy rằng Allie vẫn quan tâm tới những gì xảy ra trong đồn. Thật khó để buông tay sau khi đã làm việc tại đó lâu đến vậy. Có đi thì phải có lại, Grace bắt đầu xem cô ấy như một chuyên gia tư vấn. Allie có vẻ không bận tâm tới việc cô hỏi chi tiết về một số đối tượng và con người cụ thể.

Tháng làm việc đầu tiên của Grace lặng lẽ trôi qua cùng với ba Điều tra viên cộng sự, bắt đầu làm quen với đơn vị mới cũng như tìm hiểu về vùng này và các cư dân của nó. Đội Trọng án được bố trí ở tầng dưới cùng trong ba tầng của đồn, cùng với vài phòng họp nhỏ và một khu vực dành cho những nhân viên ngoài biên chế. Hồi còn ở Manchester, Grace phải làm việc trong một tòa nhà rất cần được tân trang lại từ trong ra ngoài. Nó chật chội đến mức phòng làm việc của cô còn chẳng đủ chỗ chứa một cái tủ chén, và cô phải chia sẻ nó với bốn sĩ quan khác. Còn ở đây, cơ sở làm việc được thiết kế mở với khoảng ba mươi bàn, tất cả đều mới tinh và có phần phô trương – dù rằng nhà bếp vẫn ẩn chứa đầy nguy cơ cho sức khỏe với thức ăn thừa và đĩa bẩn bừa bộn khắp nơi.

Cô mỉm cười cảm ơn khi một cốc cà phê được đặt xuống bàn mình, chiếc cốc “Wonder Woman” mà Matt đã đùa giỡn tặng cô ngay trước khi anh qua đời. Trên chiếc bàn đối diện với cô, Sam Markham ngồi xuống với cốc nước trong tay và nhấn chuột để đánh thức máy tính của mình. Giờ thì Grace đã biết rằng cô ấy ba mươi bảy tuổi, hiện đang sống cùng bạn trai là Craig, và Emily, đứa con gái sáu tuổi từ cuộc hôn nhân trước đó. Sam là một người phụ nữ nhỏ nhắn với má lúm đồng tiền và thường buộc đuôi ngựa mái tóc dài vàng óng của mình, điều đó càng khiến cô ấy trông có vẻ trẻ con hơn. Nhưng Allie đã bảo cô rằng, “Đừng để Sam đánh lừa cô. Khi cần thiết thì cô ấy cũng chẳng chịu thua ai đâu.”

Phía cuối phòng, cô có thể thấy Nick như bị đè bẹp trong ngăn làm việc nhỏ bé của ông. Một người đàn ông năng động ở giữa độ tuổi năm mươi, và trong một lần nói chuyện phiếm ông từng bảo rằng Sharon, vợ ông, đã nài nỉ ông nghỉ hưu sớm. Nhưng ông yêu công việc Phó chánh thanh tra của mình và muốn tiếp tục ở lại lực lượng, bởi nó giữ cho tâm trí ông năng động. Ông cao khoảng một mét chín và chạy bộ khoảng vài lần mỗi tuần để có thể giữ được sức khỏe ở tuổi này.

Vào ngày làm việc đầu tiên của Grace, khi đưa cô đi một vòng thăm thú tòa nhà, Nick từng nhắc đến việc vị chánh Thanh tra nghĩ rằng vào thời điểm này tốt nhất là nên giữ kín mối quan hệ của cô với gia đình Steele. Cô đã định hỏi tại sao, nhưng họ bị cắt ngang khi có một người đàn ông đi qua và muốn được giới thiệu với cô. Sau đó Nick không nhắc lại chuyện này thêm lần nào nữa. Cô thắc mắc không hiểu nguyên nhân, có lẽ ông có lý do của riêng mình mà một ngày nào đó cô sẽ tìm ra.

Điện thoại của Nick đổ chuông, một luồng adrenaline chạy khắp người Grace khi cô thấy ông đứng dậy, vẫy tay ra hiệu với cô trước khi đập mạnh nó xuống bàn.

“Tôi nghĩ cô cần được báo trước. Cuộc gọi thông báo có một thi thể được tìm thấy tại phòng tập Steele’s,” Nick bảo cô.

Grace thầm rên rỉ.

“Có người đã bị tấn công bằng a-xít và sau đó bị đâm tại bãi đậu xe. Cạnh xe của Josh Parker.”

“Josh Parker?”

“Hắn là cánh tay phải của Eddie Steele.”

“À.” Grace nhìn ông bước ra khỏi phòng.

Khi thấy cô vẫn đứng nguyên tại chỗ, Nick quay lại. “Cô có đi không?”

“Liệu có được không sếp?”

“Tôi không biết, nhưng tôi không thấy còn sĩ quan nào đang rảnh nữa cả.”

Grace cố không để cảm xúc khiến cô mất cảnh giác. Vụ điều tra án mạng đầu tiên của cô chắc sẽ không diễn ra trên mảnh đất của gia đình đâu nhỉ?

ng tài liệu của cô, tên cô và địa chỉ của đồn cảnh sát được đánh máy trên một nhãn lớn màu trắng. Cô nghiêng người và nhặt nó lên, tự hỏi có gì trong đó. Cô lật túi lại và gỡ sợi dây đỏ để mở nó ra. Thứ bên trong được bọc một lớp giấy lụa m
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.