Để giải quyết vụ Elliott Woodman, Grace đã dành toàn bộ phần còn lại của buổi chiều để nói chuyện với các nhân chứng, cả những người đã nghe lẫn những người không nghe thấy gì vào tối hôm đó. Sau ba lần đi đi lại lại giữa hiện trường và đồn, tất cả những gì cô tìm được vẫn chỉ là con số không.
Trong lúc ra ngoài, cô đã chỉ thị cho Perry tới thăm vợ của ba nạn nhân thuộc chiến dịch Wedgwood để hỏi xem họ có biết gì về căn biệt thự nằm trên đường Washington hay không. Thật đáng buồn khi ba gã đó đã lạm dụng những người phụ nữ trẻ, nhưng vợ của họ thì lại có vẻ chẳng hay biết gì về việc đó. Grace không trách họ vì không biết gì về những hành động của chồng mình. Con người có thể vô cùng giả dối. Cô chắc chắn rằng ngôi nhà đó là một đầu mối, nhưng nó đã được dọn dẹp kỹ lưỡng và còn lưu lại rất ít chứng cứ pháp y.
Grace cũng chỉ thị cho Alex kiểm tra lại chứng cứ ngoại phạm của những người phụ nữ đó, đồng thời tìm hiểu xem họ có quen biết lẫn nhau hay không. Sẽ thật lố bịch khi nghĩ rằng họ đã lần lượt giết chồng mình, nhưng tất cả mọi giả thiết đều cần được xem xét. Không thể loại trừ bất cứ điều gì.
Perry cũng đã hỏi vài người hàng xóm sống tại đường Washington. Bởi ngôi nhà nằm tách biệt khỏi đường chính nên không ai nghe thấy gì. Nhưng một cặp vợ chồng nói rằng họ đã thấy một chiếc 4x4 màu đen đến và rời khỏi đó. Ban đầu, Grace đã nghĩ rằng đó có thể là Dale Chapman. Giờ cô tự hỏi liệu đó có phải là Leon Steele hay không.
***
Leon cố gắng giảm tốc khi lái xe trên đường Potteries, đi về hướng Limekiln Bank. Những sự việc xảy ra trong ngày cứ quanh quẩn trong tâm trí hắn. Gần đây, khi Elliott gia nhập câu lạc bộ quyền Anh cùng Kyle, ban đầu chúng khiến hắn nghĩ tới Eddie và Josh, một cặp bài trùng, và điều đó khiến hắn đau khổ. Khi Josh lần đầu bước vào cuộc đời họ hồi Eddie mười hai tuổi, Eddie đã không còn thời gian để dành cho em trai mình nữa. Leon đã lớn lên trong cô độc, chọn cách chiến đấu để xây dựng tình bạn. Hắn sợ tất cả những người tỏ vẻ thân thiện với mình.
Nhưng Leon đã mềm lòng vì Elliott, và khi Elliott phải ngồi tù vì tội cố ý gây thương tích, Leon cảm thấy mình cần phải có trách nhiệm. Hắn đã chăm sóc bạn gái nó, cho cô ta tiền để mua đồ cho đứa bé. Hắn bảo cô ta đừng nói gì cả, và Elliott vẫn chẳng hề hay biết gì về chuyện đó. Sau này, khi mọi chuyện đã lắng xuống, hắn sẽ rút một khoản tiền và đưa chúng cho cô ta.
Nhưng hắn vẫn còn có việc phải làm trước.
Hắn đậu xe trên đường và đập cửa căn hộ của Clara. Khi cô ta ra mở cửa, mặt ngơ ngác vì biểu cảm của hắn, Leon nắm lấy cổ tay cô ta và kéo về phía mình.
“Cô đã đưa chìa khóa xe của tôi cho ai khi nó được đưa trở lại?”
“Dừng lại!” Cô ta kêu lên. “Anh đang làm em đau.”
“Có phải Trent không?”
“Nó nằm trong túi của em! Và em đã đưa nó cho Trent sáng nay để đưa lại cho anh khi anh ấy đến đón anh.”
“Tôi đã không gặp hắn. Tôi đã bị cảnh sát tóm.” Leon ngẫm nghĩ một lúc. Kể cả nếu giờ này Trent đang cầm chìa khóa, điều đó cũng không có nghĩa là Clara đã giữ nó suốt thời gian qua.
“Tốt hơn là cô nên nói thật đi,” hắn cảnh báo.
“Em đang nói thật.” Clara cố gắng đẩy hắn ra. “Em không hiểu. Có chuyện gì vậy?”
Leon thả cô ta ra. Họ vào phòng khách và hắn kể cho cô ta nghe chuyện đã xảy ra.
Cô ta đột ngột ngồi xuống. “Cảnh sát có nói gì về việc họ nghĩ đó có thể là ai không?”
“Tất nhiên là không rồi,” Leon cáu bẳn. “Bởi chúng nghĩ rằng đã có liên quan tới vụ giết người.”
“Và có phải không?” Cô ta hỏi, cau mày.
“Không, anh chẳng liên quan!”
“Vậy thì cũng chẳng có gì đáng lo. Cơ mà…” cô ta dừng lại, “… liệu họ có nói vụ này liên quan tới mấy vụ giết người kia không? Có vẻ họ vẫn chưa thu được gì từ cuộc tìm kiếm của mình. Em sợ phải đi ra ngoài vì lo rằng mình sẽ bị giết.”
“Tại sao em lại là người tiếp theo cơ chứ?” Leon tròn mắt.
“Không phải anh đã quên mất rằng mình và ba gã bị giết đều có một điểm chung là biệt thự Washington đấy chứ?”
“Bớt hỏi ngu như vậy đi. Tất nhiên là anh chưa quên.”
“Chà, em cũng có liên quan tới nó. Cả hai ta đều biết rằng mình có thể nằm trong danh sách mục tiêu.”
“Chuyện này chẳng liên quan gì tới em hết.” Leon xoa xoa cái cổ đang đau nhức của mình. “Kẻ nào đó đang muốn loại anh khỏi cuộc chơi, biết chính xác thời điểm anh rời khỏi thành phố.”
Chuyện đó đã lởn vởn trong tâm trí hắn từ sau cuộc nói chuyện với Eddie. Hắn phải đi lại mỗi tháng để kiểm tra nguồn cung của họ ở London. Những ai biết rằng hắn sẽ rời khỏi thành phố? Eddie, tất nhiên rồi. Jade đã đưa hắn tới ga vào hôm qua. Khi đó mẹ hắn cũng ở trong xe.
Hắn liếc nhìn Clara. Cô ta cũng biết điều đó. Có phải cô ta đã chơi hắn không? Sự thất vọng trào dâng trong hắn. Hắn không thể tin bất cứ ai.
“Anh không thể suy nghĩ rõ ràng ở đây được.” Hắn bước ra cửa.
Clara chạy theo, giữ tay hắn lại. “Làm ơn ở lại đi! Chỉ thêm một lúc nữa thôi.”
Hắn đẩy cô ta ra. “Còn những việc khác mà anh phải làm.”
“Khoan đã! Chúng ta cần phải sắp xếp lại đống sách!”
Leon mở cửa và bỏ lại cô ta trên thềm. Rồi hắn quay lại, thô bạo nắm lấy tay cô ta.
“Nếu em có dính dáng gì tới chuyện này, anh sẽ cho em một trận ra trò đấy,” hắn rít lên.
“Em thề, em không biết gì hết!” Clara khóc.
Leon buông tay và đẩy cô ta ra. Hắn liếc nhìn xung quanh khi quay lại xe để xem có ai theo dõi mình hay không, nhưng chẳng phát hiện được gì.
***
Khi Leon đã đi khỏi, Clara không biết phải làm gì nữa. Cô ta không thích chuyện này. Kế hoạch kết thân với nhà Steele của cô ta đang sụp đổ khắp xung quanh và cô ta có cảm giác mọi chuyện sẽ càng lúc càng tồi tệ hơn.
Tại sao sức quyến rũ của đám trai hư luôn khiến cô ta gục ngã? Đầu tiên là Trent liên tục đề nghị cô ta cung cấp chứng cứ ngoại phạm, sau đó đến lượt Eddie yêu cầu cô ta nói dối cảnh sát. Gần đây, chính Leon là người đã khiến cô ta tham gia vào các bữa tiệc.
Cô ta gọi cho Eddie. Hắn sẽ sắp xếp mọi thứ, bảo đảm sẽ không có gì ảnh hưởng tới cô ta. Hắn sẽ nguy khốn nếu cô ta bị cảnh sát bắt. Cô ta có thể chắc chắn về điều đó.
“Tại sao cô lại gọi cho tôi?” Hắn hỏi.
“Em cần gặp anh. Em nghĩ mình đang gặp rắc rối. Em nghĩ chúng ta đang gặp rắc rối!”
“Có chuyện gì vậy?”
Clara kể cho Eddie nghe về cuộc nói chuyện của mình với Leon. “Em lo rằng anh ấy sẽ khiến em gặp rắc rối với cảnh sát và em…”
“Gia đình tôi quan trọng hơn cô. Cô sẽ phải tự giải quyết nếu làm hỏng mọi chuyện.”
“Nhưng Eddie, em đã làm những gì anh yêu cầu và…”
Cuộc gọi kết thúc.
Clara nuốt nước bọt vì sợ hãi. Cô ta không muốn cảnh sát tìm ra những việc mình có dính líu ngoài các bữa tiệc. Dù sao thì chuyện đó cũng quá mạo hiểm.
Trời ạ, cô ta gặp rắc rối lớn rồi.