Grace đậu xe trước cửa nhà Leon Steele, có chút ngạc nhiên vì nó chỉ cách nhà anh trai hắn vài dãy phố. Ngôi nhà biệt lập mới xây trông chẳng mấy nổi bật so với khoảng một tá căn xung quanh nó. Cô và Perry lách vào giữa hai chiếc xe đậu cạnh nhau trước một garage đôi, một chiếc Range Rover đen và một chiếc Mini đỏ.
Cánh cửa trước mở ra ngay khi cô vừa bước tới và Leon xuất hiện, khiến cô nhận ra rằng Eddie hẳn đã liên hệ trước với hắn. Dù cô biết chắc điều đó sẽ xảy ra, nhưng dù sao thì nó cũng đã khiến họ đánh mất yếu tố bất ngờ.
Cô giơ thẻ cảnh sát ra, dù biết rằng việc đó là không cần thiết. “Cho chúng tôi vài phút được chứ, anh Steele?”
“Vào đi,” hắn bảo, “và Grace này, làm ơn hãy gọi tôi là Leon.”
“Là Sĩ quan Điều tra Allendale,” cô nghiến răng.
Phía bên trong, Leon dẫn họ qua một hành lang rộng và sáng sủa, được lát bằng đá cẩm thạch, tới nhà bếp với một đảo bếp ở chính giữa. Nó tiếp tục dẫn tới một phòng ăn khổng lồ mà từ đó có thể nhìn qua cửa sổ để thấy một cây liễu rủ giữa bãi cỏ bát ngát trong vườn.
Một người phụ nữ đang ngồi trên chiếc trường kỷ cạnh khung cửa kiểu Pháp. Cô ta mặc quần ống rộng màu kem và áo jumper trễ qua vai, liền đứng dậy khi trông thấy Grace. Mái tóc vàng buông xõa, gương mặt được trang điểm kỹ càng, cô ta mỉm cười. Grace nghĩ rằng lớp son môi màu hồng ngọc khiến cô ta trông có phần thiếu sức sống, nhưng nó hợp với màu của bộ móng khi cô ta đưa tay ra.
“Đây là vợ tôi, Trudy,” Leon giới thiệu. “Anh biết rồi đấy, Perry.”
“Là Điều tra viên Wright,” Grace nói.
“À.” Trudy tặng cho Grace một cái nhìn dò xét. “Tôi đã được nghe rất nhiều về cô.”
Grace không thích cách cô ta nhấn mạnh chữ “cô”. Cô nhận ra rằng Perry cũng để ý tới điều đó.
“Chúng tôi có thể giúp gì cho cô đây?” Trudy hỏi.
“Chúng tôi đang điều tra về vụ án mạng xảy ra đêm qua.”
“Eddie vừa gọi,” Leon nói. “Thật không thể tin nổi, phải không, Trudy?”
Trudy lắc đầu. “Lại thêm một người nữa.”
Grace gật đầu. “Leon, tôi muốn kiểm tra các hoạt động của anh tối qua. Anh đã rời khỏi phòng tập lúc mấy giờ, về nhà lúc mấy giờ, có đi đâu giữa hai nơi đó không?”
“Thật quá quắt!” Trudy xen ngang. “Cô không thể nghĩ rằng Leon có liên quan tới vụ giết người này được!”
“Chúng tôi không nghĩ gì hết, thưa cô Steele,” Grace nói. “Nhiệm vụ của chúng tôi là điều tra, chúng tôi không bao giờ nhảy ngay tới kết luận. Bằng chứng là hết sức quan trọng.”
“Bình tĩnh nào, em yêu,” Leon bảo Trudy. “Không có gì phải lo cả. Nếu việc tôi nói ra mình đã ở đâu có thể giúp tóm được thằng khốn đã làm chuyện đó với Dale, thì tôi rất sẵn lòng. Tôi chẳng có gì phải che giấu cả. Các vị có nghĩ đó cũng chính là kẻ đã giết Josh không?”
“Lúc này chúng tôi vẫn chưa thể kết luận điều gì,” Grace đáp.
“Tôi rời khỏi phòng tập khoảng sau chín giờ tối,” Leon nói với họ. “Rồi tôi tạt qua chỗ bạn và về nhà ngay trước nửa đêm.”
“Bạn?”
“Graham Frost.”
Grace không biết cái tên đó, nhưng có vẻ như Trudy thì có, bởi cô ta lập tức đứng dậy và lườm Leon. Qua cách Perry lén lút nhìn cô thì có vẻ anh ta cũng biết người đó.
Grace nhíu mày. “Anh có số của anh ta chứ?”
“Cô muốn nói chuyện với cả anh ta nữa sao?” Leon ngồi xuống một chiếc ghế bành. “Tất cả đều đúng thủ tục chứ?”
“Chúng tôi nghe nói có người đã trông thấy anh và Dale cãi nhau,” Perry nhảy vào. “Có đúng vậy không?”
Leon nhăn mặt. “Chúng tôi có qua lại vài câu hỏi tuần trước, chỉ vậy thôi.”
“Về chuyện gì vậy?” Grace hỏi.
“Anh ta tức giận vì phòng thay đồ có hơi lộn xộn sau khi anh ta tập xong. Tôi bảo anh ta hãy than phiền chuyện đó với lễ tân, chứ không phải tôi. Anh ta nói tôi phải chịu trách nhiệm vì tôi là quản lý. Chuyện vặt vãnh ấy mà. Anh ta đã xin lỗi khi chúng tôi gặp lại sau đó.”
“Là khi nào?” Perry rút sổ tay và bút của mình ra.
“Tối qua, ngay trước khi anh ta rời khỏi câu lạc bộ quyền Anh.”
“Anh đã nói chuyện với anh ta sao?”
“Phải, chúng tôi đã tán gẫu về trận đấu của đội Stoke.”
“Anh có báo với lễ tân khi rời khỏi đó không?” Grace hỏi.
“Tất nhiên rồi.” Leon gật đầu.
“Chúng tôi đều làm vậy,” Trudy xen vào, ném cho Grace thêm một cái nhìn lạnh lùng. “Vì lý do an toàn.”
“Cô cũng làm việc ở đó sao?” Grace không thể ngăn nổi sự khó chịu len lỏi trong giọng nói của mình.
Trudy lườm cô. “Không, gái ạ. Tôi không cần phải làm việc. Tôi có một người chồng tốt có thể chu cấp cho mình, nhiệm vụ của tôi là chăm sóc ngôi nhà cùng con cái. Và đừng có phán xét tôi! Đặc biệt là khi xét đến việc cha cô là ai.”
“Đủ rồi đấy, Trudy!” Leon đứng dậy.
“Chà, cô ta cần phải nhận thức được vị trí của mình.” Trudy quay sang Perry. “Cô ta đã nói với anh chưa?”
Grace đỏ mặt. “Tôi chỉ cần số điện thoại để chứng thực những gì anh nói rồi sẽ đi ngay.”
Leon với tay qua bàn cà phê để lấy điện thoại. Hắn vuốt vuốt vài cái rồi giơ màn hình ra cho cô thấy.
Grace ghi lại số và đứng dậy. “Tôi sẽ kiểm tra và liên hệ lại nếu cần thiết.”
Khi họ đã ở ngoài đường, cô thở phào nhẹ nhõm, dù cô cũng không chắc tình hình lúc này có thực sự tốt hơn không. Ở trong ngôi nhà đó hay ở ngoài này với Perry. Mẹ nó, anh ta nhất định sẽ hỏi xem Trudy Steele đã nói về chuyện gì.
“Tôi không thể tin được là mình đã nói vậy với vợ anh ta,” cô bảo anh ta, nhằm xua đi sự im lặng đang bao trùm lên họ. “Tôi không thường phán xét đâu, nhưng cô ta thực sự đã khiến tôi khó chịu.”
“Cô ta là một con bò cái ngạo mạn không bao giờ phải động tay làm bất cứ việc gì, vậy nên cứ kệ đi.” Perry đột ngột dừng lại. Đằng sau họ, có tiếng la hét phát ra từ trong nhà.
“Tốt hơn là anh nên nói thật đi! Tôi mà phát hiện ra anh vẫn tiếp tục qua lại với cô ta thì tôi sẽ…”
Grace cũng dừng lại, nhưng giọng của Trudy đã tắt. Họ hẳn đã sang phòng khác hoặc đóng cửa lại.
Hai người quay trở lại xe.
Cô rút chìa khóa ra. “Graham Frost là ai?”
“Hắn là một kẻ lừa đảo.” Perry mở cửa sau khi cô đã tắt còi báo động. “Hắn được sử dụng mỗi khi ai đó cần bằng chứng ngoại phạm. Trả giá hợp lý và Frost sẽ nói rằng hắn đã ở cùng bất cứ ai mà cô muốn.”
“Thật tiện làm sao. Đúng là gã ngốc.” Họ chui vào xe. “Anh có biết Leon đang qua lại với ai không?”
“Hắn có rất nhiều đàn bà. Tôi không chắc người mới nhất là ai.”
“Chà, ít ra thì nó cũng giải thích được sự cay độc của vợ hắn khi nói tới nơi mà Leon đã ở đêm trước.”
“Dù sao thì, cuốn sổ lễ tân cũng cho thấy Leon đã ra về lúc chín giờ đúng như hắn đã nói, và nếu có bằng chứng ngoại phạm thì hắn sẽ được loại ra khỏi danh sách nghi phạm trong vụ tấn công Dale Chapman.”
Grace nhanh chóng nổ máy để xua đi sự im lặng. Cô có thể thấy rằng Perry đang có phần cộc lốc với mình.
“Vậy cô sẽ nói hay để tôi tự tìm ra đây?” Đột nhiên anh ta hỏi.
Grace muốn tiết lộ với Perry, nhưng chẳng thể nói lên lời. Cơn giận lóe lên trong mắt anh ta cho cô biết rằng khi tìm ra điều đó anh ta sẽ không bao giờ tin cô nữa. Cô ước gì mình đã thành thật ngay từ đầu.
“Tôi xin lỗi, tôi không thể.” Grace thở hắt ra sau một hồi cố kiềm chế. “Tôi đã thề sẽ giữ bí mật.”
“Là vậy phải không?” Perry nhạo báng. “Chà, vậy thì đừng giận nếu tôi có những phán đoán của riêng mình.”