Suỵt! Yên Nào

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 67 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
28

❊ ❊ ❊

Perry không nói thêm lời nào trên đường trở về đồn. Anh ta đi thẳng vào phòng của Nick và đóng sầm cửa lại.

Grace ngồi phịch xuống ghế và chờ đợi bầu trời sụp đổ. Anh ta hẳn đã tìm ra cô là ai. Điều đó chẳng khó chút nào, cô thừa nhận, nhưng cô đã không để tâm tới nó.

Cánh cửa phòng Nick mở ra và ông hét vang khắp văn phòng.

“Grace, Sam, Alex. Nói chuyện chút.”

Grace thấy rõ hai Điều tra viên của mình đang lúng túng ra mặt. Alex nhướng mày với cô, nhưng cô không nói gì. Họ đi theo cô vào văn phòng của Phó Chánh Thanh tra. Nick đã xếp sẵn bốn chiếc ghế ở trước mặt. Tim cô đập thình thịch khi trông thấy biểu cảm trên mặt Perry. Nhưng cơn giận của Nick có vẻ cũng không hề thua kém chút nào.

“Ngồi xuống, tất cả các cô cậu.” Ông ngồi khoanh tay trước bàn. “Những gì tôi sắp nói sẽ tuyệt đối không được để lọt ra khỏi phòng này.”

Grace tập trung nhìn vào một chấm nhỏ trên bức tường phía sau đầu Nick trong lúc ông nói với họ rằng cô là ai. Cô nghe thấy tiếng Sam thở hổn hển và cảm thấy lòng đau nhói.

“Cô là nội gián sao?” Alex ngồi thẳng dậy. “Thật đấy à? Cô đã ở đây hơn một tháng rồi đó.”

“Tôi không phải là nội gián!” Grace phản đối.

“Vậy chứ cô tự gọi mình là gì?” Anh ta lắc đầu đầy vẻ chán ghét.

“Cấp trên đã quyết định sẽ không tiết lộ chuyện đó cho các cậu,” Nick bảo họ. “Grace đã muốn nói thật ngay từ đầu…”

“Ờ, hẳn rồi,” Perry xen ngang.

“Nhưng chúng tôi nghĩ rằng tốt nhất là cô ấy không nên nói gì hết,” Nick nói tiếp.

“Cô ấy mới dũng cảm làm sao,” Alex mỉa mai.

“Tôi không hề muốn đeo một lớp mặt nạ như vậy,” Grace giải thích. “Nhưng tôi muốn công việc này.”

“Tôi muốn công việc này!” Perry ưỡn ngực lên. “Và tôi phù hợp với nó hơn cô nhiều.”

“Tại sao, vì tôi là người nhà Steele à?”

Không có ai trả lời cô. Grace nhận ra rằng nãy giờ Sam vẫn im lặng.

“Điều đó khiến mọi người khó chịu vậy sao?” Grace cao giọng. “Tất cả mọi người?”

“Các cậu đã làm việc cùng Grace vài tuần rồi,” Nick lên tiếng, “và…”

“Nếu chúng tôi biết cô ta là ai thì chúng tôi đã không làm vậy,” Alex ngắt lời.

“Đủ rồi!” Giọng của Nick thể hiện rằng không có gì để nói nữa. “Điều quan trọng bây giờ là cần lôi được kẻ đã hạ sát hai mạng người trong chưa đầy một tuần ra ánh sáng. Chúng ta cần phải đoàn kết như một đội và dẹp những bất đồng qua một bên.”

Perry tặng cho Nick một nụ cười nhạo báng.

“Tôi nói là đủ rồi!” Nick nhắc lại. “Tôi cho rằng mình không cần phải nói xem các cậu đã hành xử trẻ con đến mức nào. Grace chẳng làm gì sai cả. Và nếu như tôi phát hiện ra bất cứ ai trong số các cậu tiết lộ thân thế của cô ấy ra ngoài, thì người đó sẽ không chỉ bị loại khỏi vụ này đâu, mà là khỏi cả đội của tôi luôn. Các cậu hiểu rồi chứ?”

Cả ba cùng gật đầu.

“Tốt. Quay lại làm việc đi.”

Grace nán lại khi họ lần lượt rời khỏi phòng. Cô rên rỉ: “Tôi rất muốn được hòa nhập ở đây.”

“Và cô sẽ làm được. Cô chỉ cần làm việc của mình thôi.”

Nick quay lại bàn của mình. Nhận ra đó là một lời đuổi khéo, Grace rời khỏi phòng. Trên đường trở lại chỗ của mình, da cô nóng bừng vì nhục nhã, cô cầu nguyện rằng mình đã không phá hỏng cơ hội được trở thành một phần của đội. Cô không tin tưởng Nick cho lắm, cảm thấy không thoải mái với đạo đức nghề nghiệp của ông, và cả ba Điều tra viên giờ đều đang cúi gằm mặt xuống, tỏ ý rõ ràng không muốn giao tiếp bằng mắt với cô.

Có một điều chắc chắn, đó là công việc của cô giờ sẽ khó khăn hơn rất nhiều.

***

Tối hôm đó, Jade tự thưởng cho mình một ly gin pha tonic lớn, tháo giày và ngả người xuống sofa. Tất cả những gì cô ta được nghe mấy ngày qua là Josh Parker thế này rồi Josh Parker thế nọ. Vô số người nói rằng họ nhớ gã, rằng gã là một người tốt. Nhưng điều đó chẳng ảnh hưởng gì tới cô ta. Cô ta hiểu rõ bản chất của Josh, đã lớn lên cùng gã từ khi còn là một đứa trẻ. Gã có thể tươi cười rạng rỡ trên kênh YouTube của mình, nhưng ngoài đời thực gã là một kẻ bắt nạt.

Phần lớn mọi người ở phòng tập đều không dám động đậy dù chỉ một ngón tay vì sợ gã sẽ kiếm chuyện với mình. Bất cứ ai trong số họ cũng có lý do để giết Josh. Thật vậy, những cậu nhóc ở đó chẳng hề muốn làm phiền gã chút nào. Gã có thể khá dữ tợn, nhiều khi còn có phần tàn ác. Jade không cho rằng đó là tác dụng phụ của đống steroid mà gã tiêm vào người. Cô ta đã biết gã từ trước khi gã nghiện thứ đó.

Eddie đã trở nên cả giận mất khôn suốt mấy ngày qua vì sự xuất hiện của đám cảnh sát và sau đó là việc tờ Stoke News muốn có một cuộc phỏng vấn, thậm chí cả những chiếc xe tải của đài truyền hình cũng đã có mặt. Và giờ lại thêm vụ của Dale Chapman nữa. Cả ngày hôm đó, cô ta đã lượn khắp phòng tập để xem mọi người đang bàn tán chuyện gì, chủ yếu là với thái độ niềm nở muốn được tiếp cận bám sát tình hình.

Cô liếc nhìn đồng hồ treo tường và bật tivi. Tin tức sẽ được đưa lên sớm thôi.

“Đã có chưa?” Kathleen hỏi ngay khi vừa bước vào phòng.

“Chưa. Dù sao thì cũng sẽ sớm thôi.”

Kathleen đưa đĩa cho cô ta và đặt cốc xuống bàn cà phê. Jade không muốn ăn, nhưng mẹ cứ nhất định làm cho cô ta một lát sandwich. Cả ngày nay cô ta không hề thấy đói, bây giờ cũng không, nhưng cô ta vẫn cắn một miếng.

Jade sống trong một trong căn nhà nhỏ thuê từ hội đồng thành phố khi cô ta và Megan mới trở lại Stoke một năm trước. Nó tọa lạc tại một khu vực khá thoải mái, nhưng hiện tại, khi mà Megan đã phần nào có thể tự lập, Jade thường dành nhiều thời gian ở đây cùng mẹ mình. Ngôi nhà này giờ có vẻ sáng sủa hơn, mối hiểm họa rình rập mỗi khi cha cô ta trở về nhà trong tình trạng say rượu đã không còn nữa.

Jade cũng đã thử cai rượu. Sau nhiều năm, những người quen của cô ta cứ lần lượt bỏ đi, bởi họ đã phải trả tiền bảo lãnh cho cô ta quá nhiều lần. Cô ta có một người bạn, Lorna, người đã giúp cô ta vượt qua tất cả, nhưng Jade không thể ở đó được. Jade và chồng của Lorna, Tom, ghét nhau đến tận xương tủy, dù con gái của họ thì khá thân thiết.

Kathleen ngồi xuống cạnh cô ta, gác chân lên nhau đầy thanh lịch. Jade không thể nhớ nổi lần cuối mình thấy bà ăn mặc luộm thuộm là khi nào. Cha luôn muốn bà phải tỏ ra đoan trang mọi lúc mọi nơi. Cô ta đã nhiều lần nghe thấy lão chửi rủa bà, nói quần áo của bà trông như mớ giẻ rách dù không phải vậy, hoặc là vì chúng không khiến lão hài lòng, và cô ta cho rằng nó là do thói quen. Người ta hẳn đã nghĩ rằng bà muốn nằm dài ra mọi lúc mọi nơi, như Jade bây giờ. Dù sao thì, Jade nhận ra rằng, bên dưới lớp trang điểm, Kathleen trông thật mệt mỏi. Quầng thâm dưới mắt bà dường như đậm hơn, đôi vai rũ xuống, người hơi chúi về trước như thể bà đang lo lắng điều gì đó.

“Mẹ ổn chứ?” Jade hỏi.

“Hả? À ừ, mẹ ổn,” Kathleen đáp. “Mẹ cũng muốn hỏi con điều tương tự. Con trông tái nhợt đấy.”

“Ồ, gần đây con cảm thấy hơi mệt. Không có gì phải lo đâu, con đảm bảo đấy.”

“Con nên uống chút vitamin,” Kathleen nhỏ nhẹ. “Mấy giờ thì Megan về?”

“Nó đang về rồi. Con mới nhận được tin nhắn của con bé. Lorna sẽ thả nó tại đây.”

“Cả hai sẽ ở lại tối nay chứ?”

“Vâng, mẹ thấy không sao chứ?”

“Tất nhiên rồi. Con biết là mẹ thích như vậy lắm mà.”

Jade mỉm cười với bà rồi chỉ vào màn hình. “Đây rồi, thứ chúng ta đang chờ đây rồi.”

Jade gặp Phó Chánh thanh tra Nick Carter lần đầu tiên khi cha cô ta bị giết. Lúc này, có khoảng một tá nhiếp ảnh gia đang đứng trước mặt ông, vài người đưa điện thoại của mình lại gần, ghi âm lại những lời phát biểu của ông về vụ sát hại dã man Dale Chapman.

Grace đứng sau làm nền cho ông, nét mặt u ám, tay chắp trước mặt. Vai cô nhô cao như thể đang cố gồng mình lên vậy. Có phải cô đang giả vờ quyết đoán? Có phải cô đã mệt mỏi nhưng vẫn muốn tạo ra ấn tượng rằng mình đang kiểm soát được tình hình? Jade ước gì mình có thể hiểu rõ về cô, biết được điều gì đã khiến cô muộn phiền. Có lẽ sẽ sớm thôi.

“Cô ta có còn đeo nhẫn cưới không?” Kathleen quay sang phía cô.

“Có. Con tự hỏi sẽ thế nào nếu họ có con trước khi người chồng chết nhỉ?”

Suốt nhiều năm qua, Eddie đã theo dõi Grace, luôn thông báo với họ bất cứ điều gì mà hắn cho là cần thiết. Họ đều biết rằng cô đã kết hôn và chồng cô đã qua đời vì bệnh ung thư hai năm trước.

“Chà, dù sao thì, chúng ta vẫn phải đối xử tử tế với cô ta,” Kathleen nói.

“Con cũng nghĩ vậy.”

Khi máy quay chuyển góc độ, Jade có thể thấy Grace rõ hơn. Quan sát kỹ mới thấy họ giống nhau đến lạ lùng. Cô ta và Grace có đôi mắt giống nhau, khuôn mặt và cằm giống nhau, dáng người mảnh khảnh giống nhau. Chỉ có điều, từ Grace toát ra một vẻ quả quyết mà cô ta sẽ không bao giờ có. Jade khá chắc là chẳng có ai dám bắt nạt Grace suốt bao năm qua.

“Con có muốn làm quen với cô ta không?” Kathleen hỏi, khiến cô ta giật mình hoảng hốt.

“Con cũng không chắc,” cô ta đáp, không muốn tiết lộ chuyện mình đã làm.

“Mẹ nghĩ là con nên làm thế.”

“Eddie sẽ không thích chuyện đó đâu,” Jade đáp.

“Eddie không phải là chủ của cái nhà này.”

Jade cười thầm. Mẹ đang cố lừa ai vậy chứ? Nhưng rồi suy nghĩ của cô ta lại quay lại với Grace. Liệu họ có nên kết thân không? Liệu nó có vui không? Nếu cô ta tới gặp Grace, điều đó sẽ đồng nghĩa với việc chống lại Eddie, nhưng nó cũng có thể là cơ hội của cô ta để tiếp cận gần hơn. Nghe có vẻ rất hợp ý cô ta.

Không chần chừ gì thêm nữa, Jade rút từ trong túi xách ra tấm danh thiếp mà Grace đã đưa và gửi một tin nhắn.

***

Ở trong bếp, Kathleen đang chất đầy chén đĩa vào trong máy rửa bát và cố không tạo ra quá nhiều tiếng ồn. Như thường lệ, bà vẫn giấu kín mọi cảm xúc của mình. Đám trẻ nghĩ rằng bà thật lạnh lùng, nhưng đó là một cơ chế đối phó mà bà đã hoàn thiện qua nhiều năm. Sống cùng George chẳng hề dễ dàng, chúng có thể thỉnh thoảng bị đòn, nhưng bà đã phải đau đớn trong từng ngày, từng đêm, từng phút sống khi lão còn sống.

Bà đã luôn cầu nguyện rằng sức trẻ sẽ có thể đánh bại được cơn giận của George, và rằng hai cậu nhóc của mình rồi sẽ chống lại lão. Đúng là chúng đã làm vậy, nhưng nó đồng thời cũng khiến chúng trở nên bất ổn, cáu bẳn và mất kiểm soát. Eddie có nhiều nét giống cha mình, nhưng Leon thậm chí còn tệ hơn. Eddie đã chống lại bóng tối trong mình, còn Leon thì thoải mái thể hiện và sử dụng nó như một lợi thế.

Jade trở nên nghiện rượu, dẫn đến việc lựa chọn những gã tồi tệ để qua lại cùng, cháu gái của Kathleen, Megan, là thứ đáng giá duy nhất mà Jade từng tạo ra. Megan là tia sáng giữa miền tăm tối. Mười sáu tuổi và xinh đẹp, con bé có một tương lai đầy hứa hẹn ở trước mắt. Kathleen chỉ mong rằng con bé sẽ không đi theo con đường của mẹ mình. Đã chẳng có ai chìa tay ra cho con gái bà.

Đó là một trong những lý do khiến bà phải để mắt tới Jade. Giờ đây, khi sự kiểm soát của George không còn nữa, bà biết rằng sẽ chẳng mấy khó khăn để thuyết phục cả hai chuyển về sống ở đây vĩnh viễn. Thường thì Jade có thể tự chăm sóc mình, còn Megan thì cần một cuộc sống ổn định.

Giờ đây, khi đã có cơ hội thay đổi mọi thứ, bà tuyệt đối sẽ không phá hỏng nó. Bà từng yếu đuối, nhưng giờ bà phải trở nên mạnh mẽ. Để sống cuộc đời theo cách mình muốn. Để trông chừng gia đình cũng như những gì hai cậu con trai của bà đang làm tại phòng tập.

Việc làm hài lòng George, thực hiện mọi thứ theo ý lão và tuyệt đối không được phản kháng dường như đã trở thành bản năng thứ hai của bà. Nhưng bà vẫn luôn biết rằng rồi sẽ có ngày mình được tự do khỏi lão, và bà đã hy vọng, cầu nguyện cũng như lên kế hoạch cho nó.

Vậy nên bà sẽ không nói gì khi Eddie nghĩ rằng nó là chủ của cái nhà này và có quyền ra lệnh cho Jade phải làm gì. Bà vẫn luôn giỏi chuyện đó.

ng tài liệu của cô, tên cô và địa chỉ của đồn cảnh sát được đánh máy trên một nhãn lớn màu trắng. Cô nghiêng người và nhặt nó lên, tự hỏi có gì trong đó. Cô lật túi lại và gỡ sợi dây đỏ để mở nó ra. Thứ bên trong được bọc một lớp giấy lụa m
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.