Khi đó
Cô tỉnh giấc vì tiếng kêu la thất thanh và ngồi bật dậy trên giường.
“Mẹ ơi?” Cô xếp chân lại như cũ và nhón chân bước trên thảm. Khi ra đến cửa, cô ngập ngừng. Nếu cha đang buồn bực đến mức lại đánh cô lần nữa thì sao?
“Để tôi yên!”
Ầm một cái. Cô nhảy dựng lên và suýt nữa thì đã chạy trở lại để chui vào chăn trốn, nhưng lại thêm một tiếng hét nữa vang lên. Cô không thể để mẹ một mình trong vòng tay của con quái vật đó.
Cô mở cửa. Lại một tiếng ầm khác, và lần này có thêm cả tiếng kính vỡ. Cô rón rén bước qua hành lang hẹp. Cửa phòng khách hơi hé ra giúp cô có thể nhìn trộm vào trong. Cha và mẹ đang nằm dưới sàn. Cha nằm trên người mẹ, tay lão ta siết quanh cổ bà. Gương mặt mẹ đã trở nên đỏ ửng.
“Mẹ!” Cô hét lên.
Cả hai cùng quay lại phía cô, căn phòng chìm trong im lặng, ngoại trừ những tiếng thở nặng nề.
“Quay lại giường mau!” Cha chỉ vào cô.
“Cha đang làm mẹ đau!”
“Tao đếm đến ba mà mày vẫn ở đó thì mày sẽ là người bị bóp cổ đấy!”
“Quay về giường đi, con yêu,” mẹ nói. Giọng của bà nghe không giống mẹ chút nào. Nó khản đặc và có phần run rẩy.
Cô lắc đầu.
Cha từ từ đứng dậy. Cô sững người khi thấy lão ta nắm chặt tay lại và đi về phía cửa. Rồi lão đóng sầm nó lại trước mặt cô.
Cô chạy về phòng mình. Bởi cô biết chuyện gì sẽ xảy ra tiếp theo. Kế hoạch của cô đã thất bại. Cô rón rén chui vào tủ quần áo, tay ôm chặt con gấu bông của mình. Cô đưa tay lên bịt tai để không nghe thấy tiếng hét của mẹ. Nó vẫn liên tục vang lên.
“Đừng làm mẹ đau,” cô nức nở.
Cô ghét việc trốn trong tủ quần áo. Nó thật tối tăm với cả đống thứ treo lơ lững trên đầu và khiến cô sợ hãi. Nhưng nó cho cô cảm giác an toàn hơn so với khi nằm trên giường.
Rồi mọi thứ trở nên im lặng. Cô siết chặt con gấu bông trước ngực. Cô có thể nghe thấy tiếng mẹ khóc.
“Đừng làm nó đau, George, làm ơn đi,” bà van nài. “Nó mới có sáu tuổi.”
“Đưa nó ra đây.”
“Không, hãy để nó yên.”
Một tiếng động mạnh vang lên, như thể ai đó vừa ngã xuống. Cô nghe tiếng mẹ rên rỉ. Và rồi cánh cửa phòng ngủ mở ra.
“Tao sẽ bẻ gãy từng khúc xương trên người mày nếu mày không ra khỏi chỗ trốn.”
Giọng của cha thật lớn và đáng sợ. Cô nín thở, cô không để lão ta phát hiện ra nơi mình đang trốn.
Cảnh cửa tủ quần áo mở tung. Cha đang đứng đó. Lão đang cởi thắt lưng rồi cuốn nó quanh tay. Cô có thể thấy phần khóa đang treo lủng lẳng.
“Đừng đánh con, cha ơi,” cô khóc.
Lão ta bước vào trong tủ quần áo, túm lấy tóc và lôi cô xềnh xệch.
“Ra đây, con đĩ con.”