Suỵt! Yên Nào

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 67 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
61

❊ ❊ ❊

Grace rời khỏi phòng họp và đến trốn tại nơi duy nhất cô biết rằng mình sẽ có thể tìm được chút bình yên. Nhà vệ sinh nữ đang trống không. Cô bước vào một buồng và ngồi xuống. Alex nghĩ mình là cái quái gì cơ chứ? Cô chưa từng mách lẻo với cấp trên, chưa từng nhận hối lộ và sẽ không bao giờ làm vậy. Lúc này anh ta đáng lẽ đã phải hiểu cô rõ hơn thế.

Điều quan trọng nhất lúc này là, ai đã tuồn thông tin đó cho tờ Stoke News? Và tại sao Simon không cố cảnh báo cô mạnh mẽ hơn? Ít nhất cô cũng có thể được chuẩn bị. Cô sẽ có thời gian để tìm ra người đã đưa loại tin tức đó cho báo chí.

Nghe thấy tiếng cửa ngoài mở ra, cô đứng dậy, xả nước và ra ngoài để rửa tay. Sam đang đợi cô.

“Đừng để anh ta chọc tức cô,” cô ấy nói. “Tôi biết điều đó thật khó khăn, bởi anh ta là một thằng ngốc.”

“Tôi đã không tin khi mọi người nói rằng anh ta rất khó chịu.”

“Cô nói đúng. Alex là một thằng khốn nạn, nhưng anh ta cũng sẽ dịu xuống ngay thôi.”

“Tôi đã ở đây hơn một tháng rồi đó!”

“Tôi không nói rằng cách cư xử của anh ta là có thể chấp nhận được.” Sam tựa vào tường khi Grace đang lau tay.

“Cô có biết chuyện này với tôi khó khăn đến mức nào không?” Grace nức nở. “Tôi đang cố gắng làm quen với công việc mới, điều mà tôi chưa từng phải làm trước kia, và rõ ràng là tôi đã không làm tốt như mình nghĩ. Tôi đã trở lại nơi mà những ký ức tồi tệ luôn hiện ra trong từng hành động tôi làm. Tôi đã đối mặt với một gia đình hoàn toàn xa lạ với mình, những người được biết đến như một tập đoàn tội phạm ở Stoke, với vụ án mạng chưa được giải quyết của cha tôi treo lơ lửng trên đầu. Những lời chỉ trích của Alex khiến tôi cảm thấy hết sức tồi tệ và tôi đã rất cố gắng để thích ứng với nó. Giờ thì tôi chắc chắn sẽ bị loại khỏi vụ án.”

Sam khẽ đặt tay lên cánh tay Grace sau khi đã để cô bộc lộ toàn bộ cảm xúc.

Grace cố trấn tĩnh thêm lần nữa và buông ra một tiếng thở dài. “Xin lỗi. Đáng ra cô không nên nghe những chuyện đó.”

“Tôi chẳng nghe thấy gì cả.” Sam cười toe, rồi nụ cười của cô ấy tắt dần. “Cô thật khó nắm bắt.” Cô ấy ngừng lại. “Cô rất cảnh giác. Tôi hiểu đó là bởi chuyện gia đình, nhưng cô cần phải tin chúng tôi. Chúng tôi luôn ủng hộ cô.”

Grace cảm thấy nước mắt đang trào ra và cô chớp mắt liên tục. Sam nói đúng. Cô không nên để những nghi ngờ ảnh hưởng đến phán đoán của mình.

“Tôi sẽ đi lấy một tách trà ở căng tin.” Sam kiểm tra đồng hồ. “Cô có muốn đi cùng không?”

Grace mỉm cười, nhưng cô lắc đầu. “Cảm ơn vì đã mời, nhưng tôi phải gặp một người trước đã.”

***

Jade đứng đối diện với đồn cảnh sát Bethesda trên tầng ba của bãi đậu xe nhiều tầng, càng gần để quan sát càng tốt. Cô biết Alex sẽ nổi điên với mình, nhưng kệ cha anh ta.

Cánh cửa mở ra và anh ta bước tới, tay đút trong túi quần, áo khoác bay phần phật bởi những bước chân vội vã.

Cô khịt mũi. Anh ta trông không vui vẻ chút nào. Tốt, cứ để anh ta nếm mùi gậy ông đập lưng ông. Cô ra khỏi xe. Cả tầng này tịnh không một bóng người.

“Em chờ lâu lắm rồi đấy,” cô rủ rỉ, đứng tựa vào thân xe, tay khoanh lại.

“Nếu em không đe dọa rằng mình sẽ tới đó và hỏi về anh thì anh đã không đến rồi. Em muốn gì đây?”

“Muốn gặp anh.”

“Anh không có thời gian cho chuyện này,” anh ta bảo cô.

“Đã có chuyện gì sao? Trông anh có vẻ bực bội.”

“Là tại… tại con đàn bà ngu ngốc đó.”

“Grace ư?” Jade cau mày. “Cô ta đã phát hiện ra chuyện của chúng ta ư?”

“Thôi bỏ đi. Em đã đọc tờ Stoke News chưa?”

“Có gì sao?”

“Nó viết rằng cô ta là chị ruột của em.”

“Không!” Jade phải cố kiềm chế để không bò lăn ra mà cười.

“Ai đó đã tuồn tin cho cánh báo chí.” Anh ta lườm cô. “Có phải em không?”

“Không, tất nhiên rồi.”

“Chà, vậy thì có thể là Eddie hoặc Leon. Phải là một trong số bọn em. Bởi họ nghĩ rằng đó là anh, nhưng không phải thế.” Alex đưa tay vuốt tóc và bước tới trước mặt cô. “Mọi người đang nghi ngờ.”

Jade cau mày. “Về anh và em?”

“Về mọi thứ!” Anh ta nói. “Chuyện này cần phải dừng lại.”

“Chúng ta đã giữ bí mật được tới tận bây giờ.”

“Nếu gia đình em phát hiện ra, anh sẽ phải chịu trận. Anh không muốn đánh mất khoản tiền đó.”

“Vậy nên anh sẵn sàng đánh mất em?” Jade hờn dỗi. “Anh không được phép đá em như vậy. Em không cho phép.”

“Chúng ta không còn lựa chọn nào khác. Chúng ta phải chờ một thời gian cho tình hình nguội đi. Hơn nữa, anh đã hoàn thành những gì em yêu cầu.”

“Không!” Jade rướn người tới trước và vòng tay quanh cổ anh ta. “Em cần anh.”

Anh ta nắm lấy tay cô và kéo chúng xuống trước khi nhẹ nhàng đẩy cô ra.

“Chuyện này quá mạo hiểm. Grace là một con khốn thông minh. Cô ta đã nghi ngờ rồi.”

Jade nổi da gà. “Cô ta không nói thẳng với anh đấy chứ?”

“Tất nhiên là không rồi!” Alex lắc đầu chán nản. “Chỉ là cô ta đang đến quá gần sự thật.”

“Vậy dừng cô ta lại đi.”

“Anh không thể. Cô ta luôn ở cạnh anh. Nó có thể đe dọa tới công việc của anh.” Alex bước đến trước mặt cô ta. “Em cần phải để anh yên.”

“Không!” Cô gào lên.

Cửa thang máy mở ra và một người phụ nữ đẩy xe nôi xuất hiện. Alex tranh thủ cơ hội tránh xa khỏi Jade.

“Anh đi đâu vậy?” Cô hỏi.

“Trở lại cơ quan, nơi anh vẫn còn có việc phải làm.”

“Anh không thể.”

“Bớt quấy nhiễu đi!”

Jade vươn người nắm lấy tay Alex, nhưng anh ta hất tay cô ra. “Alex, đừng mà!”

Anh ta chỉ vào hai người. “Chuyện này, giữa cô và tôi, không còn tồn tại nữa.”

Nước mắt Jade trào ra, nhưng cô không hề cảm thấy buồn. Đó là những giọt nước mắt giận dữ. Anh ta không được phép rời xa cô. Cô chạy qua đầu bên kia và đứng chắn trước cửa cầu thang.

“Tránh đường cho tôi!” Anh ta bảo cô.

“Em sẽ không đi đâu hết!” Giọng của Jade vang khắp tầng. Người phụ nữ với chiếc xe nôi dừng việc đang làm lại và nhìn qua chỗ cô.

Alex nắm lấy tay cô và kéo qua một bên. “Tránh xa tôi ra! Nghe rõ chưa hả?”

Jade đi theo anh ta, gào thét chửi rủa khi anh ta bước xuống những bậc thang.

“Anh sẽ phải hối hận!”

“Cô đâu có sở hữu tôi.” Alex cau có, nhưng vẫn bước tiếp.

“Hãy nhớ xem tôi hiểu anh rõ đến mức nào!” Jade hét lên sau lưng anh ta.

ng tài liệu của cô, tên cô và địa chỉ của đồn cảnh sát được đánh máy trên một nhãn lớn màu trắng. Cô nghiêng người và nhặt nó lên, tự hỏi có gì trong đó. Cô lật túi lại và gỡ sợi dây đỏ để mở nó ra. Thứ bên trong được bọc một lớp giấy lụa m
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.