Suỵt! Yên Nào

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 128 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
9

❊ ❊ ❊

Viếng thăm gia đình của người quá cố không phải là phần công việc ưa thích của Grace, nhưng nó luôn đem lại cho cô cảm giác về sự gắn kết gia đình. Cô đã tham gia nhiều vụ ở Manchester, trong đó hung thủ giả vờ đau buồn sau khi giết chết vị hôn phu của mình nhằm cố gắng che đậy tội ác. Không quá khó để phát hiện chuyện đó. Khi áp lực tăng lên, các kẽ hở bắt đầu xuất hiện, sai lầm được tạo ra và những lời nói dối nhỏ tưởng chừng vô hại bắt đầu trở nên mâu thuẫn.

Nhưng con người có thể bị thao túng, vậy nên Grace cảm thấy mình cần phải tìm hiểu về tất cả những người có liên quan. Đó là lý do dẫn đến cuộc nói chuyện với gia đình Steele tại phòng tập. Cô có thể đề nghị Perry thẩm vấn họ, dù sao thì cô cũng là cấp trên của anh ta. Lúc này thì tất cả bọn họ đều là nghi phạm cho đến khi có thêm bằng chứng xuất hiện. Grace nghĩ đó cũng là lý do khiến Nick nhiệt tình đề nghị cô đến nhà nạn nhân cùng với ông.

Josh Parker sống ở phía Nam thành phố, ở rìa phía Nam của Stoke-on-Trent trong một khu vực được gọi là Meir Park, tiếp giáp với Longton. Grace đậu xe trong một con hẻm cụt với khoảng hai mươi ngôi nhà biệt lập với nhau, ngạc nhiên khi thấy gã sống tại một nơi tuyệt vời như thế này. Phần lớn các khu vườn đều được tỉa tót gọn gàng, bãi cỏ được cắt cẩn thận và trông có vẻ tươi tốt, những luống hoa và cây nhuốm đầy sắc màu mùa thu.

“Ít ra thì chúng ta đã biết rằng đó là gã nhờ vào những hình xăm,” Nick thở dài. “Dù rằng chúng ta vẫn cần cô Parker đây xác nhận danh tính của thi thể trong nhà xác.”

“Có điều gì về Parker mà tôi cần biết trước khi chúng ta vào đó không?” Grace hỏi Nick khi xe đã tắt máy.

“Gã đã kết hôn và có hai con. Năm và tám tuổi, khoảng cỡ đó.”

“Caleb và Mia? Những cái tên được gã xăm trên người.”

Nick gật đầu. “Tôi nghĩ vậy. Vợ gã tên là Christa, dù xinh đẹp nhưng cô ta lại là một kẻ ác khẩu vô công rỗi nghề. Chuẩn bị nghe chửi nhé, bởi cô ta cũng ghét cảnh sát lắm.”

“Quyến rũ thật,” Grace lẩm bẩm. “Còn về công việc thì sao?”

“Gã đã làm việc cho nhà Steele từ hồi mới tốt nghiệp. Gã và Eddie vô cùng thân thiết, đại loại thế. Khi phòng tập mở cửa mười hai năm trước, Josh đã đi học để trở thành một huấn luyện viên.”

“Tiền án?”

“Vài vụ gian lận và đánh lộn hồi còn vị thành niên, từng ngồi tù vì trộm cướp hồi ngoài đôi mươi, nhưng sau đó thì không còn gì nữa, dù chúng tôi đều biết gã vẫn chưa thực sự hoàn lương.”

“Ồ?”

“Ừ thì, hắn dính với nhà Steele mà.”

“À.”

Nick mỉm cười khi nhận ra sự rầu rĩ của cô. “Không ai trong số họ là chưa từng dính tới pháp luật, nhưng chưa bao giờ là những vụ lớn. Và họ đều bực mình vì chúng tôi vẫn chưa tìm ra kẻ đã giết cha mình. Tôi ghét những vụ chưa được giải quyết.” Ông gỡ dây an toàn. “Tôi tin rằng cô đã nghiên cứu về gia đình đó, nhưng tôi cũng rất sẵn lòng chia sẻ với cô những gì được lưu trữ tại đồn.”

Họ xuất trình giấy tờ của mình ở cửa trước. Điều tra viên Warren giới thiệu mình là sĩ quan liên lạc của gia đình này và đưa họ vào phòng khách. Anh ta chỉ vào một khung cửa kính lớn hướng ra vườn.

“Cô ta không muốn nói chuyện với tôi,” anh ta giải thích. “Mẹ cô ta đang đến, dù bà ấy sống ở tận Derby. Bà ấy sẽ sớm có mặt ở đây thôi.”

“Liệu tôi có thể thử không?” Grace cũng không chắc liệu mình có thể khiến người phụ nữ kia chịu hợp tác hay không, nhưng dù sao thì cô vẫn phải thử.

Nick gật đầu và cô đi ra vườn, trong khi ông vẫn ở lại để trò chuyện với viên sĩ quan.

Christa Parker đang ngồi bên chiếc bàn ở sân trong, mặc toàn đồ đen. Cô ta vẫn ngồi yên tại chỗ khi Grace bước tới, nhưng đã bỏ kính râm ra. Grace phải hết sức cố gắng để không nhìn chòng chọc vào cô ta: mọi bộ phận trên cơ thể người phụ nữ này đều có vẻ sai sai. Móng tay, tóc, làn da rám nắng, lông mi, môi. Tất cả đều đã bị can thiệp.

“Không phiền nếu tôi ngồi cùng chứ?” Grace ngập ngừng.

“Các cô vẫn nghĩ đó là anh ấy sao?”

“Phải.”

Nick đã nhận xét đúng về Christa. Sau những tiếng nức nở là những câu la mắng và một chuỗi những lời nguyền rủa, giữa thời gian cô ta hút xong hai điếu thuốc. Grace cố bỏ ngoài tai mấy câu chửi thề. Đây là một phần trách nhiệm của công việc mà cô đã quá quen thuộc, nhưng khi những lời đó được thốt ra, mọi thứ bỗng trở nên thật nặng nề và thô lỗ, dù rằng chồng của Christa vừa mới qua đời.

“Và cô chắc chắn rằng gần đây Josh đã không nói điều gì bất thường?” Cô hỏi. “Tôi xin lỗi vì đã làm phiền, nhưng điều đó sẽ giúp chúng tôi rất nhiều.”

Christa lắc đầu. “Anh ấy có rất nhiều kẻ thù – có hai vết sẹo do dao đâm từ hồi còn làm bảo vệ quán bar. Nhưng hiện tại thì không kẻ nào dám gây chuyện với anh ấy, trừ khi là đánh lén. Kẻ nào đó đã phục kích anh ấy. Tạt a-xít và đâm khi anh ấy đã ngã gục ư? Bệnh hoạn thật, đúng là kiểu của lũ hèn.”

Grace không nói gì, hy vọng Christa sẽ lấp đầy khoảng lặng.

“Các cô đã có đầu mối gì về việc thằng chó đó là ai chưa?”

“Chúng tôi vẫn đang tiến hành điều tra.”

“Nghĩa là không có chứ gì?”

“Cuộc điều tra chỉ mới bắt đầu, thưa cô Parker,” Grace giải thích.

“Thậm chí không có nghi phạm nào để thấm vấn?”

“Chúng tôi sẽ cung cấp thêm thông tin cho cô khi chúng tôi tìm được bằng chứng.”

Grace rời đi khi những câu chửi thề lại được tiếp tục. Cô không thể yêu cầu cô ta dừng lại. Người phụ nữ đó cứ việc đau buồn theo cách mà cô ta cảm thấy phù hợp. Miễn là việc đó không ảnh hưởng tới cô thì sao cũng được.

Cô nhớ lại những lần mình đã hành động như một người khác sau khi Matt qua đời. Cô thường nổi cơn thịnh nộ bất cứ khi nào có người nói rằng cô nên dọn dẹp những di vật của anh. Phải mất sáu tháng cô mới có thể bắt đầu làm việc đó, và kể cả khi đó cảm giác tội lỗi vẫn bám lấy cô. Cảm giác khi phải từ bỏ mọi thứ lần cuối cùng. Thật may mắn vì cô vẫn có mẹ ở bên để giúp cô vượt qua nó. Ít ra thì Christa Parker cũng sẽ có mẹ ở bên.

Hồi Matt qua đời, mẹ của Grace đã ở bên cô. Cô không biết nếu không có mẹ thì mình sẽ ra sao nữa, và cô gần như đã sụp đổ khi bà qua đời ngay sau Matt. Khi cô mười hai tuổi, Martha đã chăm sóc cô. Khi cô hai mươi mốt tuổi, Matt đã chăm sóc cô. Giờ cô chẳng còn ai nữa. Vậy nên cô có thể thông cảm với Christa, dù cô ta có chửi rủa nhiều đến mức nào đi nữa.

Khi đã ở trên đường, Grace liếc nhìn Nick lúc họ dừng lại chờ đèn đỏ. “Ông có nghĩ đây là một vụ trả thù không?”

“Chúng ta cần phải đào sâu hơn thì mới biết được. Cơ mà, phần lớn đám tội phạm tôi biết sẽ chẳng dám manh động trên đất của nhà Steele đâu.”

“Mảnh đất lắm người nhiều ma hả?” Grace hỏi.

Nick gật đầu. “Danh tiếng của George Steele đã chết trước lão rất lâu, nhưng Eddie và Leon thì vẫn nổi danh là không ngại sử dụng bạo lực khi cần thiết. Kẻ nào đã làm chuyện này hẳn cũng biết rằng hắn chắc chắn sẽ phải hứng chịu sự trả thù.”

“Và kể cả không có vết dao đâm thì riêng việc tạt a-xít vào mặt người khác cũng đủ liều lĩnh rồi. Nó có thể khiến nghi phạm cũng đồng thời gặp nguy hiểm, đặc biệt là khi nhắm trượt mục tiêu, vậy nên tên sát nhân của chúng ta hẳn là một kẻ loạn trí.” Grace liếc nhanh về phía ông khi chiếc xe lăn bánh trở lại. “Không hề sợ nguy hiểm.”

“Hoặc không hề hay biết về rủi ro.”

“Có cái tên nào vụt qua đầu ông không?”

“Không, nhưng tôi khá chắc rằng có ẩn tình trong vụ này.”

Grace gật đầu. “Giống hệt ý tôi.”

ng tài liệu của cô, tên cô và địa chỉ của đồn cảnh sát được đánh máy trên một nhãn lớn màu trắng. Cô nghiêng người và nhặt nó lên, tự hỏi có gì trong đó. Cô lật túi lại và gỡ sợi dây đỏ để mở nó ra. Thứ bên trong được bọc một lớp giấy lụa m
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.