Suỵt! Yên Nào

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 67 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
49

❊ ❊ ❊

Grace chưa thôi ngạc nhiên về việc có bao nhiêu cánh đồng xanh mướt và bao nhiêu khung cảnh yên bình mà ta có thể tìm thấy trong vòng bán kính vài dặm xung quanh Hanley. Cô không thể đợi đến khi có thể khám phá vài nơi trong số đó, đặc biệt là lúc có tuyết rơi. Dù đã được báo trước rằng các con đường trong thành phố sẽ tắc nghẽn nếu bị bao phủ bởi cái thứ trắng trắng đó, cô vẫn rất yêu thời tiết lạnh.

Làng Bagnall nằm ở ngoại ô Stoke-on-Trent, giáp với Staffordshire Moorlands. Grace đang ngồi trong bãi đậu xe của Stafford Arms, một quán rượu tư nhân ra đời từ tận thế kỷ XVI. Đây là nơi Jade chọn để gặp nhau. Trang web của nó hứa hẹn về một quầy bar đẹp như tranh vẽ với lò sưởi và đồ ăn tự làm.

Grace rất vui vì nó không nằm gần đồn. Dù lúc này không phải ngày nghỉ, cô vẫn hy vọng rằng sẽ không bị ai nhìn thấy. Cô cũng đã xóa mọi email quan trọng và chuyển điện thoại về chế độ im lặng. Cô sẽ để mắt canh chừng để không bỏ lỡ bất cứ điều gì sắp đến.

Cô xuống xe, tiếng bíp từ hệ thống báo động phá vỡ bầu không khí im lặng. Quán rượu nằm trong con ngõ hẹp, xung quanh là đồng cỏ, với bãi đậu xe cách biệt và một khu vui chơi nằm giữa. Có vẻ khá nhộn nhịp với một nơi nhỏ bé thế này.

Grace ngửi thấy mùi gì đó thơm nức khi vừa bước qua ngưỡng cửa, và chào đón cô là một khung cảnh tinh tế cùng bầu không khí hết sức vui nhộn. Mọi người đang tụ tập bên trong, bao gồm cả khách quen và những người ghé qua để khám phá sản vật địa phương, cô nghĩ vậy. Mắt cô quét một lượt khắp phòng cho đến khi tìm thấy Jade. Cô ta đang ngồi ở cuối phòng, nhâm nhi một ly nước và vẫy tay khi nhìn thấy cô.

Quầy bar đông nghịt vào tối thứ Bảy. Grace chờ được phục vụ rồi đến ngồi cùng Jade. Lúc đến gần, cô lại một lần nữa bị sốc bởi thấy họ giống nhau đến mức nào khi cùng thả tóc ra. Cô không biết liệu mình có thể quen được với việc bị một đôi mắt giống hệt nhìn lại hay không.

“Cô tới lâu chưa?” Cô hỏi khi ngồi xuống ghế.

Jade lắc đầu. “Mới vài phút thôi. Chị trông có vẻ mệt. Lại một ngày vất vả nữa hả?”

“Phải.” Grace hy vọng mình không được mời tới để hỏi về công việc và vụ án.

Nhưng Jade đã nâng ly nước cam của mình lên. “Vì chúng ta,” cô ta mỉm cười.

Grace sững lại, sau đó cầm ly của mình lên và làm tương tự. “Vì chúng ta.” Họ cụng ly.

Cả hai ngồi im lặng trong vài giây rồi cùng lên tiếng.

“Lorna thế nào rồi?” Grace hỏi sau khi họ chia sẻ một tiếng cười giả tạo.

“Tuyệt vọng, như chị có thể hình dung. Tôi nghĩ cô ấy rất buồn vì không thể tổ chức một đám tang. Đã thu được gì chưa?”

Grace lắc đầu và nhấp một ngụm nước. “Tôi phải thừa nhận rằng mình rất ngạc nhiên bởi cô ấy đã gọi cho cô khi vừa tìm thấy cái xác. Cô ấy không có người thân thích nào khác ư?”

“Cô ấy có cha mẹ và một chị gái, nhưng họ không sống ở vùng này.” Jade nhún vai.

“Megan thế nào rồi?”

“Con bé cũng rất buồn, nhưng vẫn luôn ở bên động viên Freya. Cứ như thể nó vừa biến thành một người phụ nữ ba mươi tuổi vậy.” Cả hai cùng mỉm cười.

“Hẳn cô rất tự hào về cô bé,” Grace nói. “Cô bé thật xinh đẹp.”

“Và lắm mồm, chị biết rồi đấy.” Jade cười khúc khích. “Tôi vẫn cảm thấy xấu hổ vì đã nghĩ rằng để hai người gặp nhau như vậy là một ý hay. Có lẽ một ngày nào đó chị sẽ vui vẻ tự nguyện làm điều đó thay vì cảm thấy bị cưỡng ép. Tất nhiên, đó là nếu chị muốn tìm hiểu về con bé.”

“Có thể,” Grace đồng ý. Họ ngồi đó trong im lặng, quan sát một nhóm người mới bước vào quán và nồng nhiệt chào hỏi mọi người hết sức ầm ĩ. Nó cho Grace thời gian để tự hỏi xem liệu đến đây gặp Jade có phải là một quyết định đúng đắn hay không. Cô không nghĩ ra cách nào để đưa mấy món đồ chơi vào câu chuyện mà không tạo ra sự nghi ngờ và Jade cũng không nhắc gì đến chúng, khiến cô nghĩ rằng Eddie hẳn đã không nói với ai về chuyến viếng thăm của mình. Tại sao lại như vậy?

Họ bắt đầu nói chuyện phiếm. Grace hỏi xem việc lớn lên trong thành phố thế nào. Jade hỏi đùa rằng công việc của cô có giống như trong phim Line of Duty hay không. Cả hai nói về sự hâm mộ mà họ dành cho nữ diễn viên Vicky McClure, đặc biệt là vai Điều tra viên Kate Fleming, cũng như một vài bộ phim gần đây của cô.

Chẳng mấy chốc, họ đã cười đùa và cảm thấy vô cùng vui vẻ. Khi một giờ đã trôi qua, Grace gọi cà phê cho cả hai, và lúc cuộc trò chuyện chuyển sang chủ đề những mối quan hệ, cô lỡ miệng nhắc đến chuyện mình là một góa phụ.

“Tôi rất tiếc.” Jade rơm rớm nước mắt. “Tôi không nghĩ rằng mình từng biết thế nào là yêu. Không phải là kiểu tình yêu sống chết như chị. Và nếu tôi có hết lòng vì một người thì tình cảm đó cũng không được đáp lại.” Cô ta nhìn xuống bàn một lúc, như thể muốn sắp xếp lại những suy nghĩ của mình. “Hồi trẻ, tôi là một đứa hư hỏng, đắm chìm trong rượu và thuốc. Chỉ biết nghĩ đến mình mà chẳng quan tâm gì tới người khác. Tôi từng chung sống với vài người, nhưng tất cả đều giống nhau. Họ đều trút cơn giận lên đầu tôi.

Khi tôi mang thai Megan, mọi thứ có trở nên khá hơn trong một khoảng thời gian. Nhưng rồi tôi cũng sớm trượt trở lại cuộc sống cũ của mình. Khi đó các cơ quan an sinh xã hội đã đe dọa rằng sẽ lấy con bé khỏi tôi bởi tôi không thể chăm sóc nó, và tôi đã buộc phải nhờ mẹ giúp đỡ. Khi đó Megan bốn tuổi. Tôi có một căn hộ và đã làm tốt cho đến khi gặp Daniel. Hắn đối xử với tôi như cứt, và vòng xoáy bạo lực cứ thế tiếp diễn.”

Đây không phải lần đầu Grace nghe câu chuyện này. Rất nhiều người từng bị bạo hành về cảm xúc cũng như thể xác cảm thấy mình thật vô dụng, cho đến khi họ chẳng còn dám nghĩ về một cuộc sống không còn đau đớn nữa. Cô muốn với qua và siết chặt tay Jade, nhưng rồi lại thôi.

“Và rồi tôi được giúp đỡ,” Jade giải thích, nở một nụ cười tự hào. “Khi George bị sát hại, chúng tôi đã tới ở cùng mẹ một thời gian và lần đầu tiên tôi hiểu rõ bà ấy. Nhận ra rằng bà ấy không xấu xa như mình từng nghĩ. Chỉ là bà ấy không đủ mạnh mẽ để bỏ đi, có lẽ vậy.”

Grace có thể hiểu được. Nó không hề đơn giản như những người chưa từng gặp phải chuyện đó vẫn nghĩ. Bị dìm xuống sâu đến mức cảm thấy chẳng còn cách nào khác ngoài ở lại thật khủng khiếp.

“Tôi đã chỉnh đốn lại bản thân và chuyển hẳn về Stoke cùng Megan,” Jade kết thúc câu chuyện.

Họ nói chuyện vẩn vơ thêm một lúc nữa, nhưng tâm trạng của cả hai đều đã trở nên u sầu sau khi phải nghe về quá khứ của người kia.

Quay trở lại xe sau khi họ nói lời chia tay, Grace đột nhiên rơi nước mắt. Cô thật không hiểu tại sao mẹ có thể ở cạnh George Steele suốt ngần ấy năm. Dù bị lão ta hành hạ nhưng Martha vẫn rất kiên cường. Đủ dũng cảm để đương đầu với nó cho đến khi họ có thể bỏ đi. Thêm một lần nữa, Grace nhận ra mình phải cảm ơn bà nhiều đến mức nào, cũng như cô nhớ bà ra sao. Ít ra họ cũng đã tìm được cách thoát khỏi nanh vuốt của lão ta để sống một cuộc đời tươi đẹp. Nếu họ không làm vậy, Grace giờ hẳn đã trở thành một mớ hỗn độn như Jade.

Giờ cô không chắc mình có nên gặp lại cô em gái cùng cha khác mẹ này nữa không, bởi nó mang lại quá nhiều gánh nặng cho cả hai. Nhưng Grace cũng nhận ra rằng Jade sẽ buồn đến mức nào nếu cô không làm vậy. Nó sẽ giống như thể cô đang từ chối cô ta.

Dù sao thì, Grace cũng có những con quỷ riêng phải đương đầu do hậu quả của thời thơ ấu. George Steele là một lão khốn nạn. Cô chắc chắn rằng tất cả sẽ cùng đồng ý về điều đó.

ng tài liệu của cô, tên cô và địa chỉ của đồn cảnh sát được đánh máy trên một nhãn lớn màu trắng. Cô nghiêng người và nhặt nó lên, tự hỏi có gì trong đó. Cô lật túi lại và gỡ sợi dây đỏ để mở nó ra. Thứ bên trong được bọc một lớp giấy lụa m
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.