Khi Grace tới được đường Stafford thì cơn giận của cô đã dịu xuống. Cô dừng lại bên ngoài một tòa nhà, nơi đặt trụ sở của nhiều cơ quan hành chính và doanh nghiệp địa phương, với tầng trệt là một tiệm văn phòng phẩm. Allie và đội của cô ấy đang ở trong một văn phòng tạm trên tầng ba, cho đến khi tìm được một nơi nào đó phù hợp hơn.
Allie chào đón cô bằng một nụ cười nồng ấm. Cô ấy là một người phụ nữ cuốn hút, cao lớn với mái tóc đen dài giống cô. Dáng đi của cô ấy đầy vẻ tự tin, còn thái độ thì hết sức thân thiện.
“Vào đi.” Allie chỉ vào mấy căn phòng nhỏ nhất trong một góc của mặt sàn rộng lớn. “Cũng chẳng tự hào gì, nhưng tạm thời thì nó là nhà của chúng tôi.”
Allie kể vắn tắt cho Grace nghe về hoàn cảnh của cô gái trẻ đã yêu cầu được gặp cô.
“Cô ấy mười tám tuổi và rất nhạy cảm,” cô ấy kết thúc. “Như thường lệ, vấn đề là cô ấy đã kết giao nhầm người.”
“Cô ấy đáng tin chứ?”
“Cô ấy chưa từng nói dối tôi, và tôi từng có vài cơ hội để giúp đỡ cô ấy. Cô ấy đến tìm tôi khi gặp rắc rối hoặc cần lời khuyên, đại loại thế. Tôi không phải một nhân viên công tác xã hội, nhưng nó là một phần của công việc, phải không? Vậy là tôi sẽ đưa cô ấy lên chỗ nhóm hỗ trợ của Striking Back ở tầng trên nếu đó là chuyện tôi không thể giúp được. Dù sao thì, sáng nay cô ấy đã bảo tôi rằng mình muốn nói chuyện với cảnh sát về một trong những người đàn ông đã bị sát hại, nhưng cô ấy sẽ chỉ làm vậy nếu tôi có mặt.”
“Cô ấy sợ ư?”
“Chết khiếp luôn ấy.” Allie nhặt cuốn sổ tay lên. “Cô ấy đang ở trong phòng thẩm vấn của chúng tôi. Nơi đó không trang trọng lắm đâu, gần giống như phòng khách thôi, chúng tôi đã thu được rất nhiều thông tin bằng cách sử dụng phương pháp này. Chúng ta cùng lên đó và nghe xem cô ấy nói gì chứ?”
Regan Peters đang ngồi trên một chiếc ghế bành lúc họ bước vào. Chân cô khoanh trên ghế, giày rớt dưới đất, để lộ những móng chân được sơn đỏ loang lổ. Quần áo của cô có vẻ sạch sẽ, dù Grace để ý rằng chúng có hơi lớn hơn người một chút, nhưng mái tóc suôn dài của cô thì rõ ràng cần phải được gội cẩn thận. Da cô tái nhợt, lốm đốm những vết mụn và quầng thâm quanh mắt. Những biểu hiện rõ ràng của một con nghiện ma túy.
Grace và Allie ngồi xuống chiếc trường kỷ.
“Regan,” Allie nói. “Đây là Sĩ quan Điều tra Grace Allendale. Cô ấy ở đây để lắng nghe những gì cô nói, với một sự tin tưởng tối đa.”
Ánh mắt của Regan lướt qua hai người trước khi dán xuống sàn.
“Chào Regan,” Grace nhỏ nhẹ. “Allie nói rằng cô có chuyện muốn kể với tôi?”
“Hắn đã cưỡng bức tôi.”
Grace và Allie trao nhau ánh mắt hoảng hốt.
“Ai cơ, Regan?” Allie đặt một bàn tay lên cánh tay cô gái trẻ để khích lệ.
“Gã đàn ông đã chết,” Regan ngẩng đầu lên. “Tôi đã thấy hắn trên bản tin.”
“Tên hắn là gì? Cô có nhớ không?” Grace hỏi, nhận ra mình phải cẩn trọng. Cô có hai gã đàn ông đã chết và một cô gái mong manh dễ vỡ, người không tin cảnh sát và có thể nín lặng bất cứ lúc nào.
“Chapman, nhưng hắn sử dụng một cái tên khác.” Regan lắc đầu. “Hắn tự gọi mình là Jenkinson.” Cô rùng mình khi thốt ra từ đó.
“Cô có thể kể cho tôi nghe chuyện gì đã xảy ra không?” Allie gây áp lực khi thấy Regan lại bắt đầu trở nên bối rối.
“Tôi đến dự vài bữa tiệc của hắn. Tôi được trả hai trăm bảng mỗi lần để phục vụ những gã đàn ông ở đó. Tôi đói và cần tiền để mua đồ ăn.” Cô liếc nhìn họ trong giây lát. “Có nhiều cô gái trẻ ở đó để giúp đám đàn ông vui vẻ, hầu rượu cho họ, kiểu kiểu thế, và sau đó vài người trong chúng tôi được trả tiền để… vui vẻ.”
“Ai đã trả tiền cho cô?”
“Một người phụ nữ trẻ.”
“Cô có biết tên cô ta không?”
Regan lắc đầu. “Tôi đã làm việc cả đêm vào buổi tối gần nhất và khi mọi người ra về, cô ta cũng biến mất. Tôi đi hỏi Jenkinson và hắn đã cười vào mặt tôi. Hắn nói rằng loại gái như tôi không đáng được trả tiền. Hắn nói rằng chúng tôi đáng bị đối xử tàn tệ. Rồi hắn khóa cửa lại và hắn… hắn cưỡng bức tôi. Hắn cũng đánh tôi nữa. Bỏ mặc tôi chảy máu khắp người.”
Grace cảm thấy hãi hùng thay cho Regan. Không ai đáng phải chịu như vậy. Nhưng nhờ nó mà họ có thể sẽ có thêm đầu mối để tìm ra lý do Dale Chapman bị sát hại. Và thêm một cái tên nữa để kiểm tra.
“Có bao nhiêu người đàn ông ở đó?”
“Khoảng tám người.”
“Và cô đã ngủ với tất cả bọn họ?”
Regan gật đầu.
Cả Grace và Allie đều hiểu rằng Regan chỉ đồng ý vì cô nghĩ mình sẽ được trả tiền. Nhưng họ cũng thấy rằng ngoài việc trở thành đồ chơi của tám gã đàn ông, cô còn bị cưỡng bức bởi một gã khác.
“Bữa tiệc đó được tổ chức khi nào?” Grace tiếp tục câu chuyện.
“Khoảng bốn tuần trước.”
“Và cô có thể nhớ được ngôi nhà nằm ở đâu không?”
Regan lắc đầu. “Nó ở Hanford – cách xa trục đường chính. Nó rất đẹp, có nhiều phòng ngủ và phần đường lái xe lớn.”
“Cô có nhớ được tên đường không?” Allie hỏi.
Regan lắc đầu. “Tôi đã bị hắn đưa tới đó, gã Jenkinson đó. Hắn cũng đưa tôi về nhà, sau khi đã làm chuyện kinh khủng đó. Hắn bảo tôi không được nói với ai hết, và nếu tôi nhắc tới căn nhà hoặc bữa tiệc, tôi sẽ phải chịu hậu quả.”
“Có phải đó là lý do cô đã không trình báo không?”
Regan lại gật đầu. “Nhưng giờ thì tôi có thể kể cho các cô, bởi hắn đã chết. Hắn sẽ không thể làm chuyện đó với ai nữa.” Cô bắt đầu khóc, khiến Allie phải vội vã an ủi.
Khi Regan đã bình tĩnh lại, họ rời khỏi phòng và Allie hứa sẽ quay lại sau vài phút.
“Cô gái tội nghiệp.” Grace giận sôi lên khi họ bước dọc hành lang. “Cô ấy hẳn đã phải trải qua địa ngục, thằng khốn kiếp.”
“Tôi sẽ xếp lịch cho cô ấy với nhóm tư vấn sang chấn xâm hại tình dục và xem xem có thể giúp gì thêm nữa không.” Allie dừng lại. “Nếu cô đã biết rằng hắn là Chapman, tôi cho rằng cô hẳn đã thực hiện các kiểm tra cần thiết. Tìm xem hắn có sở hữu bất kỳ tài sản nào trong thành phố dưới tên Jenkinson hay không. Chúng ta phải tìm ra căn nhà đó.” Allie đưa tay lên che miệng. “Xin lỗi, tôi lại múa rìu qua mắt thợ rồi!”
Grace cười tươi. “Không có gì đâu!”
“Tôi nghĩ là mình sẽ đến gặp cả mẹ của cô ấy nữa – để xem cô ấy có thể về nhà không. Cô ấy quả là rắc rối, nhưng cũng hết sức lạc lõng. Cô ấy chẳng có ai để dựa vào.”
Grace rất hiểu điều đó. Họ đã ra đến cầu thang và cô quay lại khi chuẩn bị rời đi. “Tôi… tôi hy vọng cô không phiền, nhưng tôi đã nghe kể về chị gái cô. Tôi rất tiếc.”
“Cảm ơn.” Allie gật đầu cảm kích. “Tôi cũng nghe nói cô đã mất ai đó. Chồng cô?”
“Phải. Ung thư đã cướp đi anh ấy.”
“Ôi, tôi rất tiếc khi biết tin.” Allie chạm vào tay cô.
“Đã từ hai năm trước rồi. Tôi nhớ là mình đã bảo mọi người rằng tôi ổn, bởi tôi đã quá mệt mỏi với những ánh mắt thương hại và những người nghĩ rằng họ hiểu tôi. Họ chẳng có chút ý niệm chết tiệt nào về những gì tôi đã phải trải qua. Cô đã vượt qua được mất mát khi mất chị ấy chưa?”
Allie thở hắt ra. “Thật khó để có thể diễn tả chính xác, nhưng tôi nghĩ cô hiểu rõ rằng tôi đã cảm thấy như thế nào. Hiện tại, tôi vẫn đang cố để vượt qua và sống tiếp.”
“Và cô đã làm điều đó bằng cách nào?”
“Ngày mà tôi nói lời tạm biệt và trở thành người chấm dứt cuộc sống của chị tôi là ngày tồi tệ nhất, nhưng đồng thời cũng là tốt nhất trong đời tôi. Nó đã chấm dứt nhiều năm đau đớn của chị ấy và nhiều năm chờ đợi trong tuyệt vọng của vợ chồng tôi. Karen sẽ chẳng bao giờ khá lên được. Thật khó khăn khi không còn chị ấy ở bên nữa, nhưng mọi thứ rồi sẽ ổn thôi. Tôi luôn nghĩ rằng mình đã không dành đủ thời gian để ở bên chị ấy, điều tất nhiên sẽ xảy ra với những giờ làm việc liên tục và một công việc không cho ta có đủ thời gian để thở, nhưng khi nghĩ lại, tôi đã dành cho chị ấy những gì tốt nhất.”
“Tôi nghĩ có lẽ mình vẫn chưa quen với cảm giác cô đơn,” Grace thở dài.
Allie gật đầu. “Cô sẽ ổn thôi, một khi cô đã quen với cuộc sống ở đây và tìm được chỗ đứng của mình. Cô có một trái tim nồng ấm, Grace ạ. Tôi cá là cô sẽ chóng hòa nhập thôi.”
Grace cũng mỉm cười.
“Tôi rất mừng vì chúng ta đã là bạn.” Allie chỉ vào hai người họ.
“Thật tốt khi được nói chuyện cùng ai đó.” Grace thừa nhận.
“Vậy cô có muốn cùng tôi đi uống một ly vào tối nào đó không, sau khi chuyện này đã kết thúc? Thoải mái cười đùa trêu chọc nhau rồi sau đó đi ăn cà ri. Ý cô thế nào?”
Grace gật đầu. “Có, tôi thích lắm. Cảm ơn.”