Cuộc họp giao ban buổi sáng diễn ra lúc tám rưỡi với hơn hai mươi sĩ quan có mặt trong phòng họp vốn chỉ được thiết kế cho mười hai người. Grace đã may mắn có được một chỗ ngồi. Vị trí của Perry ngay đằng sau cô, Sam và Alex ngồi đối diện với họ, Nick ngồi ở đầu bàn cạnh Chánh Thanh tra Jenny Brindley. Những người còn lại là các sĩ quan mặc đồng phục được triệu tập tới để hỗ trợ cho cuộc điều tra.
“Chào mừng đến với chiến dịch Wedgwood.” Jenny liếc quanh phòng, chờ đợi ai đó hiểu được câu đùa của mình. “Vụ Parker. Chúng ta có gì rồi?”
Grace hắng giọng trước khi bắt đầu nói. “Sẽ có rất nhiều người tiếp tục bị hỏi chuyện vào ngày hôm nay, và Sam hãy kiểm tra lại những trường hợp đã biết. Chúng tôi vẫn còn một danh sách dài cần phải rà soát, những người đã ở phòng tập từ sáu đến mười giờ tối, khi nó đóng cửa. Và sau khi tin tức về việc yêu cầu mọi người cung cấp thông tin có liên quan tới vụ án được đăng thì buổi sáng của chúng tôi càng trở nên bận rộn hơn.”
“Còn gia đình của gã thì sao? Bạn bè? Người quen?” Nick nhìn một lượt quanh phòng. “Tôi biết là danh sách người quen của gã chắc phải dài cả dặm, nhưng chúng ta có thu được tiến triển gì không?”
“Chúng tôi đã kiểm tra được khoảng một nửa số đó vào hôm qua,” Grace nói. “Và chúng tôi cũng đã có kế hoạch dành cho phần còn lại. Tôi đang cho người của mình chiếm lĩnh phòng tập. Chúng ta chưa thể sử dụng bãi đậu xe, nhưng họ đang sắp xếp để có thể thẩm vấn tất cả cùng lúc để tránh cho mọi người đỡ phải tới đây.” Cô chỉ về phía đầu kia của căn phòng, nơi một người đàn ông đang ngồi. “Sĩ quan Mick Higgins đã được chọn để giúp đỡ chúng tôi trong vài giờ.”
“Rất hân hạnh được phục vụ,” Mick cười rạng rỡ.
Grace cố nín cười. Đôi mắt của cậu ta cũng mở to như nụ cười, nhắc cô nhớ rằng mình cũng từng háo hức thế nào khi lần đầu được nhận nhiệm vụ. Cậu ta chỉ mới khoảng ngoài hai mươi, mái tóc nâu vàng cắt ngắn, khuôn mặt trẻ con lún phún râu – tất cả đều rất hợp mốt, nhưng không phải gu của cô. Cô không sao hiểu nổi cái trào lưu này – cô sẽ luôn chọn một người mày râu nhẵn nhụi.
Jenny gật đầu. “Còn gì nữa không?”
“Chúng tôi biết rằng Parker đã rời khỏi tòa nhà một mình.” Grace tiếp tục. “Camera an ninh đã ghi lại hết sức rõ ràng cảnh gã đi ra ngoài.”
“Vậy là gã đã đến chỗ xe của mình trước khi chuyện đó xảy ra. Nhưng không hề có dấu hiệu của bất cứ ai khác?”
“Không, thưa bà.”
“Có một cánh đồng ở phía sau phòng tập,” Mick cắn môi dưới. “Liệu nghi phạm của chúng ta có thể tẩu thoát theo lối đó không?”
“Rất có thể.” Grace thừa nhận. “Tôi không hiểu rõ về khu vực này bằng mọi người, nhưng tôi có thể thấy rằng có một con kênh chỉ cách đó vài phút đi bộ. Nó có thể đưa nghi phạm của chúng ta tới bất kỳ đâu mà không hề bị chú ý.”
“Hoặc có thể là một bãi đậu xe gần đó?” Perry gợi ý.
Nick gật đầu và quay sang Alex. “Cậu tóm tắt cho Grace về vụ sát hại George Steele được không? Để xem liệu có điểm nào trùng khớp giữa hai vụ hay không.”
“Tôi sẽ làm,” Alex gật đầu.
Grace hắng giọng tỏ ý không đồng tình, nhưng Nick quyết định ngó lơ cô và tiếp tục với công việc. Khi đã đưa được mọi thứ vào guồng, ông đứng dậy để báo hiệu rằng buổi họp sắp kết thúc.
“Kết quả khám nghiệm tử thi sơ bộ có thể sẽ được đưa ra vào buổi họp giao ban tối nay.” Ông đưa ra thêm vài chỉ thị nữa trước khi vỗ tay. “Được rồi, mọi người, ai cũng đã có nhiệm vụ riêng. Bắt đầu làm việc và thể hiện hết mình đi!”
***
Khi Grace quay lại bàn của mình, có một chiếc túi giấy sặc sỡ nằm trên giá đựng tài liệu của cô, tên cô và địa chỉ của đồn cảnh sát được đánh máy trên một nhãn lớn màu trắng. Cô nghiêng người và nhặt nó lên, tự hỏi có gì trong đó. Cô lật túi lại và gỡ sợi dây đỏ để mở nó ra. Thứ bên trong được bọc một lớp giấy lụa màu hồng, và khi gỡ nó ra, nó là một con búp bê Barbie: Moonlight Rose.
Grace cau mày. Cô từng có một con búp bê giống hệt thế này hồi bé. Nó là một món quà từ cha cô. Cô vẫn nhớ như in rằng ông ta đã nói đây là một bông hồng dành cho bông hồng của cha. Cô rùng mình khi nghĩ đến nó. Kẻ nào trên cõi đời này lại có thể gửi thứ này cho cô chứ?
Sam ngó qua vai Grace khi cô ấy đi qua. “Một con búp bê Barbie! Nó tới từ đâu thế?”
“Tôi không biết. Không có ghi chú nào đi kèm và cái nhãn thì không được viết tay, vậy nên tôi cũng chẳng biết phải đoán thế nào.” Grace giữ lấy món đồ chơi. “Tôi nghĩ đây là trò đùa của ai đó.”
“Tôi từng rất yêu con búp bê Barbie của mình. Cô có một con khi còn nhỏ chứ?”
“Có. Nó là búp bê yêu thích của tôi.”
“Tôi được tặng một con vào dịp sinh nhật năm tuổi. Tôi nghĩ là mình đã mang nó lên giường vào đêm đầu tiên.” Sam cười khúc khích. “Mà nói mới nhớ, hình như tôi đã ngủ cùng nó cho tới tận năm mười hai tuổi.”
“Cô chỉ có một con thôi sao?” Grace hỏi.
“Phải. Tôi không hề muốn có thêm nữa. Tôi nhớ đến một người bạn từng có rất nhiều và hồi đó tôi đã nghĩ như thế thật tham lam. Làm sao cô có thể chú ý đến nhiều thứ cùng một lúc được? Giờ thì người ta chỉ coi chúng như những món đồ sưu tầm, cô biết đấy.” Sam nhấn vào Google. “Thứ đó có giá sáu mươi bảng.”
“Có lẽ Ken sẽ được gửi đến vào ngày mai,” Alex nhếch mép cười, nhảy vào cuộc trò chuyện.
“Tôi không ngờ là anh biết cô ấy có bạn trai đấy!” Grace cười.
“Tôi có hai chị gái. Họ suốt ngày ăn trộm Action Man của tôi và giấu nó đi.”
“Đồ yếu đuối! Anh để mấy cô gái bắt nạt vậy mà được hả!” Sam châm chọc.
Khi mọi người đang dành vài phút thư giãn để đùa cợt về mấy món đồ chơi, Grace đưa tay mò mẫm mặt trong của cái phong bì thêm lần nữa, nhưng bên trong chẳng có thêm gì.
“Cô có nghĩ nó là của một đồng nghiệp nào đó ở Manchester của cô không, muốn giỡn với cô một chút?” Perry hỏi.
“Có lẽ vậy.” Miệng thì nói vậy, nhưng Grace vẫn cảm thấy hết sức lạ lùng.
Liệu có phải ai đó mà cô biết hay không? Cô chẳng lạ gì những kẻ thích đùa ở trụ sở cũ, dù rằng họ hẳn sẽ làm điều này vào tuần đầu tiên mà cô ở đây. Nhưng làm sao họ biết được về con búp bê? Liệu có phải nó chỉ là một sự trùng hợp không đây?
Cô đặt con búp bê trở lại trong phong bì, mở ngăn kéo và tạm thời tống nó vào đó cho khuất mắt. Khi cô ngẩng mặt lên, Nick đang vẫy tay ra hiệu cho cô vào văn phòng của ông.
“Cô có thể tới gặp Kathleen Steele không?” Ông hỏi khi cô vừa tới nơi.
“Vâng, thưa sếp. Tôi sẽ gọi Perry đi cùng,” cô nói.
“Không, đi một mình – gặp bà ấy tại nhà. Hãy nhẹ nhàng… Cô hiểu ý tôi đấy.”
Grace hoàn toàn hiểu ông có ý gì. Chống lại chỉ thị của chánh Thanh tra. “Tôi không nghĩ…” Cô bắt đầu nói.
Nick giơ tay ra. “Sẽ ổn thôi. Có gì tôi sẽ chịu trách nhiệm.”